Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 207: Thằng Béo Siêu Hữu Dụng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thằng béo bước một bước, bụng rung rinh mấy lượt, núng nính mỡ. Nó tới mặt Trì Miểu, đó:
Rầm!
Nó đặt m.ô.n.g phịch xuống đất, òa lên nức nở: “Nương ơi, tỷ tỷ bắt nạt con!”
“Hả?” Trì Miểu c.h.ế.t trân tại chỗ, trực tiếp hóa đá luôn.
Khoan ...
Cái thứ to xác như ngươi, Kính Linh bé tí tẹo đá cho một cái mà cũng đây nhè ?
Ngươi ít nhất cũng nặng năm sáu trăm cân chứ?
Một thằng nhóc to xác năm sáu trăm cân đây lóc om sòm là hả?!
Quan trọng là tiếng của thằng béo còn mang theo kiếm khí quái dị, c.h.é.m loạn xạ khắp bốn phương tám hướng.
Trì Miểu đau đầu đỡ trán: “Khoan ... Ngươi chẳng lẽ chính là Ngộ Kiếm Thạch Bích đấy chứ?”
Nàng nhận , khi thằng béo xuất hiện thì tảng Ngộ Kiếm Thạch Bích vốn ở mặt nàng biến mất tăm.
Tuy rằng chuyện một tảng đá biến thành sống sờ sờ khó giải thích, nhưng bọn họ đang tu tiên mà.
Nơi giới tu chân cần gì giải thích cơ chứ?
Bị Trì Miểu trúng phận, thằng béo mới tủi gật gật đầu: “Dạ đúng mẫu , con là Ngộ Kiếm Thạch Bích.”
Trì Miểu: “...”
Thế giới điên thật .
Đến đá cũng thành tinh .
Lại còn gọi nương, tủi nữa chứ.
Vấn đề then chốt là... Tảng Ngộ Kiếm Thạch Bích là truyền thừa trọng yếu của Thiên Kiếm Tông, giờ nàng cuỗm mất một cách khó hiểu ?
Đến lúc Thiên Kiếm Tông tìm nàng tính sổ thì nàng giải thích thế nào đây.
Đi đến vơ vét đến đó, như nàng là thổ phỉ cướp bóc bằng.
Rõ ràng nàng là một cô gái đơn thuần và lương thiện cơ mà!
Lúc Kính Linh rút Bi Khấp Kiếm , hai đứa hiếm hoi lắm mới chung một chiến tuyến, đ.â.m c.h.ế.t thằng béo mặt.
Thế nhưng bản thể của thằng béo là tảng đá gánh vác vô đạo kiếm ý đấy! Độ phòng ngự kéo kịch khung luôn ?
Kính Linh cầm Bi Khấp Kiếm đ.â.m liên tiếp mấy nhát mà thằng béo vẫn chẳng hề hấn gì.
Thằng béo vẫn tủi , tiếp tục đó gào: “Nương ơi cứu con với! Bọn họ g.i.ế.c con!”
Trì Miểu: “Ngươi dừng ngay, đừng giả vờ nữa, đến da còn xước một miếng, ngươi đau chỗ nào hả?”
Thằng béo lắc đầu: “Không đau ạ.”
Trì Miểu: “Thế ngươi tên gì?”
Thằng béo: “Con tên Ngộ Ngộ.”
Trì Miểu: “...”
Cái chỉ thông minh chắc là do ở Thiên Kiếm Tông lâu quá nên lây bệnh từ bọn Thiên Kiếm Tông đúng ?!
Trì Miểu: “Ta hỏi tên ngươi là gì, hỏi ngươi đau thì gào thét cái gì?!”
Thằng béo: “Gào gọi nương mà.”
Trì Miểu: “...”
Làm bà đây bật luôn đấy.
Cái đầu óc thì tích sự gì chứ?
À... Cũng hẳn là vô dụng.
Người vẫn bảo kẻ ngốc bẩm sinh khắc chế bình thường mà.
Sau nếu gặp đối thủ chút đầu óc, cứ quẳng thằng béo , đ.á.n.h cũng chẳng đau, cũng chẳng hiểu.
Cuối cùng còn cái chỉ thông minh cho tức đến bật .
Đây tính là một dạng tấn công tinh thần cơ chứ?
Trì Miểu dứt khoát hỏi thẳng vấn đề chính: “Thế tại ngươi gọi là nương? Đừng bảo là nhờ nên ngươi mới khả năng hóa hình đấy nhé.”
Cái bài Kính Linh xài nát !
Thằng béo Ngộ Ngộ c.ắ.n ngón tay, lắc lắc đầu: “Ngộ Ngộ .”
Trì Miểu: “Thế ngươi đột nhiên kết khế ước với từ lúc nào?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đâu thể nào ngộ kiếm một chút là kết khế ước luôn chứ?
Lần thì thằng béo trả lời:
“Bởi vì kiếm ý của mẫu thơm lắm! Ngon tuyệt cú mèo... Con cảm thấy theo mẫu sẽ ăn sung mặc sướng, cho nên con mới kết khế ước luôn!”
Trì Miểu xong mà não bộ như teo .
là một lý do hết sức đơn thuần và hề giả tạo.
Trì Miểu: “... Thế... Thế ngươi tác dụng gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-207-thang-beo-sieu-huu-dung.html.]
Thằng béo đến đây cũng hiểu , mẫu đang nó chứng minh tác dụng, chứng minh năng lực của bản !
