Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 231: Toàn Thể Đệ Tử Thiên Kiếm Tông Ra Làm Chứng!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ trong nhục c.h.ế.t của Văn Nhân Ế, đột nhiên trào một luồng khí đen đậm đặc khiến buồn nôn. Luồng hắc khí dường như linh tính nhất định, dẫn ngoài nhanh chóng tháo chạy.

 

Đáng tiếc, Trì Miểu sớm liệu điều , lập tức dùng linh lực của phong tỏa nó !

 

Hắc khí đường trốn thoát, sự trói buộc của linh lực dần dần nhạt , để lộ một vệt sắc tím mờ ảo chập chờn.

 

Nhận thứ , trường kinh hãi trừng lớn mắt, dám tin những gì đang thấy:

 

“Ma... ma khí? là ma khí !”

 

“Trong t.h.i t.h.ể của Văn Nhân Ế, ma khí?!”

 

“Chuyện... chuyện ! Văn Nhân Âm thật sự thông địch với Ma Tộc ? Đây chính là Thập Đại Tông Môn đấy! Là bảo hộ Diệu Hoa Châu của chúng cơ mà!”

 

“Trời đất ơi... Đến cả cháu ruột của mà lão cũng tha ? Lão tàn nhẫn đến mức nào chứ? Rốt cuộc lão những chuyện gì?!”

 

Mặt Văn Nhân Âm trắng bệch, mồ hôi vã như tắm. Lão lớn tiếng thóa mạ, nước bọt b.ắ.n tung tóe: “Yêu ngôn hoặc chúng! Đây là thủ đoạn của ả! Kẻ thông địch chính là ả! Ta thể tay với cháu ruột của chứ? Luồng ma khí là do ả giở trò ma quỷ !”

 

Trong đầu lão hiện lên vô vàn dấu hỏi chấm, khiếp sợ tột cùng!

 

Trì Miểu thể dẫn xuất ma khí? Lại thể trói buộc ma khí chứ?

 

Ma khí vốn dĩ sẽ thôn phệ linh lực của tu sĩ cơ mà!

 

Đó là thứ sức mạnh khắc chế tu sĩ!

 

Con nhóc rốt cuộc bằng cách nào!

 

Bất luận thế nào, lão tuyệt đối thể mở miệng nhận tội. Một khi cúi đầu Thẩm Phán Chung... lão ắt sẽ vạn kiếp bất phục!

 

Trì Miểu mỉm lắc đầu, thanh âm ngỗ ngược mang theo vẻ ngọt ngào giả tạo: “Đừng vội mà Văn Nhân lão gia gia, chứng cứ của vẫn tung hết .”

 

“Một thì đương nhiên thể do giở trò, nhưng... bộ t.ử Thiên Kiếm Tông của các ngươi thì ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Trì Miểu nhẹ nhàng vỗ tay một cái.

 

Ngay đó, Kim Thánh Phỉ lập tức bật dậy, bóp giọng the the nhọn hoắt hét to: “Chủ thẩm phán lệnh! Tuyên, t.ử Thiên Kiếm Tông sân!”

 

Dứt lời, một khúc nhạc bàng bạc hào hùng bỗng vang lên từ cây trường cầm của Ngu Vô Tâm.

 

Tịnh Minh xuất hiện ngay lối sàn đấu chính của Thiên Kiếm Tông, khẽ khom : “Mời bên trong.”

 

Ngay đó, Ứng Vô Hoặc sải bước , phía lưng là đông đảo các t.ử khoác đồng phục của Thiên Kiếm Tông!

 

Dày đặc chen chúc... đến cả ngàn thì cũng vài trăm ! Mang theo đủ loại biểu cảm phức tạp gương mặt, bọn họ cùng tiến về phía cửa sàn đấu.

 

Dẫn đầu đám t.ử Thiên Kiếm Tông chính là Phong Ngạn. Hắn cẩn thận liếc Văn Nhân Âm đang chịu thẩm vấn, nhanh chóng cúi gầm đầu xuống.

