Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 23: Lịch Sự? Ta Cho Nó Thể Diện Quá Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Truyền thuyết về Thiên Bi Tiên Nhân lưu truyền đến tận ngày nay, ai rốt cuộc năm xưa tại ông tàn sát hơn nửa Tu Chân Giới, càng ông cách nào để phi thăng. Manh mối duy nhất để chính là một tòa động phủ và một thanh Bi Khấp Kiếm.”
“Tất cả đều suy đoán, Thiên Bi Động Phủ chỉ cơ hội mở khi Bi Khấp Kiếm nhận chủ. Vô đại năng của Tu Chân Giới đều đang xổm chờ đợi khoảnh khắc đó, nhưng bao nhiêu năm qua, Bi Khấp Kiếm từng nửa điểm phản ứng.”
Nói đến đây, Ứng Vô Hoặc mới dừng một chút, về phía Trì Miểu: “ gần đây, Bi Khấp Kiếm phản ứng. Cũng chính sự thức tỉnh của nó khiến bộ kiếm trong Kiếm Trũng đều áp chế linh lực để tẩm bổ cho nó.”
Trì Miểu vô cùng chăm chú, duy chỉ khi đến đoạn cuối cùng, mắt nàng mới sáng rực lên.
“Vậy ý của ngươi là, thể thanh Bi Khấp Kiếm nhắm trúng , tính chiếm hữu của nó trỗi dậy nên mới cho những thanh kiếm khác chọn ?”
Ứng Vô Hoặc: “... Ngươi rút kết luận đó kiểu gì ?”
Mặc dù hiện tại cũng suy nghĩ như thế, nhưng Trì Miểu tự câu thì khỏi quá mức mặt dày .
Đây chính là bội kiếm do phi thăng thực sự để , trân quý bao, cường đại nhường nào?!
Thiên phú của ngươi cao đến , cũng đến mức vì ngươi mà hạn chế những thanh kiếm khác chứ?
Ngươi mà câu ngoài là ăn đòn đấy!
Trì Miểu : “Ngươi cũng là gần đây nó mới bắt đầu phản ứng, chẳng là vì đến Cửu Kiếm Sơn thí luyện ? Sau đó, nếu nó thể áp chế vạn kiếm, việc cho vạn kiếm chọn cũng hợp tình hợp lý mà. Quan trọng nhất là... nếu vì lý do , ngươi thể dùng cách khác để giải thích tình huống hiện tại ?”
“Hơn nữa, nếu ngươi nhắc đến chuyện với lúc , thực trong thâm tâm ngươi cũng cùng suy nghĩ với đúng ?”
Trì Miểu coi như toạc móng heo hết, khiến Ứng Vô Hoặc cạn lời.
Bởi vì từng câu từng chữ Trì Miểu đều là sự thật.
Hắn : “Ta dám chắc, nhưng nếu ngươi thử, thể dẫn ngươi .”
Bản cũng từng thử thiết lập khế ước với Bi Khấp Kiếm.
Bi Khấp Kiếm bảo xứng.
Hắn trời sinh kiếm hồn, năm xưa ở Cửu Kiếm Sơn gây vạn kiếm tề minh mà còn xứng, những khác... ngoài Trì Miểu , thực sự nghĩ thứ hai thể lọt mắt xanh của Bi Khấp Kiếm.
Trì Miểu nóng lòng thử, xoa xoa tay: “Vậy đương nhiên thử , đồ tuyệt đối thể bỏ qua.”
Ứng Vô Hoặc thấy bộ dạng của nàng, đành khổ xoa xoa mi tâm.
“Ngươi tôn trọng một chút , đó dù cũng là bội kiếm của tiền bối phi thăng.”
“ cũng đừng kỳ vọng quá, bao nhiêu năm trôi qua, thanh kiếm đó sớm mất uy lực năm xưa , hơn nữa... chắc nhắm trúng ngươi .”
Trì Miểu: “Nó mà nhắm trúng , sẽ dùng sức mạnh ép buộc nó.”
“?” Ứng Vô Hoặc hít sâu một : “Ta cảnh cáo ngươi đừng bậy.”
Nói thì , nhưng Ứng Vô Hoặc vẫn dẫn Trì Miểu tiến về nơi cất giấu Bi Khấp Kiếm.
Đây là một hang động chật hẹp, tối tăm ẩm ướt, nhưng càng sâu, càng một cảm giác hồi hộp khó tả, giống như khơi gợi những ký ức đau khổ nhất trong đời, treo lơ lửng nơi trái tim.
Tiếng kiếm minh ngày càng nhỏ, là tiếng bi minh.
Trong đầu Trì Miểu là một mớ hỗn độn.
Nàng nhớ trải nghiệm trẻ mồ côi ở kiếp .
Lại nhớ đến lúc mới xuyên tới, một trong hố phân của thôn, những đứa trẻ khác chế giễu.
“Đồ ngốc, con ngốc đó ngơ ngác kìa, hả, phân ngon ?”
Lại nhớ đến những ngày tháng nhặt rác trong thôn, trấn.
“Cút! Cái đồ sinh dạy , ăn cắp đồ là c.h.ặ.t t.a.y đấy ?!”
“Ta... ăn cắp, thấy cần nữa, vứt mặt đất, mới nhặt lên ăn.”
“Phi! Đồ của thiếu gia nhà vứt cũng là của thiếu gia nhà , cho dù cho ch.ó ăn cũng đến lượt mày! Cút xa !”
“Tại ... tại chứ? Ta chỉ sống tiếp thôi, chỉ sống tiếp thôi mà.”
Lại nhớ đến ngày nàng đổi tất cả những thứ .
Nàng bạn phản bội.
Gánh tội ăn cắp khác, chịu năm mươi trượng vứt nơi hoang dã, suýt chút nữa thì mất mạng.
“Ký chủ, cô chỉ cần thành nhiệm vụ là thể đổi tất cả những thứ . Người đời đều bạc bẽo, cô thanh cao nỗi gì? Lừa gạt, lừa gạt... cô , cô lừa, là ?”
“...”
Ngày hôm đó mưa rơi lớn.
Nàng đợi mưa tạnh mới mặt cảm xúc mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-23-lich-su-ta-cho-no-the-dien-qua-roi.html.]
“Thực sự, thể đổi tất cả những thứ ?”
“Ta sống tiếp.”
Nàng ghét những ký ức , bởi vì chúng sẽ luôn nhắc nhở nàng rằng, nàng đang đau khổ.
...
“Tss—”
“C.h.ế.t tiệt!” Trì Miểu hoảng hốt một lát mới tỉnh táo, ôm lấy nửa bên mặt.
“Ngươi thế?” Ứng Vô Hoặc kinh ngạc nàng, khi rõ biểu cảm của nàng cũng sửng sốt: “Sao , ngươi thấy gì ? Biểu cảm của ngươi... đáng sợ đấy.”
Biểu cảm?
Có thể là do thấy những ký ức mấy vui vẻ , nên chút cáu kỉnh dữ tợn chăng.
tại Ứng Vô Hoặc hỏi câu ?
“Ngươi thấy gì ?” Trì Miểu hỏi.
Ứng Vô Hoặc: “Nhìn thấy gì cơ?”
Trì Miểu im lặng một lát: “Không gì.”
Cẩu Sử Hệ Thống cho câu trả lời: “Ký chủ, cô... sưu hồn, thứ đang dòm ngó ký ức của cô.”
Cũng chính lúc .
Sâu trong hang động truyền đến một tiếng nổ lớn.
Tìm thấy hung thủ thực sự .
Linh căn của nàng đặc thù, ai sưu hồn nàng kẻ đó sẽ phát nổ, đây chẳng là tự chui đầu lưới ?
Được lắm, một thanh kiếm rách nát nhà mi mà cũng dám khiến nàng nhớ những thứ vui , thì cũng đừng trách nàng khách khí!
Kiếm Kiếm nhỏ bé , mi nhất là nên ngoan ngoãn một chút nhé.
Ứng Vô Hoặc chợt cảm nhận khí thế của phía trở nên mạnh mẽ, một dự cảm chẳng lành: “Sắp gặp Bi Khấp Kiếm , ngươi đừng mấy chuyện kỳ quái nữa đấy.”
Trì Miểu mỉm , nụ càng lúc càng rạng rỡ: “Sao thể chứ, là một cô gái lớn lên ánh mặt trời, thể chuyện kỳ quái . Đương nhiên... nếu nó điều, thì trách .”
Ứng Vô Hoặc: “...”
Ngươi nhất là như !
Rất nhanh đến sâu trong hang động, một thanh “kiếm” xám xịt mục nát đang tỏa ánh sáng yếu ớt.
Nói là kiếm, chi bằng là gậy thì đúng hơn, còn rỉ sét nữa.
Trì Miểu: “Cái tạo hình khó coi đấy.”
Ứng Vô Hoặc đen mặt: “Chỉ ngươi là nhiều lời.”
Trì Miểu bước lên phía , đ.á.n.h giá thanh kiếm mặt.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ánh kiếm yếu ớt đến mức dường như thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.
“Hừ.” Trì Miểu hừ lạnh một tiếng.
Ra dẻ cái gì chứ?
Yếu ớt như mà còn dám sưu hồn nàng?
Nàng vươn tay , vuốt ve kiếm: “Cho ngươi một cơ hội theo , ngươi ? Đừng điều.”
Sắc mặt Ứng Vô Hoặc tối sầm : “...”
Bi Khấp Kiếm chút phản ứng nào.
Ứng Vô Hoặc hít sâu một điều hòa nhịp thở.
“Ngươi đổi cách nào lịch sự hơn một chút ? Nó dù cũng là bội kiếm do phi thăng để đấy.”
“Lịch sự? Ta cho nó thể diện quá !”
Trì Miểu khẩy một tiếng, nắm chặt lấy Bi Khấp Kiếm.
“Thanh kiếm sự đồng ý của dám sưu hồn , kỹ thuật còn kém, nó lịch sự ? Giả c.h.ế.t đúng , đợi đấy... khối cách để đối phó với ngươi.”
Ngay lúc Ứng Vô Hoặc còn thêm gì đó, Trì Miểu một chuyện kinh thiên động địa.
Khiến Ứng Vô Hoặc và các trưởng lão vẫn luôn quan sát bên ngoài thủy kính đều ngớ .