Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 204: Thương Sinh Chi Nghiệt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự xâm lăng của ma khí đối với tu sĩ mà tuyệt đối là tai họa mang tính chí mạng.

 

Trì Miểu thực chất hẳn vì lơ là bất cẩn mới trúng chiêu. Nàng thậm chí dùng thức hải của trói chặt Minh Dạ, khiến đối phương thể cử động thể.

 

Nàng luôn chăm chú quan sát từng cử chỉ hành động của Minh Dạ, thế nhưng ngặt nỗi lúc Minh Dạ âm thầm điều động ma khí chẳng hề lộ một chút động tĩnh nào, còn giả vờ vẻ nàng bắt nạt đến mức sống dở c.h.ế.t dở.

 

Chính điều đó mới dẫn tới cục diện ngặt nghèo như hiện tại.

 

Lúc , thức hải của nàng gần như ma khí màu đen tím xâm thực , lấp kín ngóc ngách xung quanh.

 

Đầu nàng đau đớn như nứt toác, những luồng ma khí chẳng khác nào hàng ngàn hàng vạn con sâu bọ đang ngừng gặm nhấm c.ắ.n xé nàng.

 

Nàng c.ắ.n chặt răng, nhanh chóng xếp bằng, lập tức tế xuất Tinh Thần Hư Đan của ngoài.

 

“Hiện tại còn cách nào khác nữa . Ta ngươi no căng thể nuốt thêm nổi, nhưng nếu như c.h.ế.t thì ngươi cũng tìm chủ nhân khác thôi.”

 

“Ngươi nhất nên suy nghĩ cho thật kỹ càng. Thiên phú của cao ngất ngưởng, dung mạo xinh tuyệt trần. Nếu thể sống sót, ngày ngươi theo chắc chắn cũng sẽ hưởng lây vinh quang, nở mày nở mặt.”

 

“Còn nếu c.h.ế.t... Ngươi cứ việc trông mong cái đám Mật Tông tìm cho ngươi một ả Thánh nữ nào đó . cho ngươi ... Ngươi đừng hòng mơ tưởng con mụ Thánh nữ đó thiên phú vượt qua . Ta... chính là tuyệt thế thiên kiêu! Luận về thiên phú, đây là đỉnh nhất!”

 

Nàng là phụ nữ mang hack trong tay, há để khác thể đem so bì ?

 

Hy vọng viên Tinh Thần Hư Đan thức thời mà chút sức lực. Trong giây phút sinh t.ử cận kề , nàng mà mất mạng thì nó cũng chẳng kết cục gì!

 

Tinh Thần Hư Đan dường như cũng ý thức tính chất nghiêm trọng của sự việc, cuối cùng cũng chịu phát lực thêm một nữa, chậm rãi bắt đầu c.ắ.n nuốt ma khí, chuyển hóa ma khí.

 

Mặc dù hiệu suất vô cùng chậm chạp... điều Trì Miểu thực sự cần vốn là việc Tinh Thần Hư Đan hút sạch bộ ma khí .

 

Mà là... tích lũy đủ nhiều năng lượng để giúp nàng một bước đột phá thẳng lên Kim Đan kỳ!

 

Tốt nhất là thể dẫn động lôi kiếp giáng xuống, để nàng thể mượn uy lực của lôi kiếp mà đạt sự thanh tẩy cùng niết bàn trọng sinh!

 

Một mặt nàng nghiến chặt răng chống đỡ... Mặt khác, trán nàng bỗng thoắt ẩn thoắt hiện vài đường hoa văn quỷ dị mà mỹ lệ lạ thường.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cẩu Sử Hệ Thống lẩm bẩm: “Sao cảm thấy... luồng ma khí , chút quen thuộc thế nhỉ?”

 

Ngay từ khoảnh khắc Trì Miểu tiếp xúc với ma khí, nó cảm thấy thứ vật chất mang tên ma khí mang cho nó một cảm giác thuộc vô cùng mãnh liệt.

 

Thế nhưng rốt cuộc vì quen thuộc đến thế thì nó chẳng thể nào .

 

trực giác mách bảo nó rằng... Chỉ cần nó nhớ lý do vì bản quen thuộc với ma khí đến , nhất định thể giúp Trì Miểu thoát khỏi cảnh ngàn cân treo sợi tóc !

 

Rốt cuộc là nguyên nhân gì chứ!

 

Rốt cuộc là cái gì đây!

 

...

 

Ở một diễn biến khác.

 

Minh Dạ mò tới nơi sâu thẳm nhất trong thức hải của Trì Miểu.

 

Ban đầu còn chút phấn khích, thế nhưng khi đặt chân tới nơi , bất ngờ cảm nhận một luồng cảm giác áp bách nay từng . Luồng uy áp đó khiến cho việc hít thở của cũng trở nên khó khăn trắc trở, dường như là sự áp chế diện bắt nguồn từ tận sâu trong linh hồn và huyết mạch.

 

Minh Dạ kinh hãi sững sờ: “Áp chế ? Làm thể chứ...”

 

Kẻ thể áp chế Ma tộc, vĩnh viễn chỉ Ma tộc ở đẳng cấp cao hơn mà thôi!

 

Thế nhưng bản vốn là một trong mười Ma Vương Hậu Bổ, chỉ cần Ma Vương xuất thế, chính là một trong mười vị Ma tộc mang huyết thống tôn quý nhất!

 

Đừng tới chuyện thực lực của trong nhóm đầu của mười vị hậu bổ, mà chỉ riêng một điểm thôi... Mười vị hậu bổ giữa bọn họ với thể áp chế lẫn .

 

Chỉ Ma Vương chân chính mới đủ tư cách áp chế bọn !

 

Thế nhưng đây rõ ràng chỉ là thức hải của một nhân loại! Sâu trong thức hải của một kẻ phàm nhân, chỉ mới tiến gần, còn kịp cảm nhận thấy bất kỳ khí tức nào khác, cớ cảm thấy áp chế mãnh liệt đến nhường ?

 

“Hừ! Mặc kệ ngươi cất giấu bí mật gì, bản tôn chỉ cần liếc mắt một cái là thấu ngay! Ngày hôm nay, ngươi đừng hòng trốn thoát!”

 

Dứt lời, liền tiếp tục tiến sâu hơn bên trong.

 

Nơi thể thu thập linh hồn bản nguyên rõ ràng chỉ còn cách trong gang tấc, thế nhưng bất ngờ một luồng sức mạnh vô hình hất văng ngược trở !

 

Minh Dạ ngơ ngác, đây là đầu tiên trong đời gặp tình huống quái gở như thế .

 

Ảo giác chăng?

 

Hắn thử lao mạnh về phía một nữa, nhưng kết quả nhận vẫn y như cũ.

 

Bất thình lình, tay ngưng tụ một ngọn lửa ma khí hừng hực: “Đã dùng phương thức thông thường qua , thì dùng bạo lực nghiền nát nó . Dù cũng chỉ là một kẻ c.h.ế.t thể nghi ngờ...”

 

Nói đoạn, liền định vung tay công kích bức bình phong vô hình mặt.

 

Thế nhưng đúng thời khắc , gian xung quanh bỗng chốc tối sầm !

 

Ngay đó, một luồng áp lực càng thêm kinh hoàng, càng thêm mãnh liệt phả thẳng mặt !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-204-thuong-sinh-chi-nghiet.html.]

Một đạo ánh sáng đỏ sẫm tụ một điểm, chiếu rọi lên ảnh của một nữ t.ử tuyệt mỹ.

 

Nữ t.ử đẫm m.á.u cùng chằng chịt vết thương! Khí tức nàng thần bí phức tạp, hùng mạnh đến mức đáng sợ!

 

Mái tóc dài của nàng rũ rượi buông xõa khắp bốn phía, những sợi xích sắt thô to khắc đầy phù văn cấm kỵ khóa chặt lấy, giam cầm tại chỗ thể rời nửa bước. Chỉ cần một cử động khẽ khàng cũng sẽ phát những tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng rợn .

 

Minh Dạ trực tiếp quỳ sụp xuống đất, đầu óc trống rỗng, con ngươi cũng bỗng chốc co rút kịch liệt: “Đây... đây là thứ gì, rốt cuộc là chuyện thế nào?!”

 

Hắn thể, bất kỳ dấu hiệu báo nào, phát từ sâu thẳm linh hồn mà quỳ lạy thần phục!

 

Hắn dốc hết lực ngẩng đầu lên, cho rõ nữ nhân mặt rốt cuộc là nhân vật phương nào.

 

Cuối cùng, phụ nữ cũng từ từ ngẩng đầu lên!

 

Đó là...!

 

Dung nhan của nữ t.ử đến mức kinh tâm động phách, mặt chi chít những vết thương lớn nhỏ khác , làn da trắng ngần tựa như ngọc quý. Gương mặt ... rõ ràng giống Trì Miểu đến tám chín phần!

 

Thế nhưng nàng tuyệt đối là Trì Miểu...

 

Trên nàng một luồng sức mạnh huyền bí giam cầm, phong tỏa. Cấp độ hùng mạnh của nguồn sức mạnh đó vượt xa tầm hiểu của , là thứ mà cả đời cũng tài nào chạm tới !

 

Thế nhưng dẫu là như , nữ t.ử vẫn lờ mờ tỏa một loại khí tức tuyệt đối thể mạo phạm.

 

“Đây là phương nào...”

 

“Đây rốt cuộc là phương nào cơ chứ?!”

 

Làm thể... hùng mạnh tới mức độ ?

 

Lẽ nào đây chính là Tiên nhân?!

 

Bên trong thức hải của Trì Miểu một vị Tiên nhân trú ngụ ?!

 

Chuyện thể xảy ?!!

 

Và cũng đúng lúc , ánh mắt của nữ t.ử khẽ liếc sang. Minh Dạ rõ, bản chỉ trong một cái liếc mắt thấu từ trong ngoài.

 

Trong đáy mắt của nữ t.ử hiện lên một tia cảm xúc chán ghét cùng cực.

 

Nàng hiếm hoi thốt chữ “Cút”, mà kéo lê những xiềng xích trói buộc từng bước một bước về phía .

 

Nàng chân trần nền đất, mỗi một bước chân hạ xuống đều để những vệt m.á.u tươi đầm đìa.

 

Nàng từng bước tiến gần, Minh Dạ nhất thời mất khả năng hít thở, trong đầu ngừng vang lên những hồi chuông cảnh báo theo bản năng!

 

Người mặt tuyệt đối thể mạo phạm! Tuyệt đối thể chiến thắng! Tuyệt đối thể khinh nhờn!

 

Trốn! Mau trốn ! Trốn mau!

 

Thế nhưng thể cử động nổi dù chỉ một đầu ngón tay.

 

Cho đến khi, nữ t.ử nhẹ nhàng nâng bàn tay lên. Một luồng sức mạnh siêu thoát tựa như sự thanh tẩy giáng xuống, khiến cứng đờ .

 

Luồng sức mạnh ... dường như chút tương đồng với bản nguyên của Ma tộc?!

 

Không... Chi bằng là tương đồng, chẳng thà rằng... Bản nguyên của Ma tộc dường như chỉ là một phần nhỏ trong hàng ức vạn phần của nguồn sức mạnh , là thứ bóc tách từ chính nó mà thôi.

 

Đầu óc bỗng trở nên hỗn loạn tột độ, bất chợt nhớ những bức bích họa cổ xưa khắc trong Thần điện của Ma tộc bọn .

 

Sau đó, hai mắt run rẩy chằm chằm nữ tử, từ nỗi sợ hãi tột cùng chuyển hóa thành sự kính sợ, biến thành tôn sùng và cuồng nhiệt:

 

“Mẫu... Mẫu ?”

 

Nữ t.ử chậm rãi thu hồi sức mạnh, khép hờ hai mắt, hai hàng huyết lệ lăn dài má.

 

Sau đó, nàng lạnh lùng nhả một chữ: “Cút.”

 

Một chữ cút , dường như mang theo quyền năng hủy thiên diệt địa, trực tiếp đ.á.n.h cho hóa thần thức của Minh Dạ bên trong thức hải của Trì Miểu nát tan thành mây khói, hồn phi phách tán!

 

Nữ t.ử một nữa mở bừng mắt .

 

Nàng cúi đầu những sợi xiềng xích quấn chặt thể , đôi mắt lạnh lẽo thấu xương.

 

Mãi một hồi lâu , nàng mới nặng nề thốt một chữ: “... Nghiệt.”

 

Ngay đó, cây búa khổng lồ chín tầng trời vẫn tiếp tục vung xuống, đóng chặt những chiếc đinh nhọn hoắt găm thẳng da thịt nàng.

 

Diêm La Ách Chú...

 

Sự tra tấn vĩnh viễn hồi kết, đời đời kiếp kiếp.

 

Tất cả đều là nghiệt duyên, là Thương Sinh Chi Nghiệt.

 

...

 

 

Loading...