Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 223: Cơ Hội Chỉ Có Một Lần

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nhận điều , tất cả đều hai vị chủ nhà ở vị trí thượng tọa với vẻ mặt vô cùng khó coi và đầy ẩn ý.

 

Cuộc liên hôn giữa hai đại tông môn hùng mạnh ngày hôm nay thể mời tới một nửa giới tu chân.

 

Dù nhiều mấy ủng hộ, nhưng ai nấy đều chuẩn những phần lễ vật giá trị hề nhỏ.

 

Thời buổi tư tưởng của giới tu chân phần lớn đều cởi mở, từ lâu còn tới chuyện ép hôn nữa mà tôn trọng ý nguyện của chính tu sĩ.

 

Thế nhưng hiện tại... Văn Nhân Âm và Dung Diệu Linh dùng thủ đoạn khống chế một thiên kiêu như Dung Tuyền Cơ để gả cho một tên phế vật như Văn Nhân Ế!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chuyện đặt lên ai mà chẳng tức giận? Dù chuyện chẳng liên quan quá nhiều tới bọn họ, nhưng khiến họ cảm thấy hôn lễ ngày hôm nay chẳng khác nào một trò lớn nhất thiên hạ!

 

“Hừ! Thú vị thật đấy, cứ tưởng tới tham dự một hôn lễ, ngờ xem một vở kịch lớn đặc sắc đến nhường . Thiên Kiếm lão tổ... Dung tông chủ, thứ cho kẻ thiển cận xem nổi nữa, xin cáo lui !”

 

Có tông môn lập tức thể hiện rõ lập trường, đến cả việc ôm quyền chào hỏi cũng chẳng thèm , dứt khoát xoay rời .

 

Sự liên minh giữa hai đại tông môn hùng mạnh trong thập đại tông môn, một tông môn nhỏ đối xử bằng thái độ như thế.

 

Đây chẳng khác nào một cái tát trời giáng giáng thẳng mặt Thiên Kiếm Tông và Hợp Hoan Tông.

 

Bầu khí trong hội trường trong chốc lát trở nên vô cùng khó xử.

 

Dung Diệu Linh cúi đầu, một lời nào.

 

Còn Văn Nhân Âm thì nheo mắt , dùng ánh mắt đầy thù hằn và soi xét găm chặt lên Trì Miểu hồi lâu.

 

Quả thực đơn giản chút nào...

 

Dùng phương thức , ngay sự ngỡ ngàng của tất cả để vạch trần chân tướng, khiến cả hai bọn họ đều thốt nên lời.

 

Trì Miểu... Lão thực sự đ.á.n.h giá thấp ngươi quá nhiều.

 

Thế nhưng... gừng càng già càng cay, đấu mưu tính kế với lão , thời điểm lão tung hoành ngang dọc thì ngươi còn đời !

 

Văn Nhân Âm đột nhiên bày bộ mặt giận dữ lôi đình, trừng mắt Dung Diệu Linh: “Dung tông chủ, Hợp Hoan Tông các ngươi rốt cuộc ý gì đây?”

 

“Ta tuy sống lâu năm, nhưng tuyệt đối kẻ hồ đồ! Ta luôn tôn trọng ý nguyện của đám trẻ, đây vốn dĩ là một mối hôn sự vẹn đôi bên, thế mà ngươi dám thi triển mị thuật lên chính con gái , khống chế con bé, ép buộc nó thành hôn lễ ngày hôm nay! Chuyện ... Ngươi bảo ăn thế nào với thiên hạ? Ăn thế nào với Tuyền Cơ!”

 

Nghe tới đây, cõi lòng run lên bần bật, thể tin nổi mà về phía Dung Diệu Linh.

 

“Dung tông chủ, ngươi...!”

 

Thuật khống chế là do Dung Diệu Linh hạ ?!

 

Thế nhưng ngay khi hướng gió sắp Văn Nhân Âm dẫn dắt để Thiên Kiếm Tông ve sầu thoát xác một cách hảo, một tràng pháo tay giòn giã bỗng truyền tai .

 

Bốp!

 

Bốp!

 

Bốp!

 

“Kịch , đúng là một vở kịch xuất sắc... Thiên Kiếm lão tổ , ba tấc lưỡi của ngươi vài câu phủi sạch quan hệ cho Thiên Kiếm Tông, công phu mồm mép thật sự bái ngươi thầy đấy.”

 

“Tục ngữ , một bàn tay vỗ nên tiếng... Thằng cháu của ngươi phế, tâm tính nát, ngược Tuyền Cơ sắc nước hương trời, thiên tư ngút ngàn. Sự chênh lệch một trời một vực ai nấy đều thấy rõ mồn một. Ta thực sự tò mò Dung tông chủ uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì của ngươi, mới tình nguyện tiếc bán con gái ruột của để đến bước đường !”

 

Dung Diệu Linh kinh ngạc trừng to mắt, khó tin Trì Miểu.

 

Bùa mê t.h.u.ố.c lú?

 

Chuyện ...

 

Lời của Trì Miểu ẩn ý sâu xa? Nàng chẳng lẽ điều gì ?!

 

Nghiêm Qua lúc cũng tiến lên, mặt Dung Diệu Linh.

 

“Nói thật , những lời dối trá một khi thốt thì chỉ là kẽ hở mà thôi.”

 

Ánh mắt ông thâm trầm, cất giấu bao cảm xúc phức tạp ngổn ngang.

 

Ông tuy từng từ chối tình cảm của Dung Diệu Linh, nhưng điều đó nghĩa là giữa bọn họ tồn tại tình bằng hữu... Dẫu cho trải qua ngần năm tháng, cảnh còn mất.

