Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 178: Tính Toán Toàn Cục
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái bẫy lừa đêm nay quy mô vô cùng to lớn, tuy rằng khó tránh khỏi ngộ thương, nhưng Trì Miểu sớm bàn bạc kỹ lưỡng với Kim Đại Bàn từ .
Phần nửa lợi nhuận thu trong đêm nay sẽ dùng cho bách tính của Thiên Kiếm Thành, giúp họ một chút cơ hội thở dốc khi đối mặt với cường quyền áp bức.
Đồng thời, sự tiêu hao của các thế gia cùng với Thiên Kiếm Tông trong đêm nay là vô cùng khủng khiếp.
Một là vì tâm lý con bạc, hai là vì tâm lý may rủi, ba là vì Long Văn Ngọc chỉ một khối duy nhất, bọn họ ai nấy đều nó, thế nên mới tranh đổ tiền như nước.
Thế nhưng tiền tài dễ kiếm như ? Mười ngàn linh thạch thượng phẩm chẳng con nhỏ, bọn họ gom góp mấy ?
Cơ hội chỉ duy nhất trong đêm nay.
Bọn họ tiền để thử, thì chỉ thể rút bớt từ sản nghiệp của gia tộc . Rút quá nhiều, bản bọn họ sẽ nguyên khí đại thương, mà giữa các thế gia với cũng sẽ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt về lòng tin.
Vốn dĩ cục diện nên đến bước đường .
Ngặt nỗi Thiên Kiếm Tông tự tay phong tỏa tin tức, khiến tin tức gần như chỉ đám phú hào ở Thiên Kiếm Thành , thành thử những kẻ đến đây đêm nay cơ bản đều là thế gia tài phiệt của Thiên Kiếm Thành.
Nước của Trì Miểu xem như tương kế tựu kế, từ bên trong tan rã liên minh các thế gia và tông môn đang đè đầu cưỡi cổ bách tính.
Một khi dân chúng nâng nàng lên vị trí thật cao, thì nàng quyết sẽ phụ lòng tin của họ.
Nàng tuyệt đối loại thần nữ chỉ trong miếu hưởng thụ hương khói phụng dưỡng mà chẳng nên trò trống gì.
Sau khi xong bộ kế hoạch, của Thiên Kiêu Đoàn hóa đá tại chỗ!
“Hả?”
“Hả??”
“Hả???”
Kim Thánh Phỉ: “Chẳng là chúng chỉ trêu chọc Thiên Kiếm Tông một chút, cho bọn họ một bài học thôi ?”
Ngu Vô Tâm: “ , chẳng bảo là chúng chỉ tấu hài trừu tượng thôi ?”
Dung Tuyền Cơ: “Không ngờ tính toán xa đến mức , thực sự quá lợi hại...”
Tống Trầm Tinh: “Còn tính hơn cả nữa...”
Vân Dao mím môi, lặng lẽ rút một cuốn sổ nhỏ cặm cụi ghi chép.
Thực sự quá lợi hại, một mũi tên trúng bao nhiêu đích, nàng phân tích từng câu từng chữ mới !
Tịnh Minh gì, chỉ là khẽ nghiêng tai nhích về phía Trì Miểu thêm một chút.
Ứng Vô Hoặc đang một bên tập trung cảm ngộ Vô Tình kiếm ý. Hắn bẩm sinh kiếm hồn, chỉ cần là những thứ liên quan đến kiếm, tốc độ học hỏi của đều nhanh đến mức kinh .
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, dường như lờ mờ cảm nhận sự huyền diệu của đạo kiếm ý .
Trì Miểu chắp hai tay lưng, dáng vẻ như cô độc cầu bại chẳng tìm thấy đối thủ, nàng mở miệng: “Chỉnh đốn Thiên Kiếm Tông chỉ là chuyện tiện tay mà thôi, các ngươi cứ xem độ trừu tượng đỉnh ?”
Mọi : “...”
