Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 230: Nhân Chứng Vật Chứng, Ta Đều Có
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phổ Ninh đại sư dứt lời, phía liền truyền đến vài tiếng hít thở dồn dập, nặng nề.
Cầm Tông tông chủ cất lời: “Nếu ba vị đại diện đều nhất trí mở hội nghị thẩm phán, thì... chúng cũng sẽ phối hợp theo đúng quy củ.”
Dứt lời, các vị tông chủ của Thập Đại Tông Môn đều cầm trong tay lệnh bài tông chủ, đồng loạt bay lên trung.
Thẩm Phán Chung là một trong ít những tồn tại hiện nay xưng tụng là thần khí. Uy lực của nó thể dời non lấp biển, nghịch chuyển càn khôn.
Hai bên đối chất, một tiếng chuông gõ xuống sẽ định đoạt kết quả thẩm phán.
Chỉ khi từ năm trở lên sở hữu mảnh vỡ Thẩm Phán Chung, tức là các lệnh bài tông chủ của Thập Đại Tông Môn, đồng thời rót nguồn linh lực khổng lồ thì mới thể kích hoạt Thẩm Phán Chung!
Phổ Ninh, Sùng Suất, Cầm Tông tông chủ cùng các vị tông chủ khác đồng loạt bay lượn trung sàn đấu chính của Thiên Kiếm Tông. Linh lực cuồn cuộn chảy qua lệnh bài tông chủ, ngưng tụ thành một đại trận khổng lồ, hội tụ thành một luồng khí tức ngút trời, đ.â.m thẳng tầng mây!
“Thiên lý sáng rõ! Ác nghiệt khó thoát! Phụng mệnh trời cao! Gánh vác muôn dân!”
“Hôm nay ba tông tố giác, nghi ngờ Thiên Kiếm Tông cấu kết với Ma Tộc, thông địch phản tộc. Tám tông hợp lực, triệu hoán thần khí Thẩm Phán Chung, mở hội nghị thẩm phán!”
Sắc mặt Văn Nhân Âm khó coi tới cực điểm, nhưng tình thế mắt... lão còn đường lui.
Linh lực trận pháp hóa thành một chiếc lồng giam màu vàng kim khổng lồ, trói chặt lấy lão chuyển dời thẳng trung tâm trận pháp.
Bỗng nhiên!
Boong!
Một tiếng chuông ngân vang rền vang khắp trời đất. Những đám mây cao tỏa hào quang bảy sắc bao trùm lấy gian nơi , mây mù cuộn xoáy tựa vòi rồng, trong chớp mắt cải tạo bộ khu vực.
Mây ngũ sắc lượn lờ mờ ảo xung quanh, hóa thành một đài tròn cao vút. Các vị tông chủ của Thập Đại Tông Môn đều tề tựu đài cao, còn kẻ thụ thẩm là Văn Nhân Âm thì ở vị trí trung tâm, thấp hơn tới mấy chục mét.
Ngay đỉnh đầu lão, một chiếc chuông khổng lồ mang theo cảm giác áp bách nghẹt thở đang lơ lửng giữa trời.
Trì Miểu từng bước ung dung bước lên đài cao, thẳng vị trí chủ tọa của hội nghị thẩm phán.
Tất cả đều khỏi bàng hoàng chấn động.
“Vãi chưởng? Ta phi thăng , đây là tiên giới đấy , đỉnh cao trời?!”
“Đây chính là hội nghị thẩm phán trong truyền thuyết ? Đời thể tận mắt chứng kiến hiện trường hội nghị thẩm phán? Mẹ ơi! Con nở mày nở mặt !”
“Nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa! Lúc ngươi còn đang khán giả thì , Trì Miểu mới mười bảy tuổi tự bước lên ghế thẩm phán , mà còn là ghế chủ tọa nữa chứ!”
“Khoan ... Nàng triệu hoán chuông, dựa cái gì mà lên vị trí thẩm phán?”
Câu hỏi lập tức khiến tất cả sững sờ, bao gồm cả những đang ở hàng ghế thẩm phán.
Vị trí thẩm phán của hội nghị chỉ những triệu hoán Thẩm Phán Chung mới tư cách lên. Bất kỳ ai khác một khi xuống đều sẽ Thẩm Phán Chung chút lưu tình hất văng ngoài.
hiện tại... lẽ nào là sự cố ngoài ý ?
Mọi nín thở chờ một lúc lâu, Thẩm Phán Chung vẫn hề động thái hất văng Trì Miểu .
