Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 177: Cục Diện Của Trì Miểu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh sáng tỏa từ Long Văn Ngọc tuy nhàn nhạt, nhưng nguồn sức mạnh huyền bí đó vẫn đủ sức thu hút tất cả . Gần như tám mươi phần trăm những mặt tại đây đều vì khối Long Văn Ngọc mà đến, khoảnh khắc thấy nó, hai mắt bọn họ lập tức sáng rực lên.

 

Đấu giá sư cất lời:

 

“Long Văn Ngọc qua sự thẩm định của giám bảo sư Vạn Kim Phách Mại Hành chúng , phẩm giai tuyệt đối thua kém phẩm chất Thiên giai. Chỉ cần chịu đòn chí mạng chỉ trong một chiêu, nó đều thể nhanh chóng hồi phục huyết nhục cho chủ nhân!”

 

Phía sôi trào.

 

“Đây chính là dị bảo Long Văn Ngọc trong truyền thuyết, thể cải t.ử sinh, mọc thịt xương!”

 

“Chỉ cần khối ngọc , gần như nắm giữ thủ đoạn bảo mệnh mạnh mẽ nhất. Trong thế giới , tính mạng chính là thứ quan trọng nhất!”

 

Ánh mắt bọn họ vô cùng nóng rực, mang theo khí thế nhất định đoạt cho bằng .

 

Văn Nhân Hiểu lập tức sang xác nhận: “Nguồn vốn chúng thể điều động trong tay còn bao nhiêu?”

 

Một vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông cạnh đáp: “Vốn dĩ chúng mang theo năm trăm ngàn linh thạch thượng phẩm, chắc chắn thể đoạt . ... ban nãy ngài vì cuộn trục kiếm ý tiêu mất hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm, chỉ sợ...”

 

“Thiên Kiếm Tông thiếu chút tiền ?!” Văn Nhân Hiểu gầm lên một tiếng, đó tựa như kẻ điên cuồng tiếp tục gào: “Chỉ cần đoạt khối Long Văn Ngọc , sẽ còn sợ hãi bất kỳ ai nữa! Đợi đến khi Thiên Bi Động Phủ mở , bí mật phi thăng, tương lai nhất định sẽ xưng bá Tu Chân Giới!”

 

“Một triệu, lập tức liên lạc với tông môn, cần một triệu linh thạch thượng phẩm! Ta xem con nha đầu c.h.ế.t tiệt lấy cái gì để tranh với !”

 

“Tông chủ, nhưng mà...”

 

“Không nhưng nhị gì hết!”

 

“Được , lập tức liên lạc.”

 

Kẻ điên cuồng chỉ một Văn Nhân Hiểu, những mặt tại đây chẳng ai là sục sôi.

 

Thế nhưng, chính lúc bầu khí náo nhiệt nhất.

 

Trì Miểu đưa mắt về phía đấu giá sư đài, khẽ nở nụ .

 

“Chí bảo... cứ dùng tiền là thể mua , còn xem duyên phận nữa.”

 

Khoảnh khắc lời nàng dứt.

 

Đấu giá sư gõ mạnh chiếc búa đấu giá trong tay: “Ta thấu hiểu tâm trạng kích động của quý vị, nhưng... vật do của Mật Tông đưa tới, hẳn là quý vị ở đây ít nhiều cũng từng danh Mật Tông.”

 

“Mật Tông, chú trọng nhất một chữ: Duyên!”

 

“Sau khi Vạn Kim Phách Mại Hành chúng giám định, phát hiện vật tuy công hiệu nghịch thiên, nhưng chỉ tác dụng đối với duyên!”

 

“Bởi , hình thức đấu giá của vật vô cùng đơn giản.”

 

“Mười ngàn linh thạch thượng phẩm, giao dịch ngay tại chỗ, thể bước lên đài thử nghiệm một ! Nếu vết thương lập tức khôi phục, tức là duyên với khối ngọc . Còn nếu thể... thì đáng tiếc, quý vị sẽ vô duyên với Long Văn Ngọc.”

 

“Các vị, thể bắt đầu giá .”

 

Đấu giá sư mỉm , nụ mang đầy ẩn ý sâu xa.

 

Những bên giây phút đều bắt đầu do dự.

 

“Mười ngàn linh thạch thượng phẩm mà chỉ thử một ? Vạn Kim Phách Mại Hành điên ?! Đó là mười ngàn linh thạch thượng phẩm đấy! Bằng cả một năm thu nhập của một vài tiểu tông môn !”

 

“Mẹ kiếp! Nếu chúng bước lên thử mà tác dụng, chẳng là mất trắng mười ngàn linh thạch thượng phẩm oan uổng ?!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Điên ! Rốt cuộc là ai nghĩ cái chủ ý thế?!”

 

Rất nhiều ở phía bắt đầu ý định lùi bước.

 

Tịnh Minh tò mò hỏi: “Thực sự sẽ chịu bỏ mười ngàn linh thạch chỉ để thử một ?”

