Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 216: Làm! Làm Một Vố Lớn!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Trì Miểu ý tứ quá rõ ràng .
Viên Kim Đan nhất trong lịch sử Diệu Hoa Châu đời, mà viên nhất Kim Đan , chỉ chính bản nàng!
Nàng đột phá Kim Đan ngay tại chỗ ?!
Ngông cuồng! Quá mức ngông cuồng !
“Ăn ngông cuồng thật đấy! Lịch sử Diệu Hoa Châu dài dằng dặc như thế, một nha đầu vắt mũi sạch như ngươi cho dù thiên tư , cũng chỉ giới hạn trong thời đại mà thôi!”
“Ngươi từ xưa đến nay bao nhiêu , bao nhiêu vị Kim Đan ! Dám tự xưng là nhất Kim Đan trong lịch sử Diệu Hoa Châu, đúng là càn rỡ! Ngươi ngoài trời còn trời, còn ?”
“Người Cửu Kiếm Sơn các ngươi quả thực chỉ giỏi khoác lác, thích hư trương thanh thế!”
Vô nghi ngờ, nhạo lời tuyên bố của Trì Miểu.
Cửu Kiếm Sơn hiện nay vốn suy tàn, ôm khư khư danh hiệu một trong thập đại tông môn buông, từ lâu trở thành cái gai trong mắt nhiều tông môn hùng mạnh.
Cho dù quan hệ ngày thường tệ, nhưng mặt lợi ích, quan hệ tính là cái đinh gì?
Cửu Kiếm Sơn liên tiếp hai đời thiên kiêu chi thủ mà vẫn thể quật khởi, điều đó chỉ chứng tỏ khí vận của Cửu Kiếm Sơn tới hồi kết!
Nay Trì Miểu năng ngông cuồng, bọn họ đương nhiên khó chịu, nhất thời chẳng nên nên giận.
Bỗng Trì Miểu lạnh một tiếng: “Trên còn , ngoài núi còn núi?”
“Ta thừa nhận câu lý, nhưng các ngươi bất quá chỉ là lũ phàm phu tục tử, như ngọn đồi nhỏ bé chân non cao, ngoài các ngươi tự nhiên sẽ khác, núi khác!”
“ kẻ nhỏ bé tầm thường! Ta là nhất thiên kiêu của thời đại , càng là Thiên Đạo Trúc Cơ duy nhất xưa nay từng !”
“Trên , ngoài núi núi? Ta chính là kẻ khác! Ta chính là ngọn núi ngoài muôn trùng núi!”
“Ta là nhất Kim Đan Diệu Hoa Châu, thì chính là nhất Kim Đan!”
Giọng của nàng sang sảng, ngạo nghễ đến cùng cực, từng câu từng chữ đều toát lên sự khinh miệt đối với những lời mỉa mai của đám .
Lời kích thích ít kẻ, lập tức mấy phóng thích uy áp nhằm đè bẹp nhuệ khí của Trì Miểu.
Ngay trong chớp mắt , Nghiêm Qua lướt nhanh xuất hiện chắn mặt Trì Miểu, phất mạnh tay áo, một thanh thần kiếm hiện mắt.
Thần kiếm lập trận! Triệt tiêu lực đạo, cản phá uy áp!
Toàn bộ uy áp trong chớp mắt đều hóa thành làn gió thoảng, chỉ khẽ lay động góc váy của Trì Miểu, khiến tà váy đỏ phấp phới, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ khinh thường.
Nghiêm Qua nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua một lượt mới cất lời: “Các vị đang ở đây đều là bậc trưởng bối của Trì Miểu. Nói thì , đùa thì đùa, động thủ là ý gì?”
“Thực sự cho rằng Cửu Kiếm Sơn ai, bảo bọc nổi của ?!”
Khí tức Đại Thừa kỳ của ông cuộn trào như sóng lớp lớp, theo tiếng quát chấn nhiếp bốn phương.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Những ai chứng kiến đều khỏi kinh hãi, da đầu tê rần.
“Ngươi... Ngươi đột phá Đại Thừa kỳ ?!”
“Ngươi cư nhiên đột phá ? Sao thể chứ?!”
Cửu Kiếm Sơn suy thoái chính là vì tiêu hao bản nguyên nuôi dưỡng Bi Khấp Kiếm, dẫn đến căn cơ tổn hại, nhiều năm qua hề một vị Đại Thừa kỳ nào tọa trấn danh nghĩa.
Thập đại tông môn chỉ mỗi Cửu Kiếm Sơn là Đại Thừa kỳ trấn thủ bên ngoài.
hiện tại...
Kẻ vốn dĩ thể đột phá Đại Thừa kỳ nhất lúc , cư nhiên đột phá ?!
Nhắc tới chuyện , Nghiêm Qua nhịn mà nhếch mép đắc ý.
“Chuyện , còn cảm ơn đồ bảo bối của . Chuyện là c.h.ế.t thì các vị đều rõ cả đấy, theo lẽ thường... tự nhiên cách nào đột phá.”
“ các vị đừng quên, đồ nhi của vốn chẳng thể dùng lẽ thường để phán đoán!”
“Tu luyện đến nay mới chỉ hơn một năm ngắn ngủi, thể đột phá Kim Đan, Thiên Đạo Trúc Cơ dẫn tới thiên đạo ban phúc! Khiến Diệu Hoa Châu thăng cấp! Một đắc đạo, gà ch.ó lên mây!”
“Đến gà ch.ó còn thể đắc đạo hưởng vinh hoa, vốn là tuyệt đỉnh thiên kiêu, khi còn sống vốn dĩ là Đại Thừa kỳ! Lẽ nào thể tìm sinh cơ mới?!”
