Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 227: Sự Hèn Nhát Truyền Thừa Một Mạch
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Nhân Âm lúc thể nào giữ nổi vẻ điềm tĩnh của nữa.
Lão tuy hạng lành gì, nhưng Tu Chân Giới cực kỳ coi trọng chuyện truyền thừa hương hỏa.
Cho dù Văn Nhân Ế và Văn Nhân Hiểu trong mắt lão phế vật vô dụng đến chăng nữa, dẫu cũng là con cháu ruột thịt, chảy dòng m.á.u của lão! Là truyền thừa của lão! Là truyền thừa của Thiên Kiếm Tông lão!
Giờ đây con trai lão, cháu trai lão lượt vì Trì Miểu mà c.h.ế.t thảm!
Đến cả thành trì thủ hộ của Thiên Kiếm Tông cũng Trì Miểu đoạt mất... Điều bảo lão giữ bình tĩnh? Làm thể bình tâm cho nổi!
Lão hận thể ngay lập tức băm vằn Trì Miểu thành muôn mảnh, khiến nàng vẫn lạc ngay tại chỗ!
Tiếng gầm thét thịnh nộ của Văn Nhân Âm trực tiếp hóa thành vô đạo kiếm ảnh, nhiều tới hàng vạn thanh với uy lực kinh khủng tuyệt luân, lao thẳng về phía Trì Miểu!
Trì Miểu chỉ là Kim Đan kỳ, mạnh đến thì cũng chỉ là Kim Đan!
Trước mặt một đại năng Độ Kiếp kỳ, nàng chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh mới chào đời. Chiêu thức của Văn Nhân Âm, thậm chí đến lúc sắp đ.á.n.h trúng nàng mới kịp nhận thức mà né tránh!
lúc còn cơ hội né tránh nữa , chỉ thể liều mạng đỡ một đòn... Thế nhưng điều nào khác gì châu chấu đá xe?!
Trì Miểu gào to: “Sư phụ! Nghĩa phụ...!!”
Trong nháy mắt, Nghiêm Qua dịch chuyển tức thời chắn mặt Trì Miểu, thần kiếm trong tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo!
“Luyện Ngục Lĩnh Vực...!”
Một tiếng quát vang lên, sát na khí kình chấn động thiên hạ! Mấy ngọn núi khổng lồ nhô xung quanh lập tức nổ tung! Thế giới dường như cũng phai nhạt vài phần màu sắc!
Kiếm của Nghiêm Qua hóa thành một cự Quỷ Thần dữ tợn, gầm rú chắn mặt hai !
Thể phách cự Quỷ Thần mạnh mẽ khôn cùng, thể lay chuyển trời đất! Trước càng kiếm khí xoay vần quanh quẩn để triệt tiêu sát thương!
Thế nhưng cường giả Độ Kiếp kỳ là thứ mà Nghiêm Qua thể chống đỡ nổi?
Huống chi đây còn là lão tổ của một trong Thập Đại Tông Môn!
Vạn kiếm trực tiếp đ.â.m xuyên qua cự Quỷ Thần, khiến nó thủng lỗ chỗ như tổ ong! Đồng thời cũng cho Nghiêm Qua thương nặng tổn hao nguyên khí, vết thương chi chít khắp . Khoảnh khắc đ.á.n.h bay , lão nhanh chóng siết chặt chuôi kiếm.
Sắc mặt lão lạnh tanh, lập tức biến kiếm thành vô thanh đoản kiếm hộ xoay tròn xung quanh Trì Miểu.
“Phật Hộ!”
Cùng lúc đó, Phổ Ninh đại sư cũng mở bừng hai mắt, pháp luân trong mắt ngừng phóng đại, hóa thành vầng quang màu vàng kim bao phủ lên Trì Miểu.