Ngươi thì vẻ vang , ngay cả bọn họ mà ngươi cũng giấu nhẹm .
Đáng ghét thật chứ!
Nhìn thấu cục diện bên , bọn họ thực sự dám tưởng tượng nổi, chuyện ngày hôm nay nếu truyền đến tai cư dân Thiên Kiếm Thành thì bách tính nơi đây sẽ sùng bái nàng đến mức nào.
Trì Miểu: “Trì Miểu chỉ thi triển chút mưu hèn kế mọn, tài phú của Thiên Kiếm Tông liền tan thành mây khói.”
Chẳng mấy chốc, bước lên thử nghiệm Long Văn Ngọc ở bên càng lúc càng ít , trong khi tiếng lóc than vãn ngày một nhiều hơn.
“Lẽ nên đ.á.n.h bạc! Ta cái phúc phận lấy khối Long Văn Ngọc đó chứ! Quả mất trắng nhà cửa, thê t.ử cũng bỏ ! Tiền của ... tiền của ơi!”
“Để cược! Ta vẫn còn cược ! Ta vẫn còn khế đất thể thế chấp! Ta... còn một đứa con trai út đang quấn tã thể thử! Hãy cho thử thêm một nữa !”
Thiên Kiếm Tông đập hơn một triệu linh thạch thượng phẩm, thế nhưng lấy nửa điểm động tĩnh.
Trưởng lão Thiên Kiếm Tông hoảng hốt: “Tông chủ ! Dừng tay ! Đừng cược nữa, chúng cần khối ngọc đó nữa ? Cứ tiếp tục thế thì ngân sách tông môn sẽ thâm hụt mất thôi!”
Văn Nhân Hiểu ôm chặt lấy đầu, gã cược đến phát điên, hai mắt đỏ ngầu: “Vẫn còn, vẫn còn cơ hội, đây là đồ của Mật Tông mà! Là Long Văn Ngọc đấy!”
“Cho dù... cho dù năng lực cải t.ử sinh mọc thịt xương, thì cũng thể mượn vật để tạo mối liên hệ với Mật Tông. Nếu Mật Tông nâng đỡ Thiên Kiếm Tông , Thiên Kiếm Tông nhất định sẽ quật khởi!”
“Ta... vẫn còn thể thử!”
Trên gã chằng chịt những vết thương, gã tự rạch lên bao nhiêu nhát d.a.o lớn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-178-tinh-toan-toan-cuc.html.]
Dáng vẻ chật vật vô cùng.
lúc , trưởng lão Thiên Kiếm Tông vung tay tát thẳng một bạt tai giòn giã lên mặt Văn Nhân Hiểu!
Văn Nhân Hiểu đ.á.n.h đến ngơ ngác.
Trưởng lão Thiên Kiếm Tông tức giận gầm lên: “Ngươi tỉnh ! Ngươi bây giờ còn chút dáng vẻ nào của một tông chủ nữa hả! Ngươi ném canh bạc quá nhiều ! Khối Long Văn Ngọc chừng chỉ là một món hàng giả thôi! Ngươi... ngươi mau tỉnh !”
Đồng t.ử Văn Nhân Hiểu co rút kịch liệt, gã lẩm bẩm trong miệng: “Hàng giả?”
Gã phắt chằm chằm đấu giá sư.
Đột nhiên.
Khí tức của tu sĩ Đại Thừa kỳ Văn Nhân Hiểu bỗng nhiên bộc phát, ầm ầm nhấc lên một làn sóng linh lực kinh hoàng, hất văng bộ những mặt trong Vạn Kim Phách Mại Hành bay ngoài.
Đôi mắt gã âm u đáng sợ, hình vọt tới bóp chặt lấy cổ họng của đấu giá sư đài: “Khối Long Văn Ngọc thể chịu nhận chủ? Ở đây bao nhiêu như , chẳng lẽ đến một cũng tư cách chủ nhân của nó ?!”
