Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 196: Thiên Kiếm Tông Có Bí Mật

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu : “Chẳng gì, chỉ là một viên đan d.ư.ợ.c giúp ngươi lời thật lòng mà thôi.”

 

Phong Ngạn trừng lớn mắt, kinh ngạc: “Vừa ngươi căn bản hề tin ?!”

 

Trì Miểu im lặng: “... Các ngươi cảm thấy kỹ năng diễn xuất của quá giả tạo, quá khoa trương ?”

 

Đệ t.ử Thiên Kiếm Tông thảy đều câm nín.

 

Hình như đúng là khoa trương thật.

 

Đáng c.h.ế.t... Uổng công bọn họ diễn tập lâu như , nhiều lời như thế! Kết quả là vẫn luôn bọn họ như xem mấy tên hề nhảy nhót!

 

Phong Ngạn nhất thời chút thẹn quá hóa giận: “Hừ... Muốn thật, cũng xem ngươi đủ thực lực đó !”

 

Hắn triệu hồi kiếm của , định tay với Trì Miểu.

 

Trì Miểu thở dài lắc đầu, bộ dạng già dặn: “Ai da... Người trẻ tuổi đúng là dễ nóng nảy. Làm ngươi thương thì , chứ tổn thương hoa hoa cỏ cỏ thì chẳng chút nào. Bọn cứ bình tâm tĩnh khí chuyện đàng hoàng mà.”

 

Dứt lời, Công Đức Kim Quang lưng nàng ngừng bành trướng phóng to.

 

Nàng hai tay chắp , ánh mắt kiên định.

 

Sau đó... đàn ông mặt trực tiếp quỳ sụp xuống đất.

 

Trì Miểu: “Ngươi xem, bảo ngươi bình tâm tĩnh khí thì , giờ ngay cả kiếm cũng cầm vững.”

 

Đám Thiên Kiếm Tông: “...”

 

Bình tâm tĩnh khí cái quái gì chứ!

 

Trì Miểu nhếch môi, ngón tay bóp cằm Phong Ngạn, cất lời: “Nói cho , các ngươi ngụy trang thành bộ dạng để nghênh đón , mục đích là gì?”

 

Ánh mắt Phong Ngạn né tránh, vốn định đem những lời chuẩn sẵn từ cho Trì Miểu .

 

Thế nhưng lời tới khóe môi liền thể khống chế nổi.

 

Chân Thoại Đan phát huy tác dụng, Phong Ngạn : “Là lão tổ... Lão tổ bảo bọn tới diễn trò, dẫn dụ ngươi đến Ngộ Kiếm Thạch Bích.”

 

Trì Miểu nheo mắt .

 

“Ngộ Kiếm Thạch Bích?”

 

Thiên Kiếm Tông thể trỗi dậy nhanh chóng trong các tông môn kiếm tu, ngoài những bí pháp cướp đoạt , Ngộ Kiếm Thạch Bích cũng đóng vai trò nhỏ.

 

Ngộ Kiếm Thạch Bích thể lưu giữ lượng lớn kiếm ý do các bậc tiền bối để , giúp kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý.

 

Đối với kiếm tu mà , kiếm ý thể nâng cao một mảng lớn chiến lực. Giữa giới kiếm tu luôn lưu truyền một câu thế :

 

Trước ba mươi tuổi mà lĩnh ngộ kiếm ý thì mau chuyển nghề , bát tự của ngươi xung khắc với kiếm !

 

như Ứng Vô Hoặc, mười chín tuổi lĩnh ngộ kiếm ý, chính là kiếm tu trời sinh.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đủ thấy Ngộ Kiếm Thạch Bích quan trọng thế nào đối với kiếm tu.

 

Trì Miểu vốn dĩ cũng tính toán tới Thiên Kiếm Tông vặt chút lông dê từ Ngộ Kiếm Thạch Bích , còn đang suy nghĩ nếu Thiên Kiếm Lão Tổ chịu, nàng sẽ giở trò bựa ép Thiên Kiếm Lão Tổ gật đầu.

 

Thế mà bây giờ... Lão tổ lên cơn điên gì, dẫn bọn họ tới Ngộ Kiếm Thạch Bích?

 

Trì Miểu hỏi Phong Ngạn: “Ngươi ông ngươi ?”

 

Phong Ngạn: “Ta , lão tổ bảo bọn chỉ cần dẫn các ngươi qua đó là .”

 

Ứng Vô Hoặc: “E là cạm bẫy, chúng định liệu thế nào?”

 

Nghiêm Qua hừ lạnh một tiếng: “Định liệu cái rắm! Ai trong quần lão đang nghẹn cái rắm thối gì!”

 

Trì Miểu chẳng hề để tâm: “Rắm thơm rắm thối, ngửi thử một cái mới chứ.”

 

Mọi : “...”

 

Tuy bảo lời thô nhưng lý thô, cơ mà lời của cũng quá thô thiển đấy!

 

Nghiêm Qua cũng Trì Miểu cho giật .

 

“Đồ , con đừng để lão già lừa gạt. Sư phụ con đây thể lão già phát tài, chứ lão là loại phát tài phát lộc cho khác ?!”

 

Trì Miểu rộ lên: “Bản Ngộ Kiếm Thạch Bích đối với chúng chính là một hồi cơ duyên bắt buộc . Lão chúng , chúng thuận nước đẩy thuyền?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-196-thien-kiem-tong-co-bi-mat.html.]

 

“Hiện giờ nhất cử nhất động của Thiên Kiêu Đoàn và Thiên Kiếm Tông đều chằm chằm. Lão lá gan bằng trời thì thể chúng ? Hơn nữa... lão phản chăng nữa, cũng tuyệt đối dám tay với ngay cái tiết điểm sắp mở Thiên Bi Động Phủ .”

