Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 192: Trì Miểu Ngươi Thật Là, Ta Khóc Chết Mất
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sùng Suất nhanh chóng đỡ dậy.
Ông như mếu đám đông, gượng hai tiếng: “Ta bảo chẳng mảy may việc nào trong thì các ngươi tin ? Ngay bây giờ thể trục xuất hai thầy trò nhà bọn họ khỏi tông môn đấy.”
Cười trừ cho qua thôi.
Ha ha ha.
Hai thầy trò nhà chập mạch hả! Ba ngày hai bữa gây họa, nào áp lực cũng dồn hết lên đầu một ông gánh ?!
Ông bây giờ tuổi tác cao, thiên phú chẳng , kẹt ở Hóa Thần kỳ mãi ngóc đầu lên nổi, khéo vài chục năm nữa là ngủm củ tỏi , thế mà hai còn đẩy nhanh tiến độ xuống lỗ của ông nữa.
Muốn lấy mạng già chắc?!
Hỏi xem hai thầy trò các mạng ! Hay là cái ghế tông chủ nhường cho hai các ngươi luôn nhé?!
Đại sư Phổ Ninh lắc đầu: “Chuyện ... chúng thể đưa bất kỳ quyết định nào, ngươi bàn bạc với của Thiên Kiếm Tông.”
Người của Thiên Kiếm Tông á? Thiên Kiếm Tông còn sót ai nữa, chẳng c.h.ế.t sạch ?
Sùng Suất đầu .
Vừa một cái... ông chấn kinh tột độ.
“Văn Nhân Âm?!”
Thiên Kiếm Lão Tổ... Văn Nhân Âm!
Lão già vẫn còn sống nhăn răng ?!
Lớp da bọc xương khô khốc của Văn Nhân Âm nở nụ : “Đừng căng thẳng, hì hì hì... Chuyện cũng thể trách Cửu Kiếm Sơn các ngươi , là do đứa con trai bất tài của tự chuốc lấy. Nó lập lời thề nhưng nuốt lời lật lọng.”
Sùng Suất hùa theo: “Ha ha ha, , đáng c.h.ế.t thật đó nha.”
Văn Nhân Âm: “...”
Sùng Suất: “Vậy để xin một tiếng nhé.”
Văn Nhân Âm: “Yên tâm, sẽ khó Cửu Kiếm Sơn các ngươi , chỉ đưa một vài điều kiện nho nhỏ... nho nhỏ mà thôi.”
“Chỉ cần một ít tóc của Trì Miểu là .”
Sùng Suất híp mắt : “Thật chứ?”
Văn Nhân Âm gật đầu: “Đương nhiên, chỉ duy nhất điều kiện .”
Tròng mắt Sùng Suất đảo một vòng, lập tức nhận lời ngay mà lén lút mở Vạn Vật Xu Nữu .
Ông thể trở thành tông chủ Cửu Kiếm Sơn tuyệt đối vì Cửu Kiếm Sơn phế vật đến mức chẳng còn ai khác.
Tuy thực lực của ông chỉ tàm tạm, nhưng cái đầu thì cực kỳ nhảy .
Bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t tông chủ Thiên Kiếm Tông của , cướp luôn cả thành trì che chở, thế mà đối phương chỉ đòi một sợi tóc của Trì Miểu?
Hai vế thể ngang bằng ?
Rõ ràng là !
Thiên Kiếm Tông là cái nơi dĩ hòa vi quý, bỏ qua cho khác ?
Rõ ràng càng !
Thế là...
[Tâm Bình Khí Hòa: Sư điệt, sư điệt ngoan của , đó ?]
[Trưởng bộ Nhân tài: Tông chủ, đang bận, chuyện gì thế?]
[Tâm Bình Khí Hòa: Ta ngươi bận, nhưng ngươi tiên đừng bận vội, ...]
Sùng Suất đem bộ sự tình trong hội nghị Thập Tông kể hết cho Trì Miểu , tiện thể xác thực xem mấy chuyện là thật .
Thế kết quả cuối cùng là gì? Là bằng chứng rành rành, chuẩn cần chỉnh!
Ông hết sức cố gắng để giữ bình tĩnh, gõ chữ hỏi tiếp.
[Tâm Bình Khí Hòa: Cho nên rốt cuộc ngươi đồng ý ? Ta sợ lão già mấy trò tà thuật cổ trùng gì đó, dùng tóc môi giới để ám hại ngươi đấy.]
[Trưởng bộ Nhân tài: Để cân nhắc .]
[Tâm Bình Khí Hòa: Ngươi mau cân nhắc nhanh lên!]
Trì Miểu xoa xoa cằm, đem chuyện kể cho những khác .
Mọi xong cũng bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Dung Tuyền Cơ hừ lạnh một tiếng dậy: “Thiên Kiếm Tông bọn họ cũng ngượng mồm mà đòi bồi thường ? Làm bao nhiêu chuyện thất đức như thế, để tông môn bọn họ san bằng tại chỗ là hết lòng hết nghĩa , đúng là hổ! Chùm tóc ... tuyệt đối thể đưa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-192-tri-mieu-nguoi-that-la-ta-khoc-chet-mat.html.]
Vân Dao cũng lo lắng gật đầu: “Phải... Ta cũng thấy nên đưa. Gia gia của ... tức Thiên Kiếm Lão Tổ Văn Nhân Âm, tuy từng gặp ông mấy ... nhưng mỗi thấy, theo bản năng đều cảm thấy vô cùng khó chịu và sợ hãi. Trên ông toát cảm giác quái dị.”
