Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 190: Cảm Giác Làm Anh Hùng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy câu của Trì Miểu khiến Nghiêm Qua trực tiếp ngơ ngác tại chỗ.

 

Nghiêm Qua: “Khoan , khoan ! Ngươi bảo “Kiếm Thần Quyết” với “Thiên Kiếm Quyết” đều do cái gì mà Đan Vương sáng tạo , ở lòi nhân vật mới thế?”

 

Trì Miểu do dự chốc lát. Nghĩ đến tính nóng như lửa của sư phụ nhà , nếu Đan Vương bây giờ mà xuất hiện mặt ông, chắc chắn ông sẽ chẳng chẳng rằng mà bóp c.h.ế.t tươi tàn hồn vất vả lắm mới giữ của Đan Vương.

 

Đây chính là cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t Thiên Kiếm Tông đấy!

 

Thế là Trì Miểu đành thuật mấy chuyện cẩu huyết của Đan Vương.

 

Nghiêm Qua xong nổi trận lôi đình: “Còn chuyện như nữa ?!”

 

“Tên Đan Vương giờ ?!”

 

Trì Miểu: “Người c.h.ế.t lâu ...”

 

Nàng dứt lời, Ngu Vô Tâm ở bên cạnh liền tò mò thò đầu sang: “Đâu , ...”

 

Chưa đợi xong, Trì Miểu vội vàng khẩn cấp nhắn qua Vạn Vật Xu Nữu để nhắc nhở.

 

[Trưởng bộ Nhân tài: Stop! Stop! Dừng ngay cho !]

 

[Cầm Thủy Hoàng: Hả?]

 

lúc .

 

Nghiêm Qua bóp nát bấy đồ vật trong tay: “Để tìm tên khốn xem, nhất định băm vằn !”

 

“Nhìn chuẩn, ngu đến cùng cực! Cuối cùng còn hại tông môn liên tiếp xảy loại chuyện !!”

 

“Ta chọc mù hai con mắt của , để cho rõ của Cửu Kiếm Sơn chúng trông ! Có dính dáng đếch gì đến lũ mặt dơi tai chuột của Thiên Kiếm Tông !”

 

“Ta còn đá đầu như đá cầu! Xem thử bên trong là nước !!”

 

Mọi mà run như cầy sấy, Ngu Vô Tâm cũng trố mắt về phía Trì Miểu.

 

Nụ của Trì Miểu cứng đờ.

 

[Trưởng bộ Nhân tài: Chiến thuật biến, tạm thời đừng để ông chuyện của Đan Vương.]

 

[Cầm Thủy Hoàng: Được... .]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đùa gì chứ!

 

Bây giờ mà dám hé răng lộ chuyện hồn phách vẫn còn, khéo cũng vạ lây luôn chứ.

 

Giữ mạng nhỏ là quan trọng nhất!

 

Trì Miểu hít sâu một , lập tức trấn an sư phụ nhà : “Sư phụ phụ , đừng giận! Người đừng chỉ giận mỗi Đan Vương, giận lũ Thiên Kiếm Tông kìa! Người hiểu rõ nghiệp chướng đều do Thiên Kiếm Tông vô đạo đức gây !”

 

“Hơn nữa kẻ thao túng Vân Mạt sư tỷ g.i.ế.c , chắc chắn cũng là của Thiên Kiếm Tông.”

 

Nghiêm Qua tại chỗ rút kiếm, gầm lên: “Ta lập tức g.i.ế.c lên Thiên Kiếm Tông, thịt !!”

 

Trì Miểu lao thẳng tới ôm chặt lấy đùi ông, ông kéo lê mấy mét.

 

“Khoan ! Người còn là ai mà đòi c.h.é.m đòi g.i.ế.c?!”

 

Nghiêm Qua: “Thế thì g.i.ế.c sạch hết!!”

 

Trì Miểu: “...”

 

Nàng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất lực buông xuôi cuộc đời.