“Các ngươi... Vạn Kim Phách Mại Hành các ngươi to gan dám dùng hàng giả để lừa gạt bọn ? Hoặc là trả tiền , hoặc là... c.h.ế.t!”
Tu sĩ Đại Thừa kỳ tại Diệu Hoa Châu chính là cấp bậc tông chủ của Thập Đại Tông Môn, là cường giả đỉnh cao.
Chẳng một ai ngờ rằng gã đột ngột tay như .
Sự việc khiến trường lập tức rơi cảnh hỗn loạn, những khác thi tháo chạy ngoài vì sợ vạ lây.
Thế nhưng ngay khi bọn họ chạy tới cửa.
Một đạo kiếm khí của Văn Nhân Hiểu c.h.é.m rụng cánh cổng lớn của Vạn Kim Phách Mại Hành, kiếm khí hung bạo x.é to.ạc trận pháp phòng ngự, khiến bộ khu vực cửa sụp đổ tan tành.
Ầm!
“Hôm nay, nếu Vạn Kim Phách Mại Hành cho một lời giải thích thỏa đáng thì đừng hòng ai bước khỏi đây!”
“Kẻ nào dám bước, g.i.ế.c kẻ đó! Các ngươi đừng trách tàn nhẫn... Muốn trách thì hãy trách Vạn Kim Phách Mại Hành!”
“Dám dùng đồ giả để lừa gạt , đúng là to gan lớn mật!”
Vào thời điểm , bất kể khối ngọc đó đồ giả , gã cũng cưỡng ép chụp cái mũ tội danh lên đầu đối phương.
Gã thể chấp nhận việc bản ném hơn một triệu linh thạch thượng phẩm mà cuối cùng chỉ thu về con tròn trĩnh.
Kim Đại Bàn lúc cũng cuống cả lên: “Chuyện ...”
Ngay trong khoảnh khắc .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu khẽ nở nụ , giơ tay cản gã : “Để xử lý là .”
“Gã tự tay hủy hoại danh dự của , thì đừng trách .”
Vân Dao lo lắng: “Ngươi định gì? Bây giờ gã chẳng khác nào một kẻ điên mất trí, nếu ngươi qua đó, gã thể sẽ thật sự tay với ngươi đấy!”
Tu vi Đại Thừa kỳ của Văn Nhân Hiểu dù kém cỏi đến thì vẫn là Đại Thừa kỳ, g.i.ế.c một kẻ nửa bước Kim Đan như Trì Miểu thì dễ như trở bàn tay!
Trì Miểu đáp: “Yên tâm , chuyện gì nguy hiểm , loại não.”
“Chẳng gã bảo khối Long Văn Ngọc là hàng giả ? Vậy thì sẽ cho gã thấy rõ ràng rốt cuộc nó hàng giả , nhận chủ .”
Nàng bước tới cửa bao sương chí tôn, mở toang cửa , đó ngoái đầu nở một nụ đầy khinh miệt.
“ mà nếu gã thật sự dám tay với , thì cầu còn chứ.”
“Cho đến tận bây giờ, những kẻ dám tay với đều chẳng kết cục .”
Nói dứt lời, cả nàng lao thẳng xuống, giữa trung liền triệu hồi Bi Khấp Kiếm. Thiếu nữ áo đỏ lăng mà , hiên ngang đạp linh kiếm.
Thanh âm của nàng lạnh băng vang vọng khắp gian, như đang cho bộ những kẻ hùa theo Thiên Kiếm Tông quấy phá tại Vạn Kim Phách Mại Hành thấy:
“Đồ vật cùng quy tắc đều bày rành rành đó, giờ chơi thì giở thói thua chịu nhận ?”
“Các vị ở đây dám đ.á.n.h cược với một ván ?”
“Cược xem... khối Long Văn Ngọc rốt cuộc là hàng giả !”
Lời tác giả:
Cầu quà tặng (kẻ ăn mày xin tiền).