Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 206: Thiên Địa Kiếm Ý! Sơ Thành!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn ngàn đạo kiếm ý đồng thời ập tới, ma khí xung quanh vẫn tiêu tán, tình cảnh như thể là chỉ cần sơ sẩy một bước là muôn đời muôn kiếp trở !

 

Trì Miểu nhanh chóng xếp bằng, linh lực rực rỡ sắc màu gom hơn ngàn đạo kiếm ý xung quanh, vây bọc nàng như một tòa trận pháp.

 

Nàng cất lời:

 

“Tinh Thần Hư Đan, Long Văn Ngọc... Bây giờ chỉ đành trông cậy hai ngươi dọn sạch ma khí thôi, bắt buộc dốc lực để lĩnh ngộ những kiếm ý !”

 

“Một niệm sinh, một niệm tử...”

 

“Chúng tuyệt đối thể thất bại!”

 

Dứt lời, nàng liền nhanh chóng tiến trạng thái đốn ngộ!

 

Nếu tại hiện trường khác, nhất định sẽ c.h.ử.i ầm lên rằng Trì Miểu đang tự tìm đường c.h.ế.t!

 

Nàng từ bỏ việc phòng ngự ma khí, dồn hết tâm trí việc lĩnh ngộ kiếm ý. Chỉ cần lúc Tinh Thần Hư Đan và Long Văn Ngọc gánh nổi, để ma khí tấn công thức hải của Trì Miểu, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t!

 

Nàng đang giao phó tính mạng lưng cho hai món đồ vật còn sinh linh trí !

 

Quá mức mạo hiểm!

 

Thế nhưng... Trì Miểu còn lựa chọn nào khác.

 

Hơn ngàn đạo kiếm ý thể là lưỡi đao đoạt mạng nàng, nhưng cũng thể là cơ duyên ngàn năm một để nàng lĩnh ngộ kiếm ý của chính !

 

Tu sĩ tu chân là tranh đấu với trời, tranh đấu với đất, tranh đấu với yêu ma, và càng là tranh đấu với chính bản !

 

Nàng là định sẵn sẽ trở thành kẻ mạnh nhất, cơ hội thế ... Nàng tuyệt đối bao giờ vì sợ hãi rủi ro mà bỏ qua lợi ích to lớn!

 

“Hôm nay... Ta sẽ cho tất cả các ngươi mở to mắt cho rõ, chỉ là nhất thiên kiêu... Mà còn là thiên tài kiếm đạo trời sinh!”

 

Khoảnh khắc , ý chí chiến đấu trong Trì Miểu bùng cháy dữ dội.

 

Hơn ngàn đạo kiếm ý xé rách thức hải cùng phân thần thức của nàng.

 

Nàng hóa giải từng đạo một, cảm nhận sự thâm sâu huyền diệu của kiếm ý.

 

Hoặc nhẹ nhàng, hoặc nặng nề, hoặc giấu mũi nhọn, hoặc uy lực cái thế!

 

Mỗi một kiếm đều đang vạch mở mảnh trời đất nhỏ bé trong lòng nàng, khiến nàng ngừng tự vấn chính .

 

Kiếm của nàng, vì cớ gì mà vung ?

 

Vì trảm yêu trừ ma? Vì phò trợ chính đạo? Hay vì bảo vệ gia đình bờ cõi?

 

Không...

 

Nàng chẳng hề vĩ đại đến mức .

 

Nàng chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi giữa thế gian , điều... Hạt bụi như nàng thể tự thành một phương trời đất, tự lập nên một thế giới riêng biệt!

 

Trì Miểu bỗng mở bừng mắt, dường như nàng thể thấy mặt xuất hiện một sợi tơ bảy sắc cầu vồng đang từng chút một kéo dài, phân nhánh tựa như rễ cây, nối liền trời đất!

 

Trong từng thở, nàng giơ ngón tay khẽ điểm về phía :

 

Tiếng gió rít gào nổi lên!

 

Sợi tơ bảy sắc hóa thành kiếm khí, cắt đứt thời gian và gian, nuốt chửng luồng ma khí kinh khủng bạt ngàn !

 

Nơi đây tự thành một phương trời đất! Trời đất của riêng nàng! Trời đất do nàng tùy ý điều khiển!

 

Thiên Địa Kiếm Ý... Sơ thành!

 

...

 

Trong nháy mắt!

 

Tại Ngộ Kiếm Thạch Bích bỗng bộc phát một luồng ánh sáng rực rỡ xông thẳng lên trời cao, đ.â.m thủng tầng mây, x.é to.ạc vòm trời thành một lỗ hổng khổng lồ!

 

Khoảnh khắc đó... Tất cả đều cột sáng thu hút, đồng thời cũng cảm nhận :

 

“Đó là... Kiếm ý?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Kiếm ý thật bạt ngàn, thật mênh mông, thế mà khiến trong nháy mắt cảm nhận sự sục sôi trào dâng, đây... Ngộ Kiếm Thạch Bích ư? Là Trì Miểu ?”

 

Mọi trong lòng chấn động, nhao nhao sang bàn tán xôn xao.

 

“Nàng... Nàng gây chuyện gì thế ?”

 

Chỉ là lĩnh ngộ kiếm ý thôi mà cũng thể tạo dị tượng kinh thiên bực ư?

 

Tất cả đều sang Phong Ngạn: “Rốt cuộc là chuyện gì thế?”

 

Phong Ngạn cũng ngơ ngác: “Ta... Sao chứ? Các ngươi hỏi gì?”

 

Mặc dù tình hình cụ thể , nhưng trực giác mách bảo họ rằng... Trì Miểu tạo động tĩnh kinh thiên động địa nào đó chứ đang gặp nguy hiểm.

 

Thế nhưng ngay trong lúc bọn họ còn đang mừng thầm, họ hề nhận một mối nguy cơ khác đang âm thầm kéo đến.

 

...

 

Lúc , tại nơi cấm địa thần bí nhất của Cửu Kiếm Sơn là Thương Diễu Sơn.

 

Thái Thượng Trưởng Lão đang đ.á.n.h cờ đối ẩm với một nam t.ử tóc hạc nhưng gương mặt trẻ trung tuấn tú.

 

Nam t.ử rõ ràng chính là “Thiên Lạc Quân” của Mật Tông.

 

Trong khoảnh khắc đó, bọn họ cũng nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-206-thien-dia-kiem-y-so-thanh.html.]

 

Thái Thượng Trưởng Lão nở nụ nhẹ: “Thiên Địa Kiếm Ý... Xem kiếp chính là nàng .”

 

Thần sắc của Thiên Lạc Quân cũng thoáng chút rung động: “Mới mười bảy tuổi thể lĩnh ngộ Thiên Địa Kiếm Ý, kiếp của nàng liệu thể ? Hình như nàng vẫn ngộ đạo...”

 

Thái Thượng Trưởng Lão vuốt râu : “Ta mong nàng ngộ đạo chậm một chút, càng chậm... Thì càng hy vọng. Đạo của nàng... Tuyệt đối thể tùy tiện .”

 

Nói đoạn, ông ho khan mấy tiếng, thậm chí còn ho máu.

 

Thiên Lạc Quân lộ vẻ lo lắng: “Ngươi... Vẫn chứ?”

 

Người trong thiên hạ chỉ Thái Thượng Trưởng Lão của Cửu Kiếm Sơn cống hiến cực kỳ to lớn cho Tu Chân Giới nên mới thể giữ vững vị thế của Cửu Kiếm Sơn trong Thập Đại Tông Môn.

 

Thế nhưng bọn họ hề rốt cuộc ông những gì.

 

Mật Tông thì rõ...

 

Ông trả một cái giá mà một ai dám tưởng tượng nổi để thành cho cả Tu Chân Giới.

 

Có thể rằng... Nếu như ông, Cửu Kiếm Sơn thì cái gọi là “Tu Chân Giới” cũng sẽ chẳng còn tồn tại.

 

Thái Thượng Trưởng Lão chỉ khà khà, đôi mắt đục ngầu về phương xa:

 

“Cũng tàm tạm thôi... Nếu như kiếp nàng thể , ... Ta cũng thể thấy ngày thịnh thế tái khởi.”

 

Đối với bọn họ, bất kể là thời đại hoàng kim do Thiên Bi Tiên Nhân mở cái gọi là thời đại siêu hoàng kim hiện tại đều đáng nhắc tới.

 

Khoảng cách so với thịnh thế mà họ hằng mong ước còn quá xa, quá xa...

 

Tiên lộ đứt đoạn, thịnh thế thực sự là thời đại mà đều thể thành tiên.

 

Mở thịnh thế là chuyện duy nhất chỉ nàng mới .

 

Ông, Mật Tông... Bọn họ vẫn luôn chờ đợi ngày đó đến.

 

Và điều kiện quan trọng nhất chính là... Nàng liệu thể lĩnh ngộ đạo chân chính .

 

Thiên Lạc Quân thở dài:

 

“Xin , bắt gánh vác quá nhiều ...”

 

“Sư .”

 

Thái Thượng Trưởng Lão lắc đầu :

 

“Thiên Lạc Quân ý gì? Ta sớm còn là của Mật Tông nữa ...”

 

...

 

Ngộ Kiếm Thạch Bích.

 

Trì Miểu từ từ tỉnh .

 

Nàng thể cảm nhận thực lực của đang đón nhận một đợt tăng trưởng từng , hơn nữa... Hư đan của nàng cũng thể đột phá bất cứ lúc nào!

 

Hay là dứt khoát đột phá luôn tại chỗ nhỉ?

 

Nàng định xếp bằng để đột phá ngay tại chỗ thì bỗng thấy bên cạnh tiếng gọi: “Nương ơi...”

 

Giọng mềm nhũn.

 

Điệu đà c.h.ế.t.

 

Không giống Kính Linh, cũng chẳng giống giọng bé gái.

 

Trì Miểu: “?”

 

Nàng tò mò qua, đó là một thằng béo tròn vo, tóc xung quanh đầu cạo sạch bách, chỏm tóc ở giữa buộc bằng một sợi dây đỏ.

 

Thằng béo bụng tròn xoe, mặc một chiếc yếm đào, vì đôi má phúng phính thịt nên đôi mắt ép chỉ còn là một đường chỉ hẹp.

 

Trông chẳng khác nào đứa trẻ trong tranh Tết.

 

Có điều... Là phiên bản khổng lồ.

 

Trông cao chừng ba mét, bề ngang cũng vô cùng đồ sộ.

 

Tròn như một quả bóng.

 

Kính Linh bên cạnh sắc mặt lập tức tối sầm , nhảy dựng lên đá một cước đầu gối đối phương.

 

“Cái thứ gì như ngươi mà cũng dám gọi nương là nương hả! Nương đẻ nổi cái thứ như ngươi chắc?!”

 

Thể tích còn to hơn mấy Trì Miểu cộng nữa kìa!

 

Trì Miểu càng ngơ ngác hơn: “??”

 

“Khoan ...”

 

“Đây là cái giống gì nữa ?”

 

“Ta sinh vật kỳ quái nào bắt bất đắc dĩ thế ?”

 

Kính Linh đúng đấy.

 

Một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu như nàng, lấy mạng mà đẻ cái thứ to như thế chắc?

 

Ngươi xem chuyện hợp lý chút nào ?!

 

 

Loading...