 

Dung Diệu Linh kết cục của ngày hôm nay, một phần nguyên nhân cũng là vì ông. Tuy ông hề hối hận, nhưng sâu trong lòng vẫn luôn vương vấn vài tia áy náy với Dung Diệu Linh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-223-co-hoi-chi-co-mot-lan.html.]

Người từng ái mộ năm xưa đang ngay mắt, đó chỉ là thanh xuân thể nào quên của bà, mà còn là cảm giác an vững chãi của thế hệ Thiên Kiêu Đoàn năm đó khi mỗi đều gọi một tiếng “Lão đại”.

 

Đó là bộ những gì vui vẻ nhất trong cuộc đời bà.

 

Dung Diệu Linh theo bản năng mở miệng, thế nhưng Văn Nhân Âm bên cạnh bỗng trừng mắt bà, ánh mắt tràn đầy sự cảnh cáo.

 

Nếu bà dám ăn hàm hồ, con gái bà... chắc chắn sẽ biến thành ma vật đúng ngày sinh nhật tròn hai mươi tuổi!

 

Từng câu từng chữ ngày hôm nay đều nghĩ kỹ về hậu quả.

 

Trong đầu Dung Diệu Linh lập tức hiện lên một khung cảnh:

 

Vào đúng ngày sinh nhật, Dung Tuyền Cơ biến thành Thiên Hồ, đó tất cả bạn bè năm xưa đồng loạt vây hãm tru sát, ruột gan đứt đoạn... Mất tất cả thứ.

 

Tất cả những hình ảnh tựa như một ngọn núi lớn đè nặng, khiến Dung Diệu Linh thở nổi.

 

Bà nhắm mắt , Nghiêm Qua nữa.

 

Nghiêm Qua lúc cũng chỉ lắc đầu thở dài.

 

Vật đổi dời, “Lão đại” như ông giờ đây cũng còn là kẻ thể chẳng màng tất cả mà che chở cho đám “ , ” năm xưa nữa .

 

Ông thêm nhiều ràng buộc, nhiều gông cùm xiềng xích hơn, thêm nhiều bảo vệ, và cả tông môn cần che chở.

 

“Cơ hội chỉ một , nghĩ cho kỹ .”

 

Dung Diệu Linh tâm ý quyết, ông nữa, cắt đứt vướng bận từng trong lòng.

 

dậy bước về phía Trì Miểu vài bước, cất giọng sang sảng: “Ăn xằng bậy! Dung Diệu Linh là tông chủ của Hợp Hoan Tông, một trong thập đại tông môn. Mị thuật là ngón nghề sở trường của Hợp Hoan Tông , thể dễ dàng khác khống chế chứ?”

 

“Hợp Hoan Tông từ xưa đến nay vốn lấy song tu chi đạo chủ, nữ t.ử Hợp Hoan Tông vốn dĩ cần hôn nhân chỗ dựa.”

 

“Thiên Kiếm Tông nay thế như chẻ tre, Tuyền Cơ nhà mang thể chất đặc thù, thể tác thành cho cả đôi bên. Con bé còn nhỏ hiểu chuyện, quyết định nó thì ? Ta là ruột của nó!”

 

Lúc chuyện, cả thể lẫn giọng của bà đều khẽ run rẩy.

 

Trì Miểu im lặng một hồi lâu.

 

Những khác cũng im lặng như tờ.

 

Dung Diệu Linh ngẩng cao cằm: “Sao, còn lời nào để nữa ?”

 

Trì Miểu: “Không ... Ta chỉ tò mò, ngươi Thiên Kiếm Tông thế như chẻ tre là đang ám chỉ điều gì?”

 

“Là vị thiếu tông chủ Văn Nhân Ế đạo tâm vỡ nát, là vị tông chủ Văn Nhân Hiểu vi phạm lời thề tan xương nát thịt, là cái gì khác?”

 

Mọi càng thêm im lặng: “...”

 

Lời lẽ... thật là độc địa, nhưng cũng quá đỗi thẳng thừng.

 

Nếu bọn họ là Thiên Kiếm lão tổ, chắc tức c.h.ế.t ngay tại chỗ .

 

Sắc mặt Văn Nhân Âm quả nhiên suýt nữa thì giữ nổi, cái điệu gượng gạo đến ngoài cũng thấy xót xa giùm.

 

Dung Diệu Linh cũng nghẹn lời, trực tiếp vỡ phòng: “Ngươi... Liên quan gì đến ngươi! Ta toan tính của riêng !”

 

Trì Miểu: “Vậy ngươi cứ toan tính , cũng toan tính của riêng . Đã ngươi màng tới suy nghĩ của Tuyền Cơ, thì cũng chẳng cần bận tâm tới cảm xúc của ngươi nữa.”

 

“Một câu thôi, ngươi chịu giải trừ khống chế cho Tuyền Cơ ?”

 

Dung Diệu Linh siết chặt nắm tay: “Tuyệt đối !”

 

còn đường lui nữa !

 

Chỉ cần bà chủ động giải trừ mị thuật, thì cõi đời sẽ một ai thể phá giải thuật khống chế do bà thi triển.

 

Ngay cả tu sĩ Độ Kiếp kỳ cũng nổi!

 

Trì Miểu xoay , chẳng buồn thêm nửa lời, bước thẳng về phía Dung Tuyền Cơ.

 

“Đã ngươi chịu để Tuyền Cơ mở lời, tự cách của riêng , để Tuyền Cơ thực sự tự .”

 

Dứt lời, một bàn tay của nàng đặt lên vai Dung Tuyền Cơ, ngay đó... chuyện mà ai ngờ tới xảy !

 

 

Loading...