“Chính xác, lão mà dám loạn, cùng lắm thì đền tiền là xong, chúng thiếu tí bạc đó!” Kim Thánh Phỉ cất lời.
Tịnh Minh cũng mím môi suy xét: “Thân thể tóc tai... dù rời khỏi nhục phàm nhân thì vẫn mối liên kết vô cùng mật thiết. Quả thực một tà thuật thể mượn một sợi tóc của để hạ chú, khiến rơi khốn cảnh thể thoát .”
“Xin hãy cân nhắc kỹ càng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu gom góp ý kiến của xong, liền tò mò hỏi: “Vậy... tà thuật hoặc nguyền rủa lợi dụng sợi tóc kiểu , uy lực mạnh yếu ?”
Ngu Vô Tâm: “Nếu lúc Tống Trầm Tinh ở đây thì trả lời cho ngươi , chắc chắn am hiểu mảng hơn.”
Tống Trầm Tinh biến cố nhanh chân chuồn mất dạng.
Bản vốn chỉ thích ngao du bốn bể, chẳng hứng thú với điều gì khác, thêm nữa cảm thấy theo Trì Miểu dễ đột t.ử qua đời, cho nên quẳng một câu “sơn thủy hữu tương phùng” tách đoàn chạy mất hút.
Lúc Ứng Vô Hoặc lên tiếng: “Trước đây qua một ghi chép, nguyền rủa phụ thuộc loại chú thuật mà kẻ thi pháp sử dụng. Trong các bộ phận cơ thể... tóc là thứ đáng kể nhất, lúc nào cũng thể mọc cái mới.”
“Do đó, mượn sợi tóc để hạ chú, dẫu thần thông thông thiên chăng nữa cũng thể lấy mạng .”
Trì Miểu toe toét: “Không lấy mạng ... Thế thì dễ , mặc kệ lão .”
Mọi giật nảy : “Cái gì gọi là mặc kệ lão chứ! Ngươi nhận đây là một âm mưu ? Vạn nhất ngươi mặc kệ, lão mượn chùm tóc phế bỏ ngươi, ngươi sống bằng c.h.ế.t thì tính ?!”
Trì Miểu khẩy: “Phế á? Lão mà dám hạ chú lên thì kẻ chịu vạ chỉ thể là lão thôi!”
Đừng quên.
Trên nàng đang gánh chịu Diêm La Ách Chú trong truyền thuyết, thứ chỉ tiên nhân mới gieo xuống .
Trước đó bộ “Thần Ma Phá Niệm Quan Ma Pháp” mà nàng tu luyện đến cả Diêm La Ách Chú còn trấn áp đôi phần, thậm chí còn nghiền nát một phần thiên phạt.
Thứ chú thuật lấy mạng nổi thì tính là cái tép riu gì chứ?
Cứ chờ nguyền rủa nghiền nát c.ắ.n trả bản !
Trì Miểu nhắn tin hồi đáp Sùng Suất.
[Trưởng bộ Nhân tài: Đưa cho lão! Ta thể liên lụy đến Cửu Kiếm Sơn , đây là họa do gây , một tự gánh!]
Có trời mới lúc Sùng Suất dòng thì cảm động đến nhường nào, nước mắt quả thực rơi lã chã từng hạt lớn.
Miểu Miểu!
Ngươi thật sự là...
Tông chủ c.h.ế.t mất thôi!!
...
Đêm đó.
Văn Nhân Âm nhận tóc của Trì Miểu, liền về phòng bày biện sẵn trận pháp.
Lão chùm tóc ngắn , khẩy: “Ta đương nhiên sẽ gì ngươi... Ta chỉ cần nhục của ngươi để đảm bảo rốt cuộc Thiên Bi Động Phủ gọn trong lòng bàn tay mà thôi.”
Nam t.ử ma tộc bên cạnh mỉa: “Thủ đoạn bỉ ổi bực mà ngươi dùng thành thạo đến thế, ngay cả Ma tộc bọn cũng chẳng thèm dùng đấy.”
“Nhân loại các ngươi đúng là phức tạp thật.”
Cổ họng khô khốc của Văn Nhân Âm phát tiếng chói tai:
“Điện hạ, nhân loại... là giống loài thể bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích đấy.”
Dứt lời, lão liền đặt nhúm tóc của Trì Miểu chính giữa trận pháp.
Tiếp đó kích hoạt trận pháp.
Trận pháp dâng lên, nhúm tóc của Trì Miểu lơ lửng giữa trung. Máu tươi bốn phía hóa thành những cột nước lao thẳng tới, rót trong sợi tóc.
Từng chút một, mái tóc đen của Trì Miểu linh lực màu tím ăn mòn, từng chút... từng chút một.
Ở bờ bên , Trì Miểu cũng cảm giác thể bắt đầu mất khống chế, nàng mỉm lẩm bẩm: “Thao thức cả đêm ngủ, quả nhiên là tay với .”
Rất nhanh, linh lực tím sẫm sắp sửa ăn mòn bộ lọn tóc.
Thành !
Sắp sửa thành công !
ngay chính lúc , một chuyện thể tưởng tượng nổi xảy !
Chuyện gì thế chuyện gì thế ?! Ta ốm một trận mà lượt giục chương ít thế? Hôm nay là cuối tuần đấy ? Là cuối tuần !
Các ngươi xong đoạn ngầu lòi là chạy mất dép đúng ?! Bấm giục chương ! Mau! Giục! Chương!