Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 187: Chân Dung Của Nghiêm Qua

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đạo sấm sét kinh thiên động địa, kiếm khí dọc ngang vạn dặm. Văn Nhân Hiểu hóa thành cự nhân phát tiếng gầm giận dữ, đó khí tức dần yếu , chẳng mấy chốc tiêu tán.

 

Gió ngừng mây tan, các trưởng lão Thiên Kiếm Tông suy sụp quỳ rạp xuống đất.

 

“Tông chủ... Tông chủ c.h.ế.t ?!”

 

“Trời diệt Thiên Kiếm Tông mà!”

 

Ánh mắt Nghiêm Qua quét qua mấy vị trưởng lão, sắc bén vô cùng: “Gã từ khoảnh khắc tay với đồ của thì định kết cục diệt vong. Kẻ rõ thời thế, chỉ chăm chăm cái lợi mắt thích hợp dẫn đầu.”

 

“Đây là nghiệp do gã tự tạo , còn món nợ của Thiên Kiếm Tông các ngươi, sớm muộn gì cũng tính toán từng khoản một! Chuyện quyền quản hạt Thiên Kiếm Thành cứ để nội bộ chúng tự xử lý.”

 

“Nếu chôn cùng gã ngay bây giờ thì cút nhanh !”

 

Thực lực tuyệt đối mà Nghiêm Qua thể hiện thể nghi ngờ là lời tuyên cáo cho thiên hạ , chỉ lão trở , mà Cửu Kiếm Sơn của bọn họ... cũng sắp trở đỉnh phong!

 

Năm đó Cửu Kiếm Sơn vốn là thiên hạ nhất tông môn, do xảy muôn vàn biến cố giữa chừng mới khiến Cửu Kiếm Sơn suy tàn đến mức , mà hiện tại, phong thủy luân chuyển!

 

Thế giới , kẻ mạnh mới tư cách nắm giữ tiếng ! Bất kể chuyện gì khác!

 

Các trưởng lão Thiên Kiếm Tông nhanh chóng tháo chạy, vội vã trở về.

 

Vân Dao bước tới nơi Văn Nhân Hiểu trút thở cuối cùng, bỗng thở dài một tiếng.

 

Nàng lấy một cây ngọc địch, y phục trắng muốt thanh tao, tại chỗ thổi khúc sáo.

 

Tựa như tiên nhân lánh đời, từ nay về mảnh đất ... nàng còn nào nữa.

 

Không ai quấy rầy nàng, tất cả đều im lặng chờ nàng thổi xong.

 

Đó là một khúc an hồn, coi như là chút thể diện cuối cùng mà con gái như nàng dành cho Văn Nhân Hiểu.

 

Nghiêm Qua nàng: “Thực sự giống.”

 

Vân Dao ngỡ ngàng: “Giống ai... Mẫu của con ?”

 

Nghiêm Qua gật đầu: “Phải, mẫu con, Vân Mạt, nhị đồ của .”

 

Vân Dao c.ắ.n chặt môi, đắn đo hồi lâu hỏi: “Vậy là... sư công của con?”

 

Trì Miểu đột nhiên nhảy bổ , vẻ mặt đầy mừng rỡ chằm chằm Vân Dao: “Thấy , bảo từ sớm là ngươi gọi một tiếng sư cô mà.”

 

Vân Dao: “...”

 

Nghiêm Qua: “...”

 

Được!

 

Hay lắm!

 

Một câu khiến tất cả câm nín, hổ danh là ngươi!

 

“Nhắc đến chuyện ...” Trì Miểu bỗng đầu Nghiêm Qua, “Lúc ở Vạn Vật Xu Nữu chịu cho con năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì, giờ gặp mặt trực tiếp , cũng nên cho con chứ.”

 

Nghe đến đây, Nghiêm Qua bỗng chốc căng thẳng hẳn lên, mồ hôi tuôn như tắm, ánh mắt đảo lia lịa trốn tránh: “Cái... cái gì cơ? Nói cái gì cho con chứ!”

 

Trì Miểu: “Dung mạo ông lão bây giờ của là giả đúng ? Con năm xưa trai lắm mà?”

 

Nghiêm Qua càng luống cuống hơn, ấp úng lắp: “Nói... bậy bạ! Lão già từ nhỏ mặt mũi thế ! Sao hả? Sư phụ con bây giờ trông mắt ?!”

 

Trì Miểu buông một chữ đ.á.n.h giá: “Xấu.”

 

Nghiêm Qua: “...”

 

Trì Miểu chằm chằm Nghiêm Qua: “Người mắt con xem, con bây giờ chính là nữ sát thủ nhất triều Thanh, dám thẳng mắt con quá ba phút ?!”

 

Nghiêm Qua: “Sát thủ triều Thanh cái gì, lảm nhảm cái gì thế hả?!”

 

Đại Thanh quốc ư? Đại Thanh quốc diệt vong cả trăm năm !

 

Trì Miểu: Nhìn chằm chằm...

 

Nghiêm Qua đầu .

 

Trì Miểu: Lại chằm chằm...

 

Nghiêm Qua nhắm tịt mắt .

 

lúc , Trì Miểu bất thình lình thò tay chộp thật nhanh, tóm chặt lấy bộ râu giả của Nghiêm Qua giật mạnh xuống!

 

Nghiêm Qua trợn tròn mắt: “Con cái gì đấy?!”