 

Trì Miểu khoanh hai tay ngực, khóe môi cong lên một độ cong tuyệt mỹ: “Tất nhiên là , ai mà từ chối cảm giác kích thích khi mở hộp mù chứ?”

 

Rất nhanh đó.

 

Người đầu tiên trả giá xuất hiện.

 

“Để !”

 

“Mười ngàn linh thạch thượng phẩm, nếu thật sự duyên trở thành chủ nhân của Long Văn Ngọc thì đúng là lời to!”

 

Dứt lời, gã bước lên đưa một tấm thẻ chứa mười ngàn linh thạch thượng phẩm cho đấu giá sư, đó rạch một đường lên cổ tay áp sát Long Văn Ngọc.

 

Rất đáng tiếc... chẳng chuyện gì xảy cả.

 

Đấu giá sư mỉm ôn hòa tuyên bố: “Người tiếp theo.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-177-cuc-dien-cua-tri-mieu.html.]

Người nọ hoảng loạn: “Không! Không thế... Xin hãy để thử một nữa! Ta chắc chắn...”

 

lúc .

 

Những kẻ khác ở bên sớm rục rịch nhịn nổi nữa.

 

“Tránh mau! Đã rõ mười ngàn linh thạch thượng phẩm một , ngươi thử thì hoặc là nộp thêm tiền thử , bằng thì đừng lãng phí thời gian của chúng !”

 

“Ta tay mới , lỡ như Long Văn Ngọc nhận khác chủ thì mất trắng cơ hội!”

 

Một khi đầu tiên chịu chi tiền xuất hiện, thứ hai, thứ ba cũng sẽ lập tức nối gót theo .

 

Những kẻ thể kiếm tiền phần lớn đều mang m.á.u cờ bạc.

 

Cảnh tượng khiến đám thiên kiêu xem đều cảm thấy sởn gai ốc, cổ họng khô khốc, kìm mà nuốt nước bọt ừng ực.

 

Bọn họ sang Trì Miểu.

 

Gương mặt xinh mang theo thần tính của Trì Miểu vẫn luôn duy trì nụ mỉm, hai tay khoanh ngực, dáng vẻ ung dung tự tại như liệu sự, tựa hồ thứ đều trọn trong lòng bàn tay nàng.

 

“Lòng vốn dĩ đều tham lam. Mười ngàn linh thạch thượng phẩm tuy đắt, nhưng so với khối Long Văn Ngọc thể cải t.ử sinh, mọc thịt xương thì đáng là bao?”

 

“Tiền của , dễ lấy như thế.”

 

“Bình thường chẳng nổi đồng t.ử tán tài . một khi bắt đầu vung tiền, điều đó nghĩa là... thứ nhắm tới còn nhiều hơn gấp trăm , ngàn tiền bỏ !”

 

Ban nãy vì để nhục Văn Nhân Hiểu, bọn họ cố ý vung tiền bừa bãi đấu giá nhiều món đồ đem phân phát cho dân chúng.

 

Những dân nhận đồ đều là những lương thiện thuần phác qua điều tra kỹ lưỡng của Kim gia.

 

Hơn nữa phần lớn bọn họ đều sống chen chúc, chật vật trong khe hẹp sự áp bức của Thiên Kiếm Tông và các thế gia tại Thiên Kiếm Thành .

 

Bây giờ, những kẻ đang tranh giành Long Văn Ngọc, liên tục cống nạp mười ngàn linh thạch thượng phẩm , phần lớn đều là của Thiên Kiếm Tông và đám thế gia bẩn thỉu ở Thiên Kiếm Thành.

 

Chẳng hạn như của Vương gia.

 

Vở kịch chính là màn ch.ó c.ắ.n ch.ó mà Trì Miểu đặc biệt chuẩn cho bọn chúng.

 

“Cứ tiêu hao , dốc hết tiền của đây, từng một bước lên thử, sang c.ắ.n xé lẫn .”

 

Trì Miểu cao xuống tất cả.

 

Đám thiên kiêu xung quanh lúc mới thấy rợn cả tóc gáy khi nghĩ sâu xa hơn, nhưng đồng thời trong lòng cũng kìm cảm giác phấn khích.

 

“Trì Miểu... quả thực là một bước tính ba bước, đáng sợ đến mức ! Nàng tính toán cặn kẽ từng trong đêm nay, còn tính trúng lòng tham của tất cả bọn họ!”

 

“Thiên Kiếm Tông, các thế gia ở Thiên Kiếm Thành... bộ đều là con mồi nàng thu trong tấm lưới đêm nay.”

 

Lúc , Kim Đại Bàn xuất hiện tại bao sương chí tôn, gã híp mắt Trì Miểu, chắp tay : “Đa tạ Trì Miểu tiểu thư hiến kế. Doanh thu của đêm nay... e là đêm cao nhất trong suốt bao nhiêu năm qua của Vạn Kim Phách Mại Hành chúng .”

 

Quy mô đêm nay lớn, Thiên Kiếm Tông phong tỏa tin tức