Ánh mắt của trường lập tức đổ dồn về phía Trì Miểu: “Sao ngươi lên đó ?”
Trì Miểu: “Thì dùng m.ô.n.g chứ , đặt m.ô.n.g một phát là lên luôn.”
Mọi : “?”
Trì Miểu còn thong thả bồi thêm một câu: “Cái ghế thẩm phán êm ái phết chứ, còn mát-xa cho nữa !”
Đám đông càng hóa đá: “Hả?”
Mát-xa?
Sao bọn họ ?
Chuyện rốt cuộc là thế nào? Không hất bay thì thôi , thần khí mà cũng phân biệt đối xử ?
Cái gì chứ, thiên phú là thần khí thiên vị trắng trợn thế ?!
lúc .
Boong!
Tiếng chuông chấn động ngân vang khiến đầu óc một phen đau nhức dữ dội. Một giọng cổ xưa, uy nghiêm khôn cùng từ trung tâm truyền tới:
“Kẻ thụ thẩm, Văn Nhân Âm, tội cấu kết với Ma Tộc, ngươi nhận chăng?”
Thẩm Phán Chung linh tính cực cao, là tồn tại duy nhất nắm quyền chủ trì tuyệt đối trong hội nghị thẩm phán.
Từng lời của nó đều mang theo uy áp kinh thiên động địa, đè nặng lên Văn Nhân Âm.
Văn Nhân Âm nghiến chặt răng, gắng gượng chống đỡ áp lực khổng lồ mà hét lớn:
“Ta nhận!”
“Đây là vu khống! Thiên Kiếm Tông thời kỳ hắc ám vẫn luôn dốc lòng cống hiến vì Diệu Hoa Châu! Vô t.ử vì chống Ma Tộc mà c.h.ế.t thảm, m.á.u của Thiên Kiếm Tông thể đổ đầy cả biển cạn! Giữa và Ma Tộc là huyết hải thâm thù, thể cấu kết với Ma Tộc chứ?”
“Tội danh , tuyệt đối nhận! Là kẻ rắp tâm hãm hại, đuổi cùng g.i.ế.c tận Thiên Kiếm Tông ! Thiên Kiếm Tông bao năm qua che chở cho Diệu Hoa Châu, công lao thì cũng khổ lao. Có những kẻ... tâm địa độc ác! Vọng tưởng lấy chim sẻ nuốt chửng long khu! Lòng đáng tru diệt!”
“Ta nguyện lấy chính thể lập lời thề tại đây, Thiên Kiếm Tông từng cấu kết với Ma Tộc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-230-nhan-chung-vat-chung-ta-deu-co.html.]
Nói đoạn, lão rút bội kiếm của , đ.â.m mạnh một nhát thẳng bụng!
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, khế ước thề nguyền lập tức thành hình.
Thế nhưng... thiên kiếp hề giáng xuống!
Trong khoảnh khắc , sắc mặt của những hàng ghế thẩm phán đều căng thẳng tột độ: “Sao như thế ?!”
Tu vi càng cao thì lời thề càng dễ ứng nghiệm, càng dễ chiêu mời tai kiếp vô phương chống đỡ. Đó là thủ đoạn chế ước của thiên đạo.
Khế ước thành hình cũng là điều mà tất cả tận mắt chứng kiến.
Thế nhưng...
Văn Nhân Âm hề thiên kiếp c.ắ.n trả, điều đồng nghĩa với việc Thiên Kiếm Tông thực sự hề cấu kết với Ma Tộc ?
Cái giá để mở Thẩm Phán Chung là vô cùng đắt đỏ, nếu thất bại, bọn họ còn gánh chịu sự trừng phạt nặng nề hơn từ Thẩm Phán Chung.
“Chuyện ... Chuyện còn bắt đầu mà chúng thua ?!”
Xong , phen Trì Miểu hố t.h.ả.m .
Ánh mắt Văn Nhân Âm lóe lên tia âm độc, trừng trừng Trì Miểu: “Xem , trong sạch.”
“Thẩm Phán Chung, nếu trong sạch, thì độc nữ bôi nhọ thanh danh Thiên Kiếm Tông, hại Thiên Kiếm Tông rơi cảnh điêu tàn thê t.h.ả.m hôm nay nếu trừng phạt, thì quy củ của Diệu Hoa Châu ở ? Đạo lý ở ?!”
“Ta! Văn Nhân Âm! Khẩn cầu Thẩm Phán Chung giáng xuống hình phạt, trừng trị Trì Miểu!”
Bầu khí bỗng chốc rơi lặng ngột ngạt.