 

Trì Miểu cầm hai cọng râu giả: “Người xem! Bằng chứng! Bằng chứng dịch dung đây ! Yêu nghiệt! Ta khuyên mau mau hiện nguyên hình!”

 

Gân xanh trán Nghiêm Qua giật giật: “Đồ bất hiếu! Con đây là nghịch thiên đảo lộn luân thường đạo lý!”

 

Trì Miểu phân tích đầy lý trí: “Râu chắc chắn bộ dịch dung, chỉ lột mỗi râu thì vẫn , con nghi ngờ sâu sắc cái lớp da mặt dày cộm của là giả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-187-chan-dung-cua-nghiem-qua.html.]

 

Bị trúng tim đen, Nghiêm Qua hít một ngụm khí lạnh: “Khoan , thế mà cũng đoán trúng ?!”

 

Lão xong liền nhận điều gì đó, lập tức lấy tay ôm chặt lấy da mặt .

 

Lão vẻ mặt như lang như hổ của Trì Miểu.

 

Lưng áo lão ướt đẫm mồ hôi.

 

“Ta khuyên con đừng bậy đấy nhé!”

 

Trì Miểu : “Con cần gì tự tay? Các bằng hữu của Thiên Kiêu Đoàn, tò mò dung nhan thần thánh trong truyền thuyết nam nữ đều mê, gặp nhớ cả đời rốt cuộc trông như thế nào ?”

 

Cả đám Thiên Kiêu Đoàn đều nổi hứng.

 

Từng một mặt mang theo vẻ mong đợi và nụ đầy ẩn ý tiến gần Nghiêm Qua.

 

Nghiêm Qua sợ hãi lùi liên tục:

 

“Các ngươi dám?! Tông môn coi trọng nhất là tôn sư trọng đạo, các ngươi... các ngươi đây là hành vi Trì Miểu hóa!”

 

Lão dứt lời, tất cả đều nhào tới.

 

Nghiêm Qua dùng linh lực hất văng bọn họ, mặc cho lũ trẻ nghịch ngợm mặt , thỉnh thoảng còn kèm theo vài tiếng kêu t.h.ả.m thiết!

 

“Chỗ đó sờ!”

 

“Khoan ! Tai là thật đấy! Tai giả !”

 

“Các ngươi thể nhẹ tay một chút ! Có kính lão đắc thọ hả?!”

 

Chỉ trong chốc lát, những thứ ngụy trang mặt Nghiêm Qua gần như đều xé sạch.

 

...

 

Im lặng, một sự im lặng kéo dài.

 

Sau đó nữa...

 

Tất cả đồng loạt hít một khí lạnh!

 

Sau đó nữa nữa!

 

Mọi như trúng bùa phép, vội vàng thẳng dậy, hai mắt trợn tròn xoe, mặt đầy vẻ kinh ngạc tột cùng.

 

Thậm chí, hai má, vành tai của họ đều bắt đầu đỏ ửng lên.

 

Bất kể nam nữ, bất kể tính cách thế nào.

 

Kim Thánh Phỉ: “Ta... đang thấy thần tiên ?”

 

Ứng Vô Hoặc: “Thật ngờ chân dung của Nghiêm sư thúc như thế .”

 

Ngu Vô Tâm: “Yêu... yêu nghiệt! Đây là mị thuật gì thế !”

 

Dung Tuyền Cơ: “Dung mạo ... Sư bá, đến Hợp Hoan Tông của , chức tông chủ nhường cho đấy.”

 

Tống Trầm Tinh: “Ta... ... tiêu ! Ta rơi lưới tình !”

 

Vân Dao: “Sư công, ... chuyện , thảo nào... quả thực nhất con từng gặp.”

 

Ngay cả hòa thượng Tịnh Minh cũng kìm mà đỏ mặt, vội vàng tràng hạt trong tay, miệng lẩm bẩm ngừng: “A di đà Phật, A di đà Phật...”

 

Phản ứng của đều khoa trương đến cực điểm, khiến Trì Miểu bên cạnh tò mò c.h.ế.t.

 

Khổ nỗi Thiên Kiêu Đoàn vây ba tầng trong ba tầng ngoài, chắn kín mít Nghiêm Qua, nàng chẳng thấy gì cả!

 

Thế là nàng chỉ thể chen lên, dùng tư thế như nòng nọc lách khe mà chui trong.

 

Và khi nàng thấy khuôn mặt của Nghiêm Qua...

 

Nàng cũng khỏi trợn tròn mắt, hít sâu một : “Vãi cả chưởng?!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Phi phi phi! Mình là thiếu nữ dịu dàng thục nữ!”

 

Ngay lập tức, Trì Miểu đổi sang một bộ mặt khác, chẳng lấy từ một bông hoa hồng, ngay một cú trượt quỳ siêu đỉnh, quỳ một gối mặt Nghiêm Qua.

 

Sau đó nàng giơ tay, lấy bông hoa hồng từ trong miệng , đặt tay Nghiêm Qua, bắt lão nắm chặt!

 

“Sư phụ, con là t.ử truyền Lôi Phạt Phong Cửu Kiếm Sơn, đương kim Thiên Kiêu chi thủ, kiếm chủ Bi Khấp Kiếm, ruột của Vãng Sinh Kính - Trì Miểu, chồng một nách hai con, trân trọng kính mời cùng dùng bữa tối!”

 

Mọi : “Đệt!”

 

Tỷ cũng vô sỉ quá đấy?!

 

Sao đến cả phong cách vẽ cũng đổi luôn thế ?!

 

 

Loading...