Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 226: Chém Chết Văn Nhân Ế

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!”

 

Tiếng hệt như ma đầu phản diện vang lên, cái âm thanh c.h.ế.t tiệt đối với một kẻ thích tấu hài trừu tượng như Trì Miểu mà , quả thực là miếng mồi nhử hảo.

 

Nàng ngẩng đầu về hướng phát âm thanh, chính là Văn Nhân Ế.

 

Hai mắt Văn Nhân Ế đỏ ngầu, dường như mất lý trí: “Trì Miểu... Trì Miểu!! Ngươi xong đời ! Ngươi xong đời ! Trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi bạn với !”

 

“Đây là thanh kiếm bình thường ! Kiếm tên là U Minh, thể ăn mòn linh lực, đan điền của ngươi kiếm đ.â.m thủng, tuyệt đối còn khả năng phục hồi nữa!!”

 

“Ngươi hãy chuẩn tinh thần giống như , một kẻ phế nhân cả đời !!!”

 

Hắn gào thét khàn cả giọng, tựa như kẻ liều mạng chẳng còn gì để mất, cái gì cũng thèm bận tâm nữa !

 

“Ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!”

 

Trì Miểu híp mắt , ... ma khí.

 

Bị thao túng ... Lão già Văn Nhân Âm cũng thật là, đến cả cháu ruột của cũng chẳng tha.

 

mà, cho dù khống chế thì phỏng chừng cũng sẽ đập nồi dìm thuyền, liều mạng như thôi.

 

Nàng thở dài một thật dài: “Haizz, trẻ tuổi... đúng là chẳng chút kiên nhẫn nào cả, thể học theo ? Điềm tĩnh một chút chứ!”

 

“Ngươi thế là quá điềm tĩnh đấy!”

 

Vân Dao hớt hải chạy tới, gương mặt thanh tú xinh lộ mấy phần vẻ hoảng loạn, vội vàng dùng linh lực chữa trị vết thương cho Trì Miểu: “U Minh Kiếm là thần kiếm bạn sinh của , đối với tu sĩ là khắc tinh trời sinh. Tên Văn Nhân Ế kể từ khi cướp thanh kiếm từ tay mượn nhờ sức mạnh của nó phế bao nhiêu . Nhờ Thiên Kiếm Tông bao che, mới luôn bình an vô sự, luôn kẻ chịu tội ...”

 

“Ngươi đừng lo lắng, dẫu đây cũng là bản mệnh thần kiếm của , ... hẳn thể khống chế đôi chút, hẳn thể giúp ngươi cầm cự đến khi nhận cứu viện, ở đây nhiều như ... Văn Nhân Ế đúng là một tên điên mà!!”

 

Nàng hoảng loạn dùng linh lực của để sơ thông kinh mạch, nhưng... chẳng chút tác dụng nào.

 

Sao thể như thế ?

 

Chẳng lẽ U Minh Kiếm rời xa nàng quá lâu nên cắt đứt mối liên kết với nàng ?!

 

Vân Dao suýt nữa bật , tăng cường truyền thêm linh lực, giọng cũng bắt đầu run rẩy: “Xin ... xin ngươi!!”

 

Thế nhưng, Trì Miểu chút ngơ ngác gãi gãi mặt: “Ngươi hết đừng xin vội, ...”

 

Vân Dao: “Đều tại cả!”

 

Trì Miểu: “Ngươi , ...”

 

Vân Dao: “Sao , còn chẳng cảm nhận đan điền của ngươi nữa !!”

 

“Ngươi đừng cuống, giúp ngươi rút U Minh Kiếm nhé.”

 

Đám Cửu Kiếm Sơn và Thiên Kiêu Đoàn vốn dĩ cũng chút hoảng hốt, nhưng bọn họ bỗng nhiên sực nhớ một chuyện...

 

“Ta thì chẳng hoảng chút nào...”

 

Trì Miểu bất đắc dĩ gãi má, đó một tay nắm lấy chuôi kiếm U Minh, rút mạnh một cái!

 

Vân Dao: “???!”

 

Văn Nhân Ế: “???!”

 

Quần chúng hóng hớt vì sự việc diễn quá nhanh mà đầu óc trống rỗng: “Hả???”

 

Không chứ, ngươi cứ thế rút thẳng ngoài luôn ? Không khỏi quá mức dũng mãnh đấy!!

 

Cái lỗ thủng do kiếm đ.â.m xuyên vẫn còn bụng Trì Miểu.

 

Trì Miểu một tay nắm chặt Long Văn Ngọc đặt lên miệng vết thương, một tay vận chuyển linh lực xoa dịu.

 

Chẳng mấy chốc, cái lỗ thủng nơi bụng biến mất còn dấu vết.

 

Khung cảnh cho đến mức ngơ ngác cả .

 

“Hả???”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ngay cả Văn Nhân Âm cũng suýt nữa giữ nổi bình tĩnh, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

 

Văn Nhân Ế trực tiếp sụp đổ tâm lý: “Chuyện thể chứ?! U Minh Kiếm... U Minh Kiếm mất tác dụng ?!”

 

“Không thể nào! Đây là thần kiếm bạn sinh... ... thể mất hiệu lực ?!”

 

Trì Miểu khẽ nhún vai, bĩu môi khẩy, cầm thanh kiếm tung tẩy ước lượng: “Kiếm tác dụng , ngươi thử một cái chẳng ngay ?”

 

Ý tứ trong lời của Trì Miểu, tất cả đều hiểu rõ mười mươi.