Một lát , tiếng chuông của Thẩm Phán Chung chậm rãi vang lên:
“Đây là phiên tòa thẩm phán dành cho ngươi. Ngươi chỉ quyền phản biện, quyền trừng phạt. Bác bỏ!”
Tiếng chuông dứt, trong lòng càng thêm kinh hãi, còn mặt Văn Nhân Âm thì cắt còn giọt máu.
Từ tới nay, Thẩm Phán Chung từng đưa phán quyết tương tự như .
Trong hai thẩm phán đây, bên lý chỉ cần đưa yêu cầu trừng phạt thì đều sẽ chấp thuận. hiện tại... chuyện Thiên Kiếm Tông vu khống dường như rõ mười mươi.
Vậy mà Thẩm Phán Chung bác bỏ yêu cầu trừng phạt của Văn Nhân Âm ?!
Thẩm Phán Chung... đây là đang thiên vị Trì Miểu ư?!
Không thể nào! Thẩm Phán Chung bất kỳ lý do gì để thiên vị nàng cả!
Mọi càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy. lúc , Thẩm Phán Chung cất lời: “Chủ thẩm Trì Miểu, Văn Nhân Âm lập thề Thiên Kiếm Tông hề cấu kết với Ma Tộc, thiên kiếp giáng, chứng tỏ trong sạch, ngươi chấp nhận chăng?”
Trì Miểu dứt khoát c.h.é.m đinh chặt sắt: “Không chấp nhận!”
Nói , nàng khoanh hai tay ngực, ánh mắt sâu thẳm chằm chằm Văn Nhân Âm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ ranh mãnh:
“Văn Nhân Âm, ngươi cũng thông minh đấy chứ... chơi trò chữ nghĩa cơ đấy.”
“Ngươi dám thề thốt Thiên Kiếm Tông cấu kết với Ma Tộc, là bởi vì ngươi sớm gạt tên khỏi Thiên Kiếm Tông, còn là trong biên chế của tông môn nữa , đúng ?”
“Một kẻ thuộc về Thiên Kiếm Tông cấu kết với Ma Tộc thì đương nhiên tính là của tông môn... trớ trêu , ngươi thể tùy ý thao túng bộ Thiên Kiếm Tông.”
“Ngươi giỏi thề lắm mà, gan thì đừng lôi Thiên Kiếm Tông bia đỡ đạn, tự thề chính bản ngươi hề cấu kết với Ma Tộc xem nào! Ngươi chứ!”
Sắc mặt Văn Nhân Âm lập tức cứng đờ: “Nói hươu vượn! Ngậm m.á.u phun ! Ngươi gan bịa đặt thì giỏi đưa chứng cứ của đây xem nào!”
Ngay lập tức, Trì Miểu giơ tay lập thề: “Chứng cứ Văn Nhân Âm cấu kết với Ma Tộc rõ như ban ngày. Nếu vì tư lợi cá nhân mà vu oan giá họa cho Văn Nhân Âm tội thông địch, nguyện chịu thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, vĩnh viễn bước luân hồi!”
Khế ước lập tức thành hình!
Toàn trường khỏi hít sâu một khí lạnh...
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời thề độc địa đến mức nào chứ!
Thế nhưng... thiên kiếp cũng chẳng hề giáng xuống! Điều chứng minh lời Trì Miểu tuyệt đối vu khống!
Văn Nhân Âm tức đến mức nghiến nát cả hàm răng... Quả là một con nhóc khó chơi!
lão vẫn còn đường lui!
Và đúng khoảnh khắc đó.
Trì Miểu híp mắt khẽ: “Ấy, ngươi đừng cựa quậy. Rốt cuộc là đang thẩm phán ngươi, là ngươi đang thẩm phán thế hả?”
“Nếu là chứng cứ rành rành, thì đương nhiên công khai bộ chứng cứ của !”
“Điều thứ nhất: Toàn thể t.ử Thiên Kiếm Tông! Bao gồm cả Văn Nhân Ế! Văn Nhân Hiểu! Thậm chí đến cả tông chủ Hợp Hoan Tông Dung Diệu Linh, hết thảy đều ma khí xâm nhập và khống chế! Văn Nhân Âm mượn nhờ ma khí để tùy ý thao túng sinh t.ử của bọn họ!”
“Nhân chứng vật chứng, đều đủ!”
Lời thốt , Trì Miểu lập tức vận dụng linh lực nâng bổng t.h.i t.h.ể của Văn Nhân Ế lên giữa trung.
Giây tiếp theo, tất cả đều kìm mà trừng to hai mắt!