 

Ứng Vô Hoặc chắp hai tay ôm quyền: “Người đưa tới!”

 

Màn dàn trận bất ngờ khiến tất cả đều trở tay kịp, đặc biệt là Văn Nhân Âm.

 

Lão trừng mắt hung tợn bộ t.ử Thiên Kiếm Tông bên : “Các ngươi đang cái trò gì hả?! Các ngươi nhân chứng ? Các ngươi tạo phản nghịch thiên chắc?!”

 

“Các ngươi suy nghĩ cho kỹ... Các ngươi là của ai, ai mới là kẻ thể mang lợi ích thực sự cho các ngươi! Bằng ... đợi khi phiên thẩm phán kết thúc, sẽ tính sổ từng hành vi, từng lời ăn tiếng của các ngươi!”

 

Lời đe dọa khiến đám t.ử Thiên Kiếm Tông sợ hãi đến mức run rẩy như cầy sấy.

 

Văn Nhân Âm ngoắt sang Trì Miểu: “Khá khen cho bản lĩnh của ngươi, là xem thường ngươi . Không ngươi bỏ bao nhiêu lợi ích mới thể ly gián đám t.ử Thiên Kiếm Tông của !”

 

Trì Miểu kìm mà bật khúc khích: “Lợi ích gì cơ? Cửu Kiếm Sơn của nghèo rớt mồng tơi, lấy lợi ích mà cho chứ? Ta chỉ cho bọn họ chân tướng, đồng thời hứa hẹn với bọn họ... chỉ cần chứng, sẽ tìm cách loại bỏ bộ ma khí trong cơ thể bọn họ, trả tự do cho bọn họ mà thôi!”

 

“Ngược là ngươi đấy, mới thế vội vã đe dọa ? Ngươi cứ việc đe dọa , dùng ma khí g.i.ế.c sạch bọn họ chứ, g.i.ế.c sạch ... là ngươi hả giận ngay thôi mà.”

 

Gương mặt Văn Nhân Âm căng cứng, nghiến răng nghiến lợi, hận thể nhét Trì Miểu giữa hai hàm răng mà c.ắ.n nát.

 

“Ta hiểu ngươi đang nhảm cái gì.”

 

Lão quá hiểu Trì Miểu đang tính toán mưu ma chước quỷ gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-231-toan-the-de-tu-thien-kiem-tong-ra-lam-chung.html.]

Nàng khích tướng, ép lão tay dùng ma khí bóp c.h.ế.t đám t.ử ngay mặt Thẩm Phán Chung.

 

Làm như , lão sẽ trăm miệng khó bào chữa, tự chứng thực tội danh thông địch!

 

Trì Miểu đương nhiên Văn Nhân Âm sẽ dễ dàng mắc bẫy, nàng cũng chẳng trông mong gì việc lão tự nhảy tố cáo bản . Nàng sang đám t.ử Thiên Kiếm Tông: “Nói , thủ đoạn của các ngươi đều thấy . Chỉ cần các ngươi mở miệng chứng, sẽ lập tức trả tự do cho các ngươi ngay tại chỗ!”

 

Đám t.ử Thiên Kiếm Tông rục rịch lên tiếng.

 

Văn Nhân Âm gằn giọng đe dọa: “Các ngươi hãy nghĩ cho kỹ mối hại lợi !”

 

Đám t.ử Thiên Kiếm Tông bắt đầu do dự, rụt rè.

 

Nhìn những đồng môn khác dám mở lời, Phong Ngạn nhắm chặt hai mắt, c.ắ.n chặt răng ngẩng phắt đầu lên, chỉ thẳng tay Văn Nhân Âm:

 

“Ta tố cáo lão! Thiên Kiếm Lão Tổ Văn Nhân Âm! Dùng Ngộ Kiếm Thạch Bích mồi nhử, đem ma khí ẩn giấu bên trong kiếm ý của thạch bích! Phàm là kẻ nào lĩnh ngộ, đều sẽ ma khí lặng lẽ xâm nhập và khống chế!”