 

Văn Nhân Âm lập tức bật dậy: “Ngươi to gan lắm!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-226-chem-chet-van-nhan-e.html.]

“Đây là Thiên Kiếm Tông, há là nơi cho ngươi càn? Hôm nay ngươi quậy phá như là quá đủ , năm bảy lượt nhẫn nhịn nghĩa là sự nhẫn nại của giới hạn!”

 

“Dám ở cửa Thiên Kiếm Tông ăn ngông cuồng, mở miệng đòi động thủ với cháu , các ngươi thực sự nghĩ Thiên Kiếm Tông còn ai nữa ?!”

 

Lão , khí tức Độ Kiếp kỳ bùng nổ cuồn cuộn, như ép Trì Miểu nổ tung thành từng mảnh.

 

Lúc Sùng Suất cùng các trưởng lão Cửu Kiếm Sơn cũng đồng loạt dậy. Tuy tu vi áp chế gắt gao nhưng về mặt khí thế thì tuyệt đối thể thua:

 

“Ngươi cũng to gan lắm! Cửu Kiếm Sơn bọn còn c.h.ế.t hết ! Món nợ thằng cháu ngu ngốc của ngươi tay bọn còn thèm tính, thật sự nghĩ Cửu Kiếm Sơn bọn dễ bắt nạt ?!”

 

Hai đại tông môn kiếm tu vốn mâu thuẫn cực lớn đối đầu gay gắt, các tông môn khác kẻ thì xem náo nhiệt, kẻ thì căng thẳng run rẩy.

 

Cho đến khi Trì Miểu về hướng Kim Phật Tự.

 

“Các ngươi còn đợi cái gì nữa? Mau giúp một tiếng chứ! Không thấy Cửu Kiếm Sơn nhà khí thế đọ ?!”

 

Phổ Ninh đại sư: “...”

 

mấy câu thoại thực sự quá mất mặt .

 

Trì Miểu hít sâu một , gào to: “Nghĩa...!”

 

Còn đợi chữ “phụ” thốt khỏi miệng.

 

Phổ Ninh đại sư lập tức đỏ bừng mặt, trừng to mắt, phóng xuất linh lực của để trợ giúp Cửu Kiếm Sơn một tay:

 

“Trì Miểu là quý khách của Kim Phật Tự , là chủ nhân chí bảo của Kim Phật Tự . Nếu Trì Miểu gặp nạn... Kim Phật Tự cũng tuyệt đối khoanh tay .”

 

Mọi : “Hả??”

 

Khoan , Trì Miểu đến cả Kim Phật Tự cũng sai bảo ?

 

Thế cái chữ “Nghĩa” rốt cuộc là ý gì, là câu thần chú kỳ diệu nào ?!

 

lúc hai bên đang giằng co đối chọi về mặt khí thế.

 

Trì Miểu ngấm ngầm khẽ, hình từng chút một biến mất ngay tại chỗ.

 

Khi xuất hiện trở , nàng ngay mặt Văn Nhân Ế.

 

Hoàn bất kỳ dấu hiệu báo nào, cũng chẳng thèm tốn thêm một lời vô ích.

 

Xoẹt...!!

 

Một kiếm đ.â.m thẳng tắp vùng đan điền của Văn Nhân Ế.

 

Văn Nhân Ế còn kịp phản ứng, vẻ mặt đầy vẻ khó tin trố mắt Trì Miểu.

 

“Ngươi...!”

 

Hắn mới chỉ thốt một chữ, dòng m.á.u tươi trào xối xả chặn họng .

 

Ngay đó, khí tức của U Minh Kiếm nhanh chóng tràn đan điền , khiến cho linh lực trong cơ thể trôi vun vút phong tỏa .

 

“Phụt...!!”

 

Văn Nhân Ế phun một ngụm m.á.u tươi, với vẻ mặt tràn ngập vẻ khó tin, sợ hãi và cuống cuồng ôm chặt lấy bụng , rút U Minh Kiếm ngoài.

 

“Đan điền của ! Đan điền của !!”

 

“A a a a a...!!”

 

Hắn còn sức mà bận tâm những thứ khác nữa, cho đến khi Trì Miểu trực tiếp rút kiếm , mỉm vô hại như một đứa trẻ ngây thơ: “Xem , U Minh Kiếm mất tác dụng nhỉ.”

 

Giọng của nàng rõ ràng vô cùng nhẹ nhàng thong thả, nhưng lọt tai khác chẳng khác nào ác ma.

 

Văn Nhân Ế túm chặt lấy vai Trì Miểu, gào xé lòng xé ruột:

 

“Tại ? Tại chứ? Tại U Minh Kiếm tác dụng với ngươi?!”

 

, tại nhỉ?” Ánh mắt Trì Miểu thâm sâu đầy bí ẩn, khẽ mỉm : “Tất nhiên là vì... căn bản đan điền.”

 

Dứt lời, Trì Miểu vung kiếm lên một cách đầy tùy ý...

 

Trong khí vang lên tiếng gió rít khẽ khàng, tựa như thể cuốn trôi điều gì đó.

 

Liền ngay đó, đầu của Văn Nhân Ế trực tiếp rơi xuống đất.

 

Động tác mượt mà liền mạch, vô cùng êm ái.

 

Văn Nhân Âm kịp trở tay, đầu óc trống rỗng, gương mặt vặn vẹo dữ tợn gầm thét: “Không...!!!!”

 

“Ta ngươi trả giá đắt!!!!”

 

 

Loading...