Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 202: Ma Tộc Các Ngươi Xăm Chỉ Tôm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt một thời gian đó, Trì Miểu gần như ngừng nghỉ lĩnh ngộ kiếm ý. Càng về nàng thậm chí còn đúc kết một loại kỹ xảo nhất định.
Cứ hễ kiếm ý nào lao tới là nàng chỉ việc áp công thức dứt điểm trong chớp mắt!
Kiếm ý đ.á.n.h lén! Nàng ngộ! Hư đan đớp sạch ma khí!
Kiếm ý đ.á.n.h lén! Nàng ngộ! Hư đan đớp sạch ma khí!
Quy trình tuần lặp lặp khiến nàng cảm giác chẳng khác nào một công nhân việc cật lực dây chuyền sản xuất, mệt mỏi rã rời cả con tim!
“Một ngộ nhiều kiếm ý thế quả thực tốn sức.”
Nàng cũng kìm mà oán thán trong lòng. Đã , chỉ cần ngộ chậm một nhịp thôi là nguy cơ xảy chuyện ngay. Ma khí ngừng tuôn như suối, viên hư đan háu ăn mơ hồ dấu hiệu sắp no căng bụng .
Một khi hư đan ăn no thể nuốt thêm, nàng chắc chắn sẽ ma khí xâm thực!
Điều mấu chốt nhất chính là, ngộ nhiều kiếm ý như mà sự trợ giúp đối với việc định hình kiếm ý của riêng nàng ít đến t.h.ả.m thương!
Chuyện khác gì việc ép tham gia cuộc thi ăn nhiều nhưng nhét phân mồm chứ!
Trì Miểu thầm khấn vái trong lòng: “Hư đan hám ăn ơi là hư đan hám ăn, ngươi nhất định ráng chống đỡ đấy nhé. Đừng để đến lúc ngộ xong mà ngươi hết đường nuốt đấy! Dù là phân thì ngươi cũng cố mà nhồi thêm chút nữa ? Xong xuôi nhất định sẽ bồi bổ cho ngươi món gì ngon lành hơn!”
“Gào gào gào!!”
Hư đan háu ăn dường như thực sự hiểu đôi ba câu chữ, lập tức ăn uống càng thêm phần sức!
Hai mắt Trì Miểu sáng rực lên: “Tốt lắm! Quá đỉnh!”
Thế nhưng...
Ngay đó, nó thực sự thể nuốt thêm nổi nữa.
“Ợ.”
Không những nuốt nổi, nó còn ọc một phần ma khí.
Lại còn kèm theo một tiếng ợ bốc mùi nồng nặc.
“...?” Mùi vị quá nồng nặc khiến Trì Miểu nhịn mà đưa tay bịt chặt mũi .
Này, ngươi tích sự gì thế hả!
Rõ ràng rành rành là con hư đan phế .
Ma khí cứ thế lao thẳng sâu trong cơ thể Trì Miểu!
Trì Miểu lập tức mắng to một tiếng: “Cái gì cơ? Uổng công ngươi còn là bảo bối độc quyền của Thánh nữ Mật Tông, thế thôi á? Bản lĩnh của ngươi chỉ bấy nhiêu thôi ! Bảo bối của Mật Tông các ngươi rốt cuộc xài hả?!”
“Các ngươi cứ lấy cái thứ giao cho Thánh nữ xài đấy ?!”
Ma khí nhập thể, Trì Miểu liền lập tức cảm thấy khó chịu khôn tả, thể bắt đầu dấu hiệu thoát khỏi tầm kiểm soát.
Nàng nhắm nghiền hai mắt, nghiến chặt răng bắt đầu vận công: “Quả nhiên là khống chế ... Được lắm, là là ma thì lôi đây thử lửa xem ! Ta ngược xem, ngươi dám mò thần thức của thì thể kiếm chút hời hợt nào !”
Những thứ khác nàng dám vỗ n.g.ự.c xưng tên, nhưng nếu luận về thần thức... Nàng trải qua vạn thế luân hồi, lẽ nào thua ?!
Việc Trì Miểu rốt cuộc cũng ma khí xâm nhập khiến nam t.ử Ma tộc đang buồn ngủ đến rũ rượi trong bóng tối bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên.
