Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 210: Vân Mạt Sư Tỷ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bản thể của Ngộ Ngộ là Ngộ Kiếm Thạch Bích, tuy bất kỳ phẩm giai nào, nhưng nhờ đặc tính thể hóa hình, cộng thêm đủ loại bùa lợi cường hãn, nếu quy đổi thành pháp khí thì tuyệt đối từ Thiên giai trở lên.
Một tồn tại hiếm và đỉnh cao như thế, mà phương thức tìm đồ chẳng khác nào loài chó. Chuyện nếu truyền ngoài, bảo đảm sẽ khiến tất cả kinh ngạc đến rớt cả tròng mắt lẫn hàm răng.
mấu chốt là:
“Tìm thấy !”
Thằng nhóc mập ú năm sáu trăm cân Ngộ Ngộ gào lên một tiếng, khiến Trì Miểu lập tức cạn lời tập.
“Hả?”
Không chứ... Con dùng cái phương thức của loài ch.ó mà cũng tìm thật đấy ?
Trì Miểu mím môi, trong đầu ngừng vang vọng câu :
Ta nên dùng ngữ khí thế nào! Ngôn từ để biểu đạt tâm trạng rối như tơ vò lúc đây!
Ngộ Ngộ sang Trì Miểu: “mẫu , trông vẻ cạn lời thế?”
Trì Miểu: “... Bởi vì hiện tại thật sự cạn lời .”
Nàng cứ ngỡ bản đủ tấu hề , thật đấy.
Không ngờ con còn thể tấu hề hơn cả nàng!
Quan trọng là nàng chỉ đùa giỡn, còn con thật cơ chứ!
Nào, hít sâu một , nghẹn thở cũng là chuyện bình thường.
Trì Miểu hỏi: “Con bảo con tìm thấy khí tức của Vân Mạt sư tỷ ?”
“ ạ!” Ngộ Ngộ gật đầu lia lịa, đó chộp lấy một sợi xích ch.ó ở đầu giường, chỉ sợi xích : “Ở ngay chỗ nè!”
Trì Miểu: “???”
Không chứ, xích chó?!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Con còn tự trang thêm đạo cụ cho nữa cơ ?
Không đúng.
“Ý con là... Trên sợi xích khí tức của Vân Mạt sư tỷ?!”
Ngộ Ngộ gật đầu như giã tỏi: “ , đúng ạ!”
Trong phút chốc, cảm xúc của Trì Miểu lập tức trầm xuống. Nàng nheo mắt , bước tới cầm lấy sợi xích lên quan sát tỉ mỉ.
Sợi xích cực kỳ to và thô, bên còn lưu những đường vân màu đỏ như ẩn như hiện.
Bản Trì Miểu vốn tạo nghệ nhỏ con đường phù văn, chỉ liếc mắt một cái liền nhận đường vân tuyệt đối tầm thường, mà là tàn tích phù văn!
Tàn tích phù văn, đúng như tên gọi, chính là dấu vết lưu khi tác dụng của phù văn biến mất, hoặc là khi phá hủy.
Trì Miểu xoa cằm: “Phù văn ... Trông vẻ phức tạp.”
Ít nhất cũng là Địa giai phù văn, cấu tạo một phần đường vân thì thuộc dạng phù văn mang tính công năng.
Trì Miểu tiên dùng Long Văn Ngọc để cảm ứng bên cạnh sợi xích, nhưng vẫn nửa điểm hiệu quả.
Nàng đổi hướng suy nghĩ, lấy một tờ giấy từ trong nhẫn trữ vật, dựa theo tàn tích phù văn sợi xích mà từng chút một phục chế, vẽ phù văn.
Không vẽ thì , vẽ xong, áp lực khí xung quanh Trì Miểu trong nháy mắt lạnh gấp bội.
Đây là...
“Tỏa Hồn phù văn!”
Lời Trì Miểu dứt, Ngộ Ngộ bên cạnh liền tò mò hỏi: “Tỏa Hồn phù văn là cái gì thế ạ?”
“Không thứ lành gì.” Trì Miểu nheo mắt, siết chặt sợi xích trong tay, lạnh một tiếng: “Sử dụng sợi xích và Tỏa Hồn phù văn thể vĩnh viễn giam cầm hồn phách của sinh linh trói buộc. Chỉ cần phù văn xóa sổ , linh hồn sẽ vĩnh viễn thể bước luân hồi!”
“ là thủ đoạn độc ác...”
Linh hồn thể nhập luân hồi, cũng sẽ phát hiện, chẳng khác nào một cô hồn dã quỷ!
Xem , sự việc ngày càng tiến gần với suy đoán của nàng .
Thủ đoạn khống hồn bằng ma khí của Văn Nhân Âm, cùng với sợi xích khắc Tỏa Hồn phù văn .
Đây là phòng của Vân Mạt, sợi xích còn thể khóa hồn của ai nữa?
Chẳng trách... Thực lực và thiên phú của Vân Mạt đều thấp, năm đó khống chế đến mức còn một chút ý thức tự chủ nào. Xem linh hồn của tỷ sớm còn ở trong thể xác, nhục sớm biến thành một con rối !
Thiên Kiếm Tông... Thật sự đáng c.h.ế.t!
Trì Miểu rạch ngón tay, nhanh chóng vẽ một đạo phù văn thần bí giữa trung.
“Phá!”
Tiếng quát dứt, đạo phù văn do nàng vẽ liền lao thẳng sợi xích, phá hủy Tỏa Hồn phù văn đó.
Ngay khoảnh khắc Tỏa Hồn phù văn tan biến, sợi xích sắt cũng phát một luồng sáng chói lọi!