 

Sư phụ đừng đồng đội heo chứ!

 

Nàng chỉ cần tra rõ chân tướng việc thể bưng trọn ổ Thiên Kiếm Tông c.h.ế.t tiệt ! Đừng lúc nước sôi lửa bỏng mà gây chuyện chứ!

 

Nàng nhắm mắt , lẩm bẩm tự .

 

“Đắc tội !”

 

Đột nhiên, một làn gió mát thổi qua.

 

Sắc mặt lập tức đen như đ.í.t nồi.

 

Càng lúc càng khó coi.

 

Nghiêm Qua cũng cảm thấy trong cơ thể điểm khác lạ: “Đây... chuyện ?”

 

Trì Miểu mệt mỏi: “Một lời khuyên chân thành, mau tìm nhà xí .”

 

Nghiêm Qua: “...?”

 

Rất nhanh, Nghiêm Qua hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

 

Nghiêm Qua mang khuôn mặt giả nín đến đỏ bừng cả mặt, ngón tay run rẩy chỉ Trì Miểu, thần sắc biến ảo liên tục mấy phen:

 

“Ngươi... ngươi... Nghịch đồ! là nghịch đồ mà!!”

 

Sau khi Nghiêm Qua rời , thế giới yên tĩnh hẳn.

 

Thiên Kiêu Đoàn: “Phù...”

 

“Thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa thì dọa c.h.ế.t .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-190-cam-giac-lam-anh-hung.html.]

Lúc mới phát hiện, kết giới do Nghiêm Qua bố trí đó biến mất.

 

Bên ngoài, là bá tánh của Thiên Kiếm Thành.

 

Họ chuyện diễn bên trong, thấy đám thiếu niên hăng hái kéo chân Văn Nhân Hiểu, cũng thấy vị tiên nhân cường đại từ trời giáng xuống một chiêu c.h.é.m c.h.ế.t thứ do Văn Nhân Hiểu biến thành.

 

Trong khoảnh khắc, trong lòng họ dâng trào một niềm xúc động khôn tả.

 

Tựa như gông cùm xiềng xích đè nặng họ bấy nhiêu năm qua đột nhiên cởi bỏ, để họ hít thở bầu khí trong lành một nữa.

 

Tâm trạng chính là: Giải thoát.

 

Họ rưng rưng nước mắt, đón ánh mặt trời mới ló rạng, hình khẽ run rẩy.

 

Một lão giả bước gần Trì Miểu, đó “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

 

“Tạ ơn Thần Nữ cứu thành, tạ ơn Thần Nữ cứu mạng! Tạ ơn chư vị tiểu thần tiên!!”

 

Những khác cũng lục tục quỳ rạp cả xuống.

 

Từng từng một, bóng phủ phục kín khắp các ngả đường của Thiên Kiếm Thành.

 

Nô tính họ là vết hằn thể xóa nhòa, nhưng bái lạy chân thành nhất từ tận đáy lòng họ.

 

“Tạ ơn Thần Nữ cứu thành! Tạ ơn Thần Nữ cứu mạng! Tạ ơn chư vị tiểu thần tiên!!”

 

Khoảnh khắc , tất cả thiên kiêu của Thiên Kiêu Đoàn ở giữa biển , mảnh đất phế tích hoang tàn.

 

Trong lòng họ đều trào dâng niềm cảm kích và rạo rực khó tả.

 

Trì Miểu mỉm hỏi : “Cảm giác hùng thế nào?”

 

Ứng Vô Hoặc ôm lấy n.g.ự.c : “Chỗ , nóng.”

 

Kim Thánh Phỉ cũng gật đầu: “Ta đột nhiên hiểu một câu phụ từng với ... Lòng chân thành bỏng cháy mới chính là kho báu quý giá nhất thế gian.”