Hắn kìm mà bật đắc ý: “Cuối cùng cũng xong... Bản tôn xem thử, ả rốt cuộc bản lĩnh gì!”
Vút một tiếng, cũng nhắm chặt hai mắt, thần thức nương theo luồng ma khí của chính xông thẳng bên trong thức hải của Trì Miểu.
Nơi đây là một vùng đất hư vô mịt mù.
Thần thức vốn dĩ vô hình vô tướng, mang hình thù phụ thuộc trí tưởng tượng của chủ nhân nó.
Bình thường nơi đáng lẽ một sườn núi nhỏ, một bầy máy sấy tóc màu hồng đang vui vẻ sinh sống ở đây.
Thế nhưng lúc ... chẳng bất kỳ thứ gì cả.
Bởi vì, chân ý thức của Trì Miểu đích giáng lâm.
Nàng tận mắt cho rõ, Thiên Kiếm Tông rốt cuộc đang giở trò mèo gì!
Khi nam t.ử Ma tộc tiến thần thức, thấy Trì Miểu, khỏi lộ vẻ kinh ngạc: “Ngươi lá gan dám đối diện trực tiếp với bản tôn? Ngươi sợ... bản tôn sẽ xóa sổ ý thức của ngươi ?”
Trì Miểu nhịn mà phì thành tiếng: “Xóa sổ thần thức của á? Cỡ ngươi á? Ngươi mà cũng đòi ?!”
“ là thì to như cái phích, thì bé như mắt muỗi. Dựa việc ngươi xăm chỉ tôm khắp ? Dựa việc ngươi mở thiên nhãn? Hay dựa việc ngươi đeo kính áp tròng màu đỏ? Đừng nữa... Đây quả thực là đầu tiên thấy Ma tộc đấy, cứ tưởng ghê gớm cỡ nào, hóa mang cái bộ dạng của mấy thanh niên trẩu tre...”
“Thay vì mơ mộng hão huyền về chuyện xóa sổ thần thức của , chi bằng ngươi múa quạt cho xem một bài . Dỗ cho vui vẻ lên, rủ lòng từ bi cho ngươi khống chế cũng nên đấy.”
Trì Miểu thực sự ngờ nổi, Ma tộc trong truyền thuyết hóa cái bộ dạng .
Xăm chỉ tôm, mở thiên nhãn, cái mà mặc thêm bộ đồ bó in hình sữa Vượng T.ử ném về thời hiện đại thì đúng chuẩn mấy thanh niên trẩu tre thích thể hiện chứ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-202-ma-toc-cac-nguoi-xam-chi-tom.html.]
Tạo hình quả thực buồn hết chỗ .
Nam t.ử Ma tộc khi hứng trọn bài đ.á.n.h giá sắc bén như d.a.o cạo của Trì Miểu, cả đầu óc trống rỗng, như thể thứ gì đó oanh tạc qua một lượt, tức đến bật .
Hắn thể tin nổi mà chỉ tay n.g.ự.c : “Ngươi bảo ma văn bản tôn là cái gì cơ?”
Trì Miểu: “Chỉ tôm.”
Nam t.ử Ma tộc sải bước xông lên phía , gầm thét xé họng: “Mẹ kiếp đây là ma văn! Ma văn! Là ma văn mà chỉ quý tộc Ma tộc như bản tôn mới xứng đáng sở hữu! Là biểu tượng cho huyết mạch cao quý đấy !”
Trì Miểu vẫn chỉ nhả đúng hai chữ: “Chỉ tôm.”
Nam t.ử Ma tộc: “Chỉ tôm cái con ngươi! Ma văn! Nhân loại các ngươi rốt cuộc mắt thẩm mỹ thế hả?!”
Trì Miểu bày tỏ thái độ từ chối tiếp nhận thao túng tâm lý, giơ tay một thủ ngữ chuẩn quốc tế.
Một ngón tay giữa tuyệt mỹ!
Nó sừng sững ngã!
Nó cứng cáp đầy uy lực!
Nó tràn trề sức mạnh vô song!
“Đừng đặt cho cái đường chỉ tôm của ngươi đống nghệ danh hoa hòe hoa sói đó nữa. Ma văn cái nỗi gì chứ? Rõ ràng là chỉ tôm! Chỉ tôm, chỉ tôm, chỉ tôm!”
