Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 225: Thứ Quỷ Gì Đâm Vào Thế Này?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta đồng ý!”

 

“Ta bằng lòng gả cho Trì Miểu! Cho dù chỉ là danh nghĩa, cho dù hai chúng bất cứ lúc nào cũng thể mỗi một ngả, nhưng chí ít là lúc ... bằng lòng vì tự do của chính , vì cuộc đời của chính , vì bản ... mà gả cho Trì Miểu!!”

 

Nàng cảm động, hiểu rõ việc gả cho Trì Miểu mặt bàn dân thiên hạ lúc chính là lựa chọn nhất.

 

Những khác trong lòng cũng hiểu rõ, cuộc hôn nhân của hai chẳng qua chỉ là danh nghĩa, là cố tình diễn kịch cho bọn họ xem mà thôi, căn bản bất kỳ hiệu lực hôn nhân thực chất nào.

 

Thế nhưng chính vì như , Trì Miểu mới càng diễn kịch cho bọn họ xem.

 

Lời nguyền Thiên Hồ Chi Thể, hai mươi tuổi bắt buộc lấy chồng, nếu sẽ phản phệ t.h.ả.m tử?

 

Vậy thì bây giờ, Dung Tuyền Cơ gả cho Trì Miểu , lời nguyền coi như phá bỏ.

 

Hơn nữa, Dung Tuyền Cơ gả cho Trì Miểu, tất cả đều sẽ hiểu rõ nàng vẫn là trong sạch. Dù tương lai đường ai nấy với Trì Miểu tái giá với khác, nàng cũng chẳng chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

 

Một mặt chặn miệng lưỡi của tất cả , mặt khác... đôi bên chẳng hề chịu chút tổn thất nào. Không những tổn thất... ngược còn thể trực tiếp bày tỏ rõ ràng lập trường.

 

Dung Tuyền Cơ tương lai Trì Miểu bảo bọc, Cửu Kiếm Sơn chống lưng.

 

Nếu Hợp Hoan Tông đồng ý, đó mới thực sự là chuyện khi hai đại tông môn liên thủ; còn nếu Hợp Hoan Tông đồng ý... Dung Tuyền Cơ cũng chẳng hề thiếu chỗ dựa.

 

Vào khoảnh khắc , Dung Tuyền Cơ tự do thực sự.

 

Trì Miểu dắt tay Dung Tuyền Cơ, khẽ khom cúi chào tất cả .

 

“Nếu hai bên chúng đều tình nguyện, thì... hôm nay, hoan nghênh quý vị đến tham dự hôn lễ của và Tuyền Cơ.”

 

Nàng dứt lời, tấm biển treo bên cạnh đề chữ “Văn Nhân Ế ♡ Dung Tuyền Cơ” liền của Thiên Kiêu Đoàn nhanh tay gỡ xuống.

 

Kim Thánh Phỉ vội vàng lấy tấm biển mới, vàng son lấp lánh gắn lên thế.

 

Trên tấm biển rành rọt dòng chữ: “Trì Miểu ♡ Dung Tuyền Cơ”.

 

Mọi : “Khoan ... Mấy chuẩn chu đáo đến thế cơ ?! Tấm biển vàng chói mắt quá đấy!”

 

Dẫu hôm nay màn cướp dâu mượt mà trơn tru thế thể nào mưu tính từ , nhưng động tác của các ngươi cũng quá mức liền mạch đấy?!

 

Mấy bộ tịch một chút thì c.h.ế.t !

 

Ngu Vô Tâm hì hì: “Đây chẳng sợ các ngươi tưởng là thật ?”

 

Mọi : “... Trông chúng đần độn lắm ?”

 

Ứng Vô Hoặc: “Ừ.”

 

Mọi : “...”

 

Tịnh Minh: “A di đà Phật.”

 

Thật khó mà đ.á.n.h giá, Thiên Kiêu Đoàn khóa cảm giác... khác quá .

 

Mấy vị thiên kiêu trừu tượng đến mức chứ?

 

Tuy nhiên...

 

“Dù là giả, nhưng vẫn thấy kích động quá thôi.”

 

“Chắc chắn cảm động , đây chính là sự cứu rỗi thuần khiết và chân thành nhất giữa những cô gái với ! Quả là tình bạn cảm động đất trời!”

 

“Tình bạn cái con khỉ! Người kết hôn ! Họ là thật đấy!”

 

“Ngươi tỉnh giùm cái, họ kết hôn như trò đùa thế mà ngươi cũng tin ?!”

 

“Ta mặc kệ! Họ kết hôn ! Họ chính là thật! Họ còn thật hơn cả trân châu! Thật hơn cả cây kim của Quỳ Hoa Bảo Điển!!!”

 

“Ghê thật, ngươi tẩu hỏa nhập ma ? Người bên Thiên Kiêu Đoàn bảo , sợ chúng ngu đến mức là giả nên mới vội đổi biển hiệu kìa.”

 

“Ta cần ! Ma mị cỡ nào thì họ cũng là thật! Họ chính là thật đấy!!!!”

 

Những khác dọa cho khiếp vía, dám hó hé thêm câu nào nữa.

 

Nếu còn thêm hai câu mặt kẻ đang cuồng đẩy thuyền , khéo ăn tát oan uổng.

 

Sự đến nước , việc Trì Miểu cướp dâu thành công là chuyện ván đóng thuyền.

 

Văn Nhân Âm ghế chủ tọa rõ ràng sắp thể yên nổi nữa.

 

lúc , Nghiêm Qua lẳng lặng bước tới.

 

Văn Nhân Âm: “?”