 

Văn Nhân Âm: “Nói bậy... Ưm! Ưm ưm ưm!”

 

Boong!

 

Một tiếng chuông uy nghiêm vô tận vang lên, miệng Văn Nhân Âm lập tức phong kín .

 

Thẩm Phán Chung: “Không phiền nhân chứng chứng. Nhân chứng, ngươi bằng chứng chăng?”

 

Phong Ngạn: “Có! Ta bằng chứng!”

 

“Kể từ khi Thiên Kiếm Thành thuộc về quyền quản hạt của Thiên Kiêu Đoàn và đổi tên thành Thiên Kiêu Thành! Thiên Kiếm Tông hết thời, nhiều sư nảy sinh ý định rời tông môn, tìm kiếm nơi nương tựa hơn.”

 

khi bọn họ nộp đơn xin rời tông và phê duyệt, tất cả đều bạo thể mà c.h.ế.t!”

 

“Ngay tại... ngay mắt chúng !”

 

“Ta còn lưu ảnh thạch ghi ! Là các sư bảo ghi , chính là vì ngày hôm nay! Vì ngày thể vạch trần bộ mặt xa ghê tởm của Thiên Kiếm Tông hôm nay!”

 

Nói xong, lấy một viên lưu ảnh thạch, phát hình ảnh bên trong.

 

Và những hình ảnh , đúng hệt như những gì miêu tả.

 

Cảnh tượng hiển hiện khiến trường khỏi ớn lạnh sống lưng, chấn động và phẫn nộ tột cùng!

 

Hình ảnh bi t.h.ả.m khiến bọn họ còn thốt nên lời để diễn tả nổi tâm trạng của lúc .

 

Vừa , Phong Ngạn thể kìm nén nước mắt. Từng giọt lệ lớn ngừng rơi xuống, liên tục đưa tay gạt nhưng nước mắt cứ thế tuôn trào.

 

Hắn là t.ử nội môn của Thiên Kiếm Tông, tuy thiên kiêu đỉnh cấp, cũng chẳng tính là lành gì...

 

tự vấn lòng , tình cảm của dành cho các đồng môn sư đều là thật lòng!

 

Từng cùng tu luyện, cùng ăn cơm, cùng một bầu trời cùng uống rượu vui đùa, hào hứng vẽ nên tương lai, mơ ước thể cùng hành hiệp trượng nghĩa, một kiếm khách chân chính. Vậy mà những sư nổ tung, huyết nhục b.ắ.n tung tóe ngay mắt .

 

Đến giây phút cuối cùng, bọn họ vẫn vươn bàn tay cầu cứu về phía mà gào : “Sư cứu !”

 

Cảnh tượng tựa như gai nhọn quấn chặt lấy tâm can , cách nào vùng vẫy thoát , mang nỗi đau đớn và những vết thương rỉ máu, đêm nào cũng vang vọng trong giấc mơ của .

 

Hắn thể chịu đựng thêm nữa, nhưng sợ cũng sẽ c.h.ế.t. Nếu c.h.ế.t ... thì sẽ thể thấy ngày giải thoát.

 

đó Thiên Kiêu Đoàn cho bọn họ chân tướng, rằng thể cứu vớt bọn họ. Đối với bọn họ, đó chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất!

 

Với thiên tư và năng lực của bọn họ, cả đời cũng thể tự giải quyết quả b.o.m hẹn giờ .

 

Hắn bắt buộc nắm lấy cơ hội ! Dù đằng nào cũng là c.h.ế.t!

 

Ngay đó, những t.ử Thiên Kiếm Tông khác cũng đồng loạt dậy.

 

Bọn họ đồng thanh hô lớn:

 

“Chúng xin chỉ chứng Thiên Kiếm Lão Tổ Văn Nhân Âm! Chúng xin chứng những lời Phong Ngạn sư là sự thật!”

 

“Cầu xin Thẩm Phán Chung thẩm phán Văn Nhân Âm!”

 

 

Loading...