Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 21: Lùi Lại! Ta Chuẩn Bị Ra Dẻ Đây.
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu càng đến gần, đầu gối của càng chịu sự khống chế. Chẳng mấy chốc, trường chỉ còn mỗi Ứng Vô Hoặc là vẫn đang , nhưng cũng sắp trụ nổi nữa .
Sức mạnh thực sự quá mức quỷ dị, quá mức kỳ lạ!
Lẽ nào...
“Đây cũng là sức mạnh của công đức ?”
Nghe đồn những công đức tối cao sẽ tự mang theo ánh sáng công đức, đến cũng khiến khác nảy sinh sự kính sợ từ tận đáy lòng. Lúc , Trì Miểu đều tỏa Công Đức Kim Quang, chiếu sáng rực rỡ xung quanh.
Rất nhanh, xác định .
Chính là do công đức gây !
“Sao thể như chứ!”
Ứng Vô Hoặc cũng sắp chống đỡ hết nổi, vận chuyển linh lực, cắm phập một kiếm xuống mặt đất, ánh mắt trừng trừng về phía , nghiến chặt răng.
Sao thể quỳ xuống !
Gân xanh nổi đầy , bộ dạng nghiến răng nghiến lợi trông vẫn trai, nhưng chung quy thì quá mức chật vật.
Kim Thánh Phỉ thấy vất vả quá, bèn chân thành khuyên nhủ: “Ca bơi khỏa , là ngươi cứ quỳ thẳng xuống , mất mặt . Đứng Công Đức Kim Quang , cứ coi như là đang bái Phật .”
Ngay khoảnh khắc lời dứt, một tia kim quang bay thẳng trong cơ thể .
Ngay lập tức, chấn động.
Một trận lốc xoáy màu vàng quét qua xung quanh, khí tức của Kim Thánh Phỉ trở nên cường đại từng . Hơn nữa, bên cạnh linh căn của xuất hiện một cái khám thờ thần!
Bùm!
Mọi ngớ .
Đây là... đột phá Trúc Cơ ?
“Hả?”
Đám đông ngơ ngác, đột phá mượt mà đến thế, tiêu chảy cũng tuôn nhanh đến mức !
Ứng Vô Hoặc: “... Bản vốn là nửa bước Trúc Cơ, cùng các vị chống đỡ u hồn khiến chạm đến ranh giới đột phá, chỉ là vẫn luôn áp chế. Vừa nãy đỡ cho Trì Miểu, hình như chia cho một tia công đức, thế là đột phá luôn.”
“Còn thể như nữa ?!”
Ứng Vô Hoặc: “Tương tự như... ngươi tín ngưỡng một vị thần tiên nào đó, bèn cầu phúc với ngài, ngài cũng sẽ đáp lời cầu phúc của ngươi .”
Mọi bừng tỉnh ngộ: “Hiểu , Trì Miểu trực tiếp mượn công đức thành tiên luôn !”
Ứng Vô Hoặc: “Thế thì cũng đến mức đó...”
Hắn còn xong, một đám nhao nhao hô to.
“Ca bơi khỏa , ngươi quỳ , mau quỳ xuống, cùng gia nhập Trì Miểu Thần Giáo của chúng !”
“ đấy ca bơi khỏa , công đức đó, quỳ một chút là chuyện mà!”
“Trì Miểu Thần Giáo vạn tuế! Trì Miểu giáo chủ vạn vạn tuế!”
“...” Ứng Vô Hoặc đen mặt, bày vẻ mặt như ăn phân.
Đám các ngươi thể chút cốt khí hả!
Xương sống của các ngươi cong ?
Với , cái tên Trì Miểu Thần Giáo càng càng giống tà giáo thế!
cuối cùng vì Trì Miểu tiến quá gần, Ứng Vô Hoặc vẫn chống đỡ nổi, trực tiếp quỳ rạp xuống.
Đám của “Trì Miểu Thần Giáo” quả thực cũng chia một chén canh, tất cả đều mượt mà thăng lên một cấp.
“Đây chính là uy lực của Trì Miểu Thần Giáo , đúng là khủng bố như tư.”
Ứng Vô Hoặc: “...”
Các vị trưởng lão bên ngoài thủy kính: “...”
Bọn họ sống lâu như , nhiều sách như thế, đây cũng là đầu tiên chứng kiến tình huống .
Chuyện quá trừu tượng, quá nhiều điểm đáng để châm chọc, đến mức bắt đầu chê bai từ nữa.
Cuối cùng, Trì Miểu cũng mặt .
Nàng tất cả đang quỳ lạy .
Là đang quỳ lạy nàng đúng ?
Trì Miểu sang trái, quỳ hướng sang trái.
Trì Miểu sang , quỳ hướng sang .
Trì Miểu xoay vòng tròn, cũng xoay vòng tròn mà quỳ.
“Ồ hố, đúng là quỳ lạy thật !”
Long trọng đến thế ? Nàng vĩ đại đến mức đó.
“Khụ khụ khụ, để phát biểu vài lời nhé.”
“Các vị ái khanh cớ quỳ? Có vì quá ngưỡng mộ tư của trẫm, cho nên mới thành kính như ?”
Không ai lên tiếng.