Trì Miểu lập tức tế xuất Long Văn Ngọc, Long Văn Ngọc nhanh chóng hội tụ bộ luồng sáng !
Ngay đó, một cơn gió âm lãnh đột nhiên thổi qua.
Keng keng keng!
Chiếc chuông treo ở cửa phòng đột ngột vỡ tan, một màn huyết hồng nhuộm đỏ bộ căn phòng!
Trên giường, rèm che phản chiếu một bóng hình như ẩn như hiện. Nàng dáng mảnh mai yểu điệu, trong tay nắm chặt một thanh kiếm.
Trì Miểu vén rèm giường lên xem, nàng khỏi kinh hãi!
Chỉ thấy nữ t.ử mắt ngũ quan tuyệt mỹ, nhưng làn da mang một màu xám tro c.h.ế.t chóc!
Đáng sợ hơn là, làn da màu xám tro của nàng chằng chịt những đường vân phức tạp giống hệt ma tộc, con ngươi trắng dã, hề đồng tử, tơ m.á.u giăng đầy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-210-van-mat-su-ty.html.]
Mái tóc nàng tung bay, từng giọt huyết lệ tí tách rơi xuống.
Đây là...
Hoạt thi?!
Trong khoảnh khắc, tim Trì Miểu thắt , dường như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim nàng, suýt chút nữa khiến nàng nổ tung.
Người thường khi c.h.ế.t, hồn phách sẽ giữ bộ dáng khoảnh khắc lâm chung, mà mắt rõ ràng mang hình dáng của một hoạt thi.
Người luyện thành hoạt thi ư?!
Ngay khoảnh khắc Trì Miểu kịp phản ứng, phụ nữ hoạt thi liền phát tiếng gầm gừ chói tai, thét lên lao về phía nàng.
Kèm theo đó là một đường kiếm linh động và nhanh nhẹn!
Nữ t.ử hoạt thi múa kiếm tựa rồng bay, tốc độ xuất kiếm nhanh đến kinh !
Thế nhưng Trì Miểu liếc mắt một cái liền nhận , đây chính là kiếm pháp của Cửu Kiếm Sơn!
Nói cách khác... Người mắt chính là Vân Mạt sư tỷ?!!
Trong cơn chấn động, Trì Miểu né tránh kịp, thanh kiếm của Vân Mạt đ.â.m trúng bả vai nàng.
Trì Miểu lập tức nhảy lùi thoát .
Người phụ nữ mắt đ.â.m tới!
Tốc độ quá đỗi khủng khiếp!
Mà tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, nửa bước Hóa Thần cũng là thứ Trì Miểu hiện tại thể địch !
Cho dù địch , nàng cũng thể nào tay với mắt!
Nàng thấy Vân Mạt múa kiếm, lẩm bẩm:
“Thiên Kiếm Tông... C.h.ế.t!”
Trì Miểu rút Bi Khấp Kiếm , lắng , phản bác: “Vãi chưởng?! Chửi bậy thế cơ ?!”
Nàng thông minh xinh thế , nàng chỗ nào giống của Thiên Kiếm Tông chứ?!
Không ngờ vị sư tỷ của nàng khi mắng còn độc miệng hơn cả nàng!
Sức tấn công của Vân Mạt tính là đỉnh cấp, nhưng tốc độ đ.á.n.h thì nhanh thật sự!
Cứ tiếp tục thế , nàng chắc chắn sẽ toi đời tay Vân Mạt sư tỷ mất.
Không !
Nàng giãy giụa : “Sư tỷ! Đừng c.h.é.m nữa! Muội của Thiên Kiếm Tông! Muội là sư của tỷ mà!”
Đôi mắt Vân Mạt rũ xuống, tiếp tục vung kiếm.
Được lắm!
Tỷ thấy!
Hết cách , là trốn ?!
lúc , Ngộ Ngộ nhảy xổ , chắn mặt Trì Miểu.
“Tuyệt kỹ thần thông của Ngộ Ngộ...”
“Tuyệt Đối Phòng Ngự!”
Cậu nhóc tự hô vang tên kỹ năng, đó... Vén chiếc yếm uyên ương đỏ thắm của lên, để lộ cái bụng tròn lẳn như khối ngọc thạch.
Thanh kiếm của Vân Mạt c.h.é.m lên bụng Ngộ Ngộ, thế mà trực tiếp gãy vụn!
Trì Miểu chấn động.
Cái quái gì thế ?!
Là Tuyệt Đối Phòng Ngự thật đấy ?!
Ngay đó, Vân Mạt xác định rõ mục tiêu, lao thẳng về phía Trì Miểu tung một chưởng!
Vẫn là chưởng pháp của Cửu Kiếm Sơn, một môn kỹ năng Địa giai.
Chưởng khí trực tiếp phá hủy phân nửa căn phòng!
Ngộ Ngộ: “mẫu , để con chắn cho!”
Cậu nhóc nhảy dựng lên!
Kết quả là vì quá béo... Cậu ngã chổng vó tại chỗ lăn lông lốc hai vòng.
Trì Miểu: “...”
Con nó, con là cây hài do ông trời phái tới đấy !
Trì Miểu nghiến răng, ngay khoảnh khắc luồng chưởng khí ập tới.
Trước mặt nàng xuất hiện một vòng xoáy màu đỏ...
Huyền Nguyên Công!
Và ngay khoảnh khắc ...
Luồng chưởng khí mặt bỗng nhiên biến mất, phụ nữ hoạt thi cũng trừng lớn hai mắt, huyết lệ tuôn rơi ngừng.
Bịch...
Nàng quỳ rạp xuống đất.
Trì Miểu: “...?”
“Khoan , sư tỷ, tỷ lên ... Bối phận của thấp hơn tỷ, tỷ đừng quỳ mà!”