Lời thốt .
Mọi đều hít sâu một khí lạnh, khỏi cảm thấy gai góc, khó mở miệng phản bác.
Nghiêm Qua chỉ khẳng định chắc nịch việc Đại Thừa kỳ, giúp Cửu Kiếm Sơn một nữa sở hữu chiến lực cấp bậc Đại Thừa.
Hơn nữa, từng câu từng chữ của ông đều đang mắng bọn họ là lũ gà chó.
bọn họ thực sự chẳng thể nào cãi !
Bởi vì chuyện Diệu Hoa Châu thăng cấp, gà ch.ó lên mây, đúng thật là do Trì Miểu mang cho bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-216-lam-lam-mot-vo-lon.html.]
Bây giờ bọn họ mỉa mai Trì Miểu, chẳng khác nào lấy oán báo ơn!
Trì Miểu kinh ngạc sư phụ nhà .
Ôi ơi.
Nói chuyện lợi hại thế, c.h.ử.i đỉnh thế ?
Nói thì nhiều thêm chút nữa !
Lúc nàng còn tưởng sư phụ thuộc tuýp đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển cơ đấy!
Sumimasen sư phụ phụ nha, watashi wa từ nay về nhất định sẽ bằng con mắt khác!
Văn Nhân Âm nãy giờ vẫn im lặng liền híp mắt , đó nở nụ giả tạo: “Các vị, xin hãy bình tĩnh một chút, dĩ hòa vi quý...”
“Cửu Kiếm Sơn chiến lực Đại Thừa kỳ, đây là chuyện đáng mừng cho bộ Diệu Hoa Châu, khéo trùng hợp với đại hỷ của Thiên Kiếm Tông , quả đúng là song hỷ lâm môn.”
“Các vị thực sự nên sục sôi như thế. Tiểu bằng hữu của Cửu Kiếm Sơn cướp hôn mở miệng trở thành nhất Kim Đan trong lịch sử Diệu Hoa Châu, khéo thành tam hỷ lâm môn, hỷ sự nhân ba chứ?”
“Chi bằng... cứ để nàng ở ngay nơi , cho tất cả chúng cùng chứng kiến khoảnh khắc lịch sử ?”
Nghe phần đầu, còn đang thắc mắc Văn Nhân Âm đang tính giở trò gì.
Nghe hết câu mới thấy, quả nhiên chẳng trò lành gì.
Trì Miểu vốn dĩ thể chỉ mạnh miệng cho sướng mồm, nay Văn Nhân Âm thêm dầu lửa, nàng liền đ.â.m lao theo lao, bắt buộc đột phá ngay tại trận.
Nếu Trì Miểu thực sự , đó đúng là một kỳ tích.
nếu nàng ...
Thì Cửu Kiếm Sơn hôm nay, chính khoảnh khắc , sẽ trở thành một trò thế kỷ! Cho dù thời đại đổi thì chuyện chắc chắn vẫn sẽ đời đem trò bàn tán.
C.h.ế.t vẫn lôi trò !
Đương nhiên, bọn họ cũng chẳng tin Trì Miểu thể trở thành nhất Kim Đan trong lịch sử, mà cho dù đúng... thì chứng minh chứ?
Đây rõ ràng là cái bẫy buộc Cửu Kiếm Sơn nhảy !
Quả nhiên là cáo già mưu mô xảo quyệt!
Những kẻ khác thấy cũng thi nắm lấy cơ hội hùa theo:
“ , Thiên Kiếm lão tổ lý, chúng vinh hạnh chứng kiến màn tam hỷ lâm môn nhỉ?”
“Trì Miểu tiểu điệt, để ngươi đột phá ngay bây giờ chắc khó ngươi chứ? Nghe lời ngươi lúc nãy dường như vốn dĩ tính toán , đột phá ngay mặt ?”
Bọn chúng đang dùng kế khích tướng.
Thiên Kiêu Đoàn lúc cũng chẳng nên cái gì.
Bởi vì bọn họ vẫn còn đang quỳ lạy.
Cả đám chỉ nhắn tin buôn chuyện trong Vạn Vật Xu Nữu.
[Tung Tiền Đại Sư: Các ngươi xem vụ Trì Miểu kham nổi ?]
[Kiếm: Được.]
[Không Thích Hóng Hớt: Chuyện dễ .]
[Kiếm: Bởi vì là Trì Miểu, chính là kỳ tích.]
[Cầm Thủy Hoàng: Chuẩn đét luôn!]
Trì Miểu cần lý do, bản Trì Miểu đại diện cho lý do !
Người duy nhất đang run rẩy lẩy bẩy chỉ Sùng Suất.
Ông vội vàng mở nhóm trò chuyện của thành viên nòng cốt Cửu Kiếm Sơn lên.
[Tâm Bình Khí Hòa: Cái lũ Lôi Phạt Phong ! Rốt cuộc hai các ngươi cái quái gì hả! Cửu Kiếm Sơn chúng khó khăn lắm mới im thở khẽ một chút! Các ngươi chùi đ.í.t nữa !]
[Tâm Bình Khí Hòa: Nói , , nếu thì bọn cũng hết cách , Cửu Kiếm Sơn chỉ thể bồi hai các ngươi liều một phen thôi.]
Ông buông xuôi luôn !
Nghiêm Qua chắn mặt Trì Miểu, đầu nàng: “Muốn thì cứ , thì chúng chạy, ai dám con nửa lời, c.h.é.m kẻ đó!”
Trì Miểu bước lên một bước, đôi mắt thoáng hiện ý bí hiểm, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Làm! Làm một vố thật lớn!”