Mặt nó lập tức đỏ ửng lên, đó những ngón tay mập mạp sờ lên chiếc yếm đào của .
“Tuy ngại ngùng... nếu mẫu nhất quyết thì Ngộ Ngộ cũng sẽ giấu giếm ạ.”
Trì Miểu thấy cảnh thì hai mắt trừng to: “Khoan , ngươi định cái gì đấy? Giữa thanh thiên bạch nhật, một thằng béo năm sáu trăm cân như ngươi cởi đồ định gây ô nhiễm thị giác ?!”
“Ngươi cơ bụng sáu múi thì cứ việc khoe! Vấn đề là ngươi ? Ngươi mà dám bắt đoán xem rốn ngươi ở ngấn mỡ thứ mấy thì ngươi c.h.ế.t chắc!”
Ngộ Ngộ vô cùng tủi , sụt sịt một tiếng: “Không ... Năng lực của con ở chiếc yếm ... Con chỉ vén yếm lên cho mẫu xem một chút thôi mà.”
Trì Miểu câm nín: “... Ờ, thế ngươi vén .”
Thật là, đúng là một thằng béo kỳ quặc.
Người đàng hoàng ai để năng lực ở bụng chứ?
Rất nhanh đó, Ngộ Ngộ vén chiếc yếm thêu uyên ương màu đỏ thắm của lên.
Nằm ngoài dự đoán, bên đó là mỡ thừa... Mà là một khối ngọc thạch khổng lồ!
Trì Miểu đến ngây cả : “Cấu tạo sinh lý đỉnh thật đấy!”
Ngộ Ngộ đỏ mặt: “Ái chà, hổ c.h.ế.t !”
Trì Miểu: “... Một tảng đá như ngươi thì hổ cái gì?”
Ngộ Ngộ: “mẫu thật đáng ghét, đá cũng quyền riêng tư cơ mà!”
Trì Miểu: “...”
Ngươi vui là .
Vẻ mặt nàng vô cảm: “Thế cái bụng của ngươi tác dụng gì? Cạy ngọc thạch xuống đem bán ?”
Ngộ Ngộ trố mắt hít sâu một .
Mẫu đáng sợ quá!
“Không ạ! Bụng của Ngộ Ngộ cạy ! Bụng của Ngộ Ngộ lợi hại lắm đó! Bụng của Ngộ Ngộ thể khắc chữ, còn thể vẽ tranh nữa!”
Trì Miểu cầm Bi Khấp Kiếm lên, dứt khoát : “Thế ? Để thử xem.”
Dứt lời, nàng liền cầm kiếm lao tới luôn.
Ngộ Ngộ: “?”
Dứt khoát thế cơ .
Trì Miểu: “Có đ.â.m c.h.ế.t ngươi ?”
Ngộ Ngộ lắc đầu: “Không , bụng của Ngộ Ngộ là vô địch thiên hạ!”
Thế thì Trì Miểu yên tâm .
Thế là khung cảnh trở nên vô cùng tàn bạo.
Thế nhưng trông Ngộ Ngộ dường như hưởng thụ.
“Ngon quá! Ngon quá mất!”
Nét vẽ của Trì Miểu mang theo kiếm ý của nàng, đối với nó mà chính là món mỹ vị tuyệt đỉnh.
Nó thể nếm mùi vị, thể ghi chép luồng sức mạnh !
Trì Miểu cũng kinh ngạc!
“Bảo thể ghi kiếm ý, cảm thấy... Năng lực của món đồ chỉ dừng ở đó!”
Rất nhanh đó, thông qua việc tự mày mò, Trì Miểu nhận thằng béo quả thực hề tầm thường!
Nó chỉ thể ghi chép kiếm ý, mà những sức mạnh khác cũng đều thể ghi bộ!
Đến cả đòn đ.á.n.h chứa đựng Đạo Uẩn của nàng nó cũng ghi nhớ !
Năng lực ... Nếu kết hợp với ngộ tính của nàng thì cho dù là kỹ năng khó đến , sớm muộn gì nàng cũng thể lĩnh ngộ và mô phỏng .
Thiên Kiếm Tông bao nhiêu năm qua chỉ dùng nó để ghi kiếm ý, quả thực là phung phí của trời!
Và điều khiến Trì Miểu càng ngờ tới chính là, khi nàng bắt đầu vẽ “tranh” lên chiếc bụng ngọc của Ngộ Ngộ, bụng của nó bỗng nhanh chóng biến đổi.
Bức tranh nàng vẽ là Cửu Kiếm Sơn.
Trên bụng của Ngộ Ngộ liền trực tiếp hiện khung cảnh của Cửu Kiếm Sơn!
Hơn nữa, còn là hình ảnh động theo thời gian thực! Người của Cửu Kiếm Sơn một ai phát hiện nàng cả.
“Vãi chưởng?”
Trì Miểu cũng nhịn mà thốt lên một câu c.h.ử.i thề.
Thứ lẽ cứ vẽ một hình ảnh cụ thể nào đó là thể thực hiện việc giám sát theo thời gian thực luôn ?
Kỹ năng chẳng là thần kỹ trộm ?!
Để kiểm chứng suy đoán của , Trì Miểu âm thầm bắt đầu khắc họa dáng vẻ của Văn Nhân Âm lên bụng Ngộ Ngộ.
Lão già thâm hiểm, để bà đây xem ngươi đang cái trò gì nào!
Không thì thôi, một cái, sắc mặt Trì Miểu lập tức biến đổi.