 

Trì Miểu , bước lên nơi cao nhất của đống đổ nát. Nàng về phía vầng thái dương, vì chói mắt nên lấy mu bàn tay che : “Còn nhiều việc . Nếu Thiên Kiêu Đoàn chúng tiếp quản tòa thành thì cho thật .”

 

“Xử lý xong những chuyện , chúng ... đ.á.n.h lên Thiên Kiếm Tông.”

 

...

 

Thiên Kiếm Tông.

 

Đỉnh Thiên Kiếm Phong cao nhất ẩn hiện trong mây mù dày đặc, đỉnh một bóng đang xếp bằng.

 

Người dáng vẻ vô cùng già nua, hai mắt nhắm nghiền, khí tức toát cường đại cổ xưa.

 

Cuồng phong đỉnh núi gào thét rít gào, ông vẫn bất động sừng sững.

 

Dường như vạn vật xung quanh chẳng mảy may liên quan đến ông .

 

Cho đến khi...

 

Vài kẻ mặc áo bào trưởng lão xuất hiện bên cạnh ông .

 

Đó là mấy tên trưởng lão chạy trốn khỏi Thiên Kiếm Thành.

 

Bọn họ thở hổn hển, thần sắc vẫn ngập tràn hoảng loạn kinh hãi: “Lão... Lão tổ, đại sự ! Tông chủ... ngài vẫn lạc !”

 

Lão già gọi là Lão tổ bình thản “ừ” một tiếng.

 

Ông chính là sáng lập Thiên Kiếm Tông: Thiên Kiếm Lão Tổ.

 

Sự bình thản của ông khiến các trưởng lão khỏi lúng túng, chẳng .

 

Thế cũng quá mức bình thản đấy? Kẻ c.h.ế.t là con trai ruột của ngài cơ mà!

 

Thiên Kiếm Lão Tổ cất giọng: “Cái c.h.ế.t của nó, hề bất ngờ. Nó động tới nguồn sức mạnh thì chắc chắn c.h.ế.t. Điều tò mò là... kẻ nào ép nó đến bước đường ?”

 

Trưởng lão Thiên Kiếm Tông: “Là... Nghiêm Qua của Cửu Kiếm Sơn!”

 

“Thiên Kiêu Đoàn sắp kéo đến đây , chúng ... chúng bây giờ?”

 

Cái tên Nghiêm Qua thốt , hai mắt Thiên Kiếm Lão Tổ đột ngột mở bừng.

 

Đôi mắt ông đục ngầu, bên trong ẩn chứa vật chất màu đen tím khiến buồn nôn khó chịu, tựa như một làn sương mù vẩn đục.

 

“Cứ coi như chuyện từng xảy . Thiên Kiêu Đoàn đến chỗ tập huấn thì cứ để chúng tập huấn đàng hoàng. Còn việc lấy truyền thừa của Thiên Kiếm Tông thì xem bản lĩnh của bọn chúng.”

 

“Hì hì hì... Các ngươi lui xuống .”

 

Mấy vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông thêm điều gì, nhưng lắc đầu lui bước.

 

Ai ai cũng Thiên Kiếm Tông một tên tông chủ bất tài vô dụng, nhưng chỉ những thành viên cốt cán như họ mới hiểu rõ.

 

Văn Nhân Hiểu chỉ là một con rối hữu danh vô thực! Kẻ thực sự nắm quyền cai quản Thiên Kiếm Tông chính là vị mắt : Thiên Kiếm Lão Tổ!

 

Sau khi các trưởng lão rời .

 

Thiên Kiếm Lão Tổ khẩy một tiếng: “Xem ... Cửu Kiếm Sơn dường như điều gì đó. Muốn chân tướng ?”

 

Giây tiếp theo, từ ông tỏa một luồng khí tức đen tím, từng chút một ngưng tụ thành hình.

 

Nếu kẻ khác thấy cảnh tượng , ắt hẳn sẽ kinh hãi tột cùng luồng khí tức , bởi vì đây chính là...

 

 

Loading...