Bởi vì Trì Miểu quá gần, quá chói mắt, cả nàng đều công đức bao bọc.
Trì Miểu nghi hoặc: “Các vị ái khanh cớ lời nào, đang cô lập trẫm đó ?”
Ứng Vô Hoặc: “Là do Công Đức Kim Quang lưng ngươi đấy, thể thu một chút ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-21-lui-lai-ta-chuan-bi-ra-de-day.html.]
Trì Miểu kinh ngạc: “Cái thứ á? Ta cách thu .”
Ứng Vô Hoặc: “...”
Trì Miểu: “Thu kiểu gì?”
Ứng Vô Hoặc: “Ta cũng .”
Hắn từng trải nghiệm mà mấy chuyện .
Càng nghĩ càng thấy tức.
Trì Miểu: “Các ngươi quỳ xuống cũng là vì thứ ?”
Ứng Vô Hoặc: “Ừ.”
Trì Miểu: “Hắc.”
Ứng Vô Hoặc: “?”
Ngươi hắc một tiếng là ý gì? Ngươi xem ngươi ý gì!
Ngươi đừng là bọn họ cứ quỳ mãi ở đây nhé!
Ứng Vô Hoặc nghiến răng: “Ngươi mau chóng nghiên cứu xem để thu cái thứ !”
Trì Miểu: “Ây da, đừng vội mà. Chuyện cũng kinh nghiệm, các ngươi chịu khó quỳ thêm một lát, đợi nghiên cứu .”
Ứng Vô Hoặc tức đến bật .
Thật tiện, đúng là quá đê tiện!
Không ai thể ngờ , trong Kiếm Trũng sinh một tên tiện chủng hàng thật giá thật!
Kim Thánh Phỉ: “Trì Miểu, cái ánh sáng của ngươi cứ bật nhiều cũng , cho ngươi nhé...”
Kim Thánh Phỉ kể chuyện Trì Miểu Thần Giáo cho Trì Miểu .
Trì Miểu ngớ .
“Vậy chẳng sẽ thành cỗ máy ban phước di động ?”
Kim Thánh Phỉ: “Không , chỉ những tín ngưỡng ngươi mới chia một chút thôi.”
Trì Miểu: “Thế thì là chuyện mà, các ngươi nhớ thắp hương cho , thành công đức tiên thật đấy.”
Ứng Vô Hoặc sắp nổi nữa .
Ai nó thắp hương cho sống chứ!
Trì Miểu xuống, nghiên cứu một hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành về Công Đức Kim Quang, lặng lẽ thu liễm .
cho dù nàng thu liễm thế nào, da vẫn lưu một tầng ánh vàng nhàn nhạt, vô cùng thần thánh.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mọi lượt dậy, Kim Thánh Phỉ đ.á.n.h giá Trì Miểu:
“Đừng chứ, cái hiệu ứng của ngươi ngầu thật đấy.”
Trì Miểu: “ , cũng thấy .”
Hai .
Ứng Vô Hoặc sắp bọn họ chọc tức đến bật , đúng là cực phẩm mà.
“Có lẽ nên nhắc nhở các ngươi một chút, hiện tại các ngươi ở trong Kiếm Trũng hai ngày , chỉ còn ngày cuối cùng thôi.”
“Trong một ngày, nếu chọn kiếm... hậu quả tự chịu.”
Trì Miểu: “Xùy, với thực lực và thiên phú của , chọn kiếm chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ? Ta chỉ cần lệnh một tiếng, ngươi xem những thanh kiếm ngoan ngoãn lời !”
Kim Thánh Phỉ: “Tỷ ngông cuồng quá đấy tỷ tỷ.”
Trì Miểu: “Làm thể ngông cuồng? Làm là ngông cuồng, tuổi trẻ ngông cuồng!”
Ứng Vô Hoặc: “...”
Đau đầu quá, cảm giác não sắp nổ tung .
Miệng thì , nhưng cũng lãng phí thời gian, từ từ tiến về phía khu vực cốt lõi của Kiếm Trũng.
Không còn thiên lôi và u hồn bủa vây, nơi thực sự giống như một danh lam thắng cảnh .
“Ánh nắng thế , chắc ngày nào cũng đến Kiếm Trũng ngắm mất.”
Nhắc đến thấy buồn .
Vấn đề khiến Kiếm Trũng đau đầu suốt hàng ngàn năm qua, thế mà giải quyết bằng một phương thức trừu tượng như .
Mọi đến khu vực cốt lõi của Kiếm Trũng, nơi đây cắm vô thanh kiếm, linh lực yếu ớt.
Trì Miểu: “Ca bơi khỏa , cảm giác những thanh kiếm ở đây đều thoi thóp thế, bảo là linh kiếm trâu bò ?”
Ứng Vô Hoặc: “Gần đây Kiếm Trũng xảy một chút vấn đề nhỏ, nhưng , những thanh kiếm khi nhận chủ mang khỏi Kiếm Trũng sẽ bình thường thôi.”
“Thì là .”
Trì Miểu nhếch môi, hít sâu một .
“Lùi ! Ta chuẩn dẻ đây.”
Mọi : “?”
Trì Miểu: “Ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào gọi là một tiếng gọi vạn tiếng thưa, vạn kiếm tề minh!”
“Kiếm tới!”