 

Nghiêm Qua: “Nhìn cái gì mà , cút khỏi ghế .”

 

Văn Nhân Âm: “??”

 

Nghiêm Qua: “Bây giờ là hôn lễ của đồ nhi với con bé Tuyền Cơ, ngươi mặt dày lì ở ghế ý gì, đồ quan hệ gì với ngươi ? Từng tuổi đầu mà một chút quy củ cũng hiểu.”

 

Văn Nhân Âm: “Phụt...!!”

 

“Ngươi... Cửu Kiếm Sơn các ngươi chớ khinh quá đáng! Đây dẫu cũng là địa bàn của Thiên Kiếm Tông ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-225-thu-quy-gi-dam-vao-the-nay.html.]

 

Vốn dĩ con cháu nhà cướp dâu, cơ hội duy nhất để lấy tư cách thiên kiêu tan thành mây khói, tâm trạng lão vô cùng bùng nổ .

 

Kết quả Nghiêm Qua còn chạy tới tận mặt mà cà khịa?

 

Cái thứ kiếp ai mà chịu cho nổi chứ!

 

Văn Nhân Âm nhanh bình tĩnh , ánh mắt tối sầm: “Bây giờ mà vội mừng... liệu quá sớm ?”

 

Nghiêm Qua: “Sớm muộn liên quan quái gì đến ngươi? Ngươi mau cút khỏi ghế để .”

 

Văn Nhân Âm: “...”

 

Ngươi chỉ nhăm nhe cái ghế của thôi đúng ?!

 

Có bệnh !

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

là thầy nào trò nấy.”

 

Nghiêm Qua: “Ờ, như , ở cạnh đồ nhi lâu ngày mới thành thế đấy, cho nên là trò nào thầy nấy mới đúng.”

 

Văn Nhân Âm một nữa câm nín.

 

Đảo lộn càn khôn!

 

Lão hít sâu một .

 

Tuy nhiên... chuyện đến nước , lão cũng kẻ chịu thiệt.

 

Việc Dung Diệu Linh khống chế chẳng tác dụng gì, thái độ của bà cũng Trì Miểu vô hiệu hóa , xem như một quân cờ bỏ .

 

Việc hôm nay của Trì Miểu chạm đến giới hạn chịu đựng của lão.

 

Cứ để mặc thời gian trôi , e rằng Thiên Kiếm Tông do lão dốc cả đời gây dựng sẽ ngã nhào tay Trì Miểu.

 

Đã thể lấy mạng Trì Miểu, thì...

 

Phế nàng .

 

Ánh mắt Văn Nhân Âm lạnh tanh...

 

Lúc , giữa thanh thiên bạch nhật mắt bàn dân thiên hạ, ai nấy đều thấy vui mừng vì Trì Miểu cứu Dung Tuyền Cơ thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

 

Đặc biệt là Trì Miểu, nàng kéo Dung Tuyền Cơ bỏ qua luôn cả quy trình bái đường, chạy tót sang bàn của đám trẻ con cùng Thiên Kiêu Đoàn ăn cỗ.

 

Kim Thánh Phỉ: “Giờ thì chúng cũng coi như gom đủ bộ sưu tập đấy, từ cỗ tang đến cỗ cưới của Trì Miểu đều ăn cả, thật khiến cảm khái mà.”

 

Trì Miểu ngoàm miếng thịt lớn ừng ực uống nước quả: “Chứ nữa? Đến cả cỗ của chính còn ăn, đổi khác thì ai ? Sau xuất bản một cuốn sách, đặt tên là “Cuộc Đời Đỉnh Chóp Của Trì Miểu”.”

 

Tịnh Minh: “... A di đà Phật.”

 

Đến cỗ của chính cũng ăn, thật là chẳng may mắn chút nào.

 

Trì Miểu: “Hòa thượng, ngươi ăn thịt? Không uống rượu? Bình thường ngươi thích lắm cơ mà?”

 

Tịnh Minh cứng đờ.

 

Bên cạnh, chẳng từ Phổ Ninh đại sư bỗng lù lù xuất hiện, mặt nở nụ nhưng khí tức từng chút một trở nên nguy hiểm: “Ăn thịt, uống rượu ?”

 

Tịnh Minh nhắm nghiền hai mắt, lập tức niệm một câu: “A di đà Phật, đều do Trì Miểu hươu vượn thôi, đầu óc nàng bình thường.”

 

Trì Miểu híp mắt .

 

Được lắm.

 

Dám c.h.ử.i nàng!

 

“Ngươi xong đời , hươu vượn ? Đầu óc bình thường ? Ta bản ghi hình đấy nhé!!”

 

Ngay lúc đó, nàng giơ cao một viên Lưu Ảnh Thạch lên.

 

Đến cả Tịnh Minh cũng ngớ , nhất thời kìm nén nổi cảm xúc: “Khoan ... Cái mà ngươi cũng ghi ?!”

 

Bị bệnh !

 

“Hì hì.” Trì Miểu nở nụ bựa bỉ, đó hô to: “Lưu Ảnh Thạch! Khởi động!!”

 

“Đừng...!”

 

Cũng chính khoảnh khắc .

 

Phập...!!

 

Một thanh phi kiếm đ.â.m xuyên thẳng qua vùng bụng của Trì Miểu, mũi kiếm lộ hơn nửa, m.á.u tươi đỏ thẫm b.ắ.n tung tóe lên mặt bên cạnh nàng.

 

Toàn bộ co rút đồng tử, nín bặt thở.

 

Trì Miểu từ từ cúi đầu xuống:

 

“Cái thứ quỷ gì phập một cái đ.â.m thế ?”

 

 

Loading...