 

“Chi bằng chúng cứ thuận nước đẩy thuyền, lấy phận con mồi nhập cuộc. Đợi đến khi lão lộ sơ hở, chúng tương kế tựu kế phản đòn!”

 

“Ai là con mồi, còn chừng .”

 

Đôi mắt Trì Miểu sáng ngời, hết bộ suy nghĩ của .

 

Mọi ngẩn ngơ một hồi, đó: “Oa...”

 

“Không hiểu gì cả.”

 

Tuy hiểu nhưng cảm thấy lợi hại.

 

Trì Miểu ôm trán khổ: “... Mấy thật là.”

 

lúc , Phong Ngạn mang theo vẻ giễu cợt mở miệng: “Ta nghĩ lẽ ngươi nhầm lẫn điều gì . Không tất cả các ngươi cùng tới Ngộ Kiếm Thạch Bích, mà Ngộ Kiếm Thạch Bích ... chỉ một ngươi .”

 

Nghe đến đây, Nghiêm Qua giận tím mặt: “To gan thật! Đây là rõ ràng tay với đồ nhi ?!”

 

Hắn túm lấy cổ áo Phong Ngạn, ánh mắt lạnh lẽo đầy vẻ cảnh giác.

 

Uy áp của Đại Thừa kỳ đối với Kim Đan kỳ là sự nghiền ép tuyệt đối. Phong Ngạn sợ tới mức suýt hồn phi phách tán, vội vàng giải thích: “Không ... Đây là ý của lão tổ, liên quan nửa phần đến bọn !”

 

“Bọn ... Bọn cũng cách nào kháng cự mệnh lệnh của lão tổ.”

 

Trì Miểu nhanh chóng bắt từ khóa, đó bước hai bước tới chính giữa tầm của Phong Ngạn: “Không cách nào kháng cự mệnh lệnh của lão tổ? Lão gieo chú thuật lên các ngươi ?”

 

Thật lời nịnh hót lúc nãy của đám t.ử Thiên Kiếm Tông, Trì Miểu cũng cho rằng là chuyện vô căn cứ.

 

Có một điểm đáng để suy xét kỹ càng: bọn họ rời khỏi Thiên Kiếm Tông.

 

Tục ngữ đúng, hướng lên chỗ cao, nước chảy xuống chỗ trũng.

 

Hiện tại Thiên Kiếm Tông mất tông chủ, thiếu tông chủ phế, đến cả thành trì che chở cũng Thiên Kiêu Đoàn thu túi, chẳng khác nào một cái vỏ rỗng.

 

Dù cho cơ duyên như Ngộ Kiếm Thạch Bích, tiền đồ liếc mắt một cái cũng thấy tối đen như mực. Đệ t.ử trong tông môn thiên phú và tố chất đều kém, chắc chắn sẽ cam lòng cả đời cùng sinh cùng t.ử với Thiên Kiếm Tông.

 

Trừ phi bọn họ úng não.

 

Trì Miểu cảm thấy...

 

Người Thiên Kiếm Tông não tàn thì đúng thật, nhưng bọn họ còn cưỡng đoạt dân nữ, đáng sợ lắm đấy!

 

Phong Ngạn lắc đầu: “Ta ... bọn tận mắt chứng kiến, t.ử rút khỏi tông môn, bước chân khỏi ranh giới tông môn liền bạo thể mà c.h.ế.t!”

 

“Bất kỳ ai trái ý lão tổ cũng sẽ bạo thể mà c.h.ế.t... Tất cả đều xảy vô duyên vô cớ.”

 

“Bọn cũng rõ rốt cuộc nguyên do tại ... Bọn cũng cho nhẽ, mau chóng rời khỏi nơi thị phi !”

 

Bọn họ gan ăn trộm nhưng chẳng gan chịu đòn thôi!

 

Tịnh Minh liếc mắt Trì Miểu: “Nghe qua chuyện ... quả thực giống trúng chú thuật.”

 

Trì Miểu: “Có thể tra nguồn gốc chú thuật ?”

 

Phàm là chú thuật đều căn nguyên, ví như sợi tóc Trì Miểu mà Văn Nhân Âm từng đòi lấy.

 

Nói như , Thiên Kiếm Lão Tổ ... dùng chú thuật thuận tay đấy nhỉ!

 

Chú thuật vốn là thủ đoạn độc ác, mục đích nham hiểm, chính đạo phỉ nhổ.

 

Nếu Văn Nhân Âm thật sự dùng chú thuật để khống chế t.ử Thiên Kiếm Tông, thì... Văn Nhân Âm và Thiên Kiếm Tông chắc chắn sẽ chuốc lấy cơn thịnh nộ của bộ Tu Chân Giới!

 

Tịnh Minh: “Để tiểu tăng thử xem.”

 

Phật tu bọn họ cực kỳ nhạy cảm với những thứ như chú thuật, , kiểm tra một cái là ngay.

 

Tịnh Minh bước lên, chuỗi Phật châu trong tay ngừng phóng to, những chữ Phạn khắc đó phát kim quang rực rỡ.

 

Ánh sáng chiếu rọi lên từng t.ử Thiên Kiếm Tông. Đám t.ử Thiên Kiếm Tông như thể thấy thứ gì đó kinh khủng tột cùng, hai mắt hoảng sợ trợn trừng.

 

Mà nơi thức hải của bọn họ, xuất hiện một luồng hỏa diễm màu tím đỏ.

 

Nghiêm Qua lập tức sửng sốt: “Đây là...?!”

 

 

Loading...