Dưới hai tầng phòng ngự, vạn kiếm xuyên qua, Trì Miểu vẫn thương. Nàng khẽ “phì” một tiếng nhổ búng m.á.u tươi ngoài, quẹt miệng, nở một nụ khinh bỉ giơ thẳng ngón tay giữa thiện quốc tế về phía Văn Nhân Âm: “Độ Kiếp kỳ, chỉ thế thôi ?! Cũng chẳng gì ghê gớm lắm nhỉ!”
Kiếm khí chấn động quét qua vạt áo nàng bay phần phật trong gió. Trên nàng vết m.á.u loang lổ chi chít, tuy nguy hiểm đến tính mạng... nhưng thời khắc trông chút ngầu.
Ngầu đến mức khiến hai ông bố c.h.ử.i thề!
Con nhãi ngốc nghếch đang cái trò gì thế hả!
Ngươi còn chọc tức nữa? Ngươi ngầu thì ngầu đấy, nhưng hai bọn chắc bảo vệ nổi ngươi !
Hành động tay của Văn Nhân Âm là điều mà những khác dám đụng chạm .
Một tu sĩ Độ Kiếp kỳ tay với một kẻ Kim Đan kỳ, là thì ai cũng thấy chướng mắt, nhưng bọn họ giận mà dám .
Đây là Độ Kiếp kỳ đấy!
Đây là một trong những trần nhà sức mạnh của bộ Diệu Hoa Châu!
Bọn họ dám đắc tội ? Sau họ thế nào? Thân bằng quyến thuộc, tông tộc của họ sẽ ?!
Văn Nhân Âm lúc ánh mắt chợt lạnh, một luồng sức mạnh quỷ dị nhanh chóng trói chặt bộ Thiên Kiêu Đoàn!
“Giao Trì Miểu đây, bằng ... bọn chúng đều c.h.ế.t!”
“Hậu bối của đều vì Trì Miểu mà c.h.ế.t, hậu bối của các ngươi... thể bồi táng cho bọn chúng!”
Người của Thiên Kiêu Đoàn đều ngây .
Kim Thánh Phỉ nổi giận: “Khoan , lão già , ngươi bắt thì bắt thẳng Trì Miểu chứ! Bắt bọn cái gì?! Oan đầu nợ chủ, ngươi mà g.i.ế.c Trì Miểu !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ngươi g.i.ế.c bọn thì khác gì dẫm đạp hoa hoa cỏ cỏ bên đường ? Vô văn hóa!”
Ứng Vô Hoặc lúc lạnh: “Lão cũng từng tay với Trì Miểu, chẳng qua là bất lực gì thôi mà? Thiên Kiếm Tông... quả nhiên là phường hạ lưu đê tiện!”
Kim Thánh Phỉ kinh ngạc: “Ủa, lời thoại của nhiều thế cơ ?!”
Xem việc bắt con tin thực sự cho em nổi trận lôi đình đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-227-su-hen-nhat-truyen-thua-mot-mach.html.]
Dung Tuyền Cơ chăm chú :
“Hạ lưu đê tiện... bọn họ cũng mới một hai .”
Ngu Vô Tâm: “Thế giờ chúng đây?”
Kim Thánh Phỉ: “Còn nữa, chờ c.h.ế.t thôi, hoặc là đợi Trì Miểu động não cứu chúng , là hô vài câu khẩu hiệu cổ vũ cho Trì Miểu để khích lệ nàng cố lên.”
“Hô cái gì?”
“Hô to vỡ họng , thấy trong thoại bản thế.”
Mọi : “...”
Cái dở quá, nỡ vứt bỏ liêm sỉ .
Giây tiếp theo, Văn Nhân Âm chút mất bình tĩnh tăng thêm lực đạo, siết chặt đến mức đám Thiên Kiêu Đoàn suýt nữa nôn cả lục phủ ngũ tạng ngoài.
Thiên Kiêu Đoàn: “Vỡ họng ! Vỡ họng ! Vỡ họng !”
Những khác đều đến ngẩn ngơ.
Hả?
Giây , Văn Nhân Âm mắng một câu “Lũ ngu xuẩn”, đó bịt luôn miệng của cả đám Thiên Kiêu Đoàn .
Lão cao giọng, với tất cả ở đây:
“Mười giây, các ngươi chỉ mười giây để lựa chọn. Giao Trì Miểu ... hoặc là g.i.ế.c sạch bọn chúng, chặt đứt bộ truyền thừa của các ngươi!!”
Vào khoảnh khắc , trường trở nên vô cùng ồn ào hỗn loạn.
Tính mạng của Trì Miểu đương nhiên quan trọng, nhưng Thiên Kiêu Đoàn chỉ của Cửu Kiếm Sơn!
Dẫu cho Trì Miểu giúp đỡ thiên kiêu nhà họ nhiều, nhưng chuyện hệ trọng liên quan đến sống c.h.ế.t thế , nếu Thiên Kiêu Đoàn tiêu diệt... giới tu chân sẽ xuất hiện sự đứt gãy thế hệ, xáo trộn bộ cục diện!
Tổn thất trong đó căn bản thể đong đếm nổi!
Một quyết định thế nào, bèn đồng loạt trao quyền lựa chọn cho Phổ Ninh đại sư, uy vọng cao nhất tại hiện trường.
“Phổ Ninh đại sư... chuyện , ngài quyết định , ở đây ngài là tầm xa trông rộng nhất, ngài cứ định đoạt, dù chọn thế nào chúng cũng sẽ trách ngài ...”
“Thối tha thôi! Thiếu tông chủ nhà còn đang ở bên trong kìa, các ngươi ở đó lời mát mẻ cái gì! Toàn bộ thánh t.ử thánh nữ của Thập Đại Tông Môn đều ở bên trong, t.ử nhà các ngươi trong đó thì các ngươi định đoạt cái thá gì?!”
“Đem Trì Miểu nộp !”
Người của Thiên Kiêu Đoàn lập tức trừng to mắt, miệng phong tỏa nhưng bọn họ thể dùng Vạn Vật Xu Nữu mà chửi.
[Nộp cái con khỉ! Dám đem Trì Miểu nộp ngoài, chờ ông đây thượng vị sẽ khai trừ ngươi đầu tiên!!]
Phổ Ninh và Cửu Kiếm Sơn vì một màn của Văn Nhân Âm mà trực tiếp rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Bọn họ thể là đang nơi đầu sóng ngọn gió, thế nào cũng thành kẻ tội đồ!
Áp lực nặng tựa thái sơn khiến đầu óc họ cuồng, thở nổi.
Sùng Suất nghiến răng, truyền tin cho Trì Miểu: “Ngươi đừng cuống, bọn liên lạc với Thái Thượng Trưởng Lão ... Lão là đối thủ của Thái Thượng Trưởng Lão !”
Thế nhưng Trì Miểu hề đáp .
Nghiêm Qua cũng nghiến chặt răng, c.h.ử.i một câu “Thứ ch.ó má”: “Đồ , cần ngoài... Cùng lắm thì vi sư dẫn ngươi chạy trốn, dẫn ngươi lưu lạc chân trời góc bể!”
Trì Miểu vẫn hồi âm.
Chỉ là lúc , tất cả đều thấy.
Trì Miểu với vẻ mặt thản nhiên cất bước tiến về phía , bước qua Nghiêm Qua, bước qua sự che chở.
“Ta cần bất cứ ai hy sinh điều gì để bảo vệ cả.”
Nghiêm Qua nhất thời thẫn thờ: “Ngươi...!”
Thế nhưng, Trì Miểu bước đến mặt Văn Nhân Âm.
Văn Nhân Âm lạnh: “Cũng điều đấy. Ngươi yên tâm, sẽ lấy mạng ngươi , chí ít là khi ngươi mở Thiên Bi Động Phủ.”
Tuy nhiên, Trì Miểu chỉ lạnh một tiếng, trong mắt mang theo vẻ khinh miệt nhẹ tênh.
“Cái họ Văn Nhân các ngươi... đúng là từ xuống , sự hèn nhát truyền thừa một mạch!”