Những câu từ b.ắ.n liên thanh của Trì Miểu nam t.ử Ma tộc tức đến mức suýt chút nữa tắc thở mà c.h.ế.t. Đôi mắt vốn đỏ quạch của lúc trông càng thêm phần sụp đổ.
Hắn vỡ trận !
“Con ranh nhân loại đáng c.h.ế.t mồm mép tép nhảy !”
“Ngươi chẳng qua chỉ là một món thức ăn mà thôi! Bản tôn cho ngươi thế nào là kết cục của việc dám khiêu khích quý tộc Ma tộc! Bản tôn sẽ khống chế thể xác của ngươi, bắt ngươi chạy cởi truồng gào to rằng ma văn Minh Dạ Điện hạ là biểu tượng cao quý nhất!”
Minh Dạ, chính là tên của nam t.ử Ma tộc .
Trì Miểu bỗng rơi im lặng.
Minh Dạ thấy liền đắc ý: “Sao hả, sợ chứ gì!”
Trì Miểu: “Không, chỉ đột nhiên thấy cảm thán thôi.”
Minh Dạ: “Cảm thán cái gì?”
Trì Miểu: “Cảm thán rằng... hão nào cứ bảo lũ Ma tộc các ngươi thiểu năng trí tuệ. Đến cái mức độ trừng phạt cỡ mà cũng mở mồm , còn tưởng bản ngầu lắm cơ. Ta thấy chắc là do các ngươi ăn thịt chịu ăn rau, đường ruột tắc nghẽn, táo bón ỉa , phân nó trào ngược lên tận não , nên mới chẳng nặn cái rắm nào cho hồn.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nếu mà thủ đoạn như ngươi, khống chế ngươi, thèm bắt ngươi cởi hết. Ta sẽ bắt ngươi mặc một bộ đồ bó xẻ tà cao kẹp chặt hai hòn dái, lắc chim gào thét là thằng não tàn, là kẻ biến thái, gặp ai ngang qua cũng tự đ.â.m đầu .”
Minh Dạ kinh hoàng tột độ.
Bẩn thỉu quá! Lời c.h.ử.i rủa bẩn thỉu quá mức tưởng tượng! Cả cái thủ đoạn cũng bẩn thỉu kém!
Hắn thử tưởng tượng cái khung cảnh đó trong đầu.
Quả thực chỉ cần liếc mắt qua một cái thôi là cảm thấy bản đang quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c .
Phía nhân loại thể lòi một cái thứ dơ dáy kinh tởm đến mức cơ chứ?!
Hắn tài nào chịu nổi nữa, siết chặt hai nắm đấm. Một nguồn sức mạnh hung hãn kinh hoàng lập tức dâng trào cuồn cuộn, đó thuần túy là sức mạnh của thần thức: “Con ranh thối tha bẩn thỉu, nông cạn còn ngu dốt ! Hãy nhớ cho kỹ... Kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi chính là một trong mười Ma Vương Hậu Bổ của Ma tộc, Minh Dạ Điện hạ!”
Nói đoạn, liền lao thẳng tới nhằm hủy diệt thần thức của Trì Miểu.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lao tới.
Trì Miểu thong thả bệt xuống đất.
Minh Dạ: “?”
Bản tôn cho ngươi nhé, mặc dù Ma tộc chúng chơi bẩn thật đấy, nhưng cho dù ngươi lúc từ bỏ chống cự thì bản tôn cũng tuyệt đối tha mạng cho ngươi !
Vừa nghĩ bụng như thế, Minh Dạ lén lút thu bớt lực lượng , quan sát xem con ranh rốt cuộc định giở trò gì.
Không lẽ thật sự buông xuôi đấy chứ?
Lúc nãy ngươi c.h.ử.i hăng lắm cơ mà, giống như thế !
Và đúng lúc .
Trên Trì Miểu bỗng nhiên tỏa một luồng khí tức huyền bí và cổ xưa khôn tả. Chỉ thấy nàng nhấn từng chữ từng chữ một:
“Thần, Ma, Phá, Niệm, Quan, Ma, Pháp!”
“Cối xay khổng lồ, nghiền nát cho !!”
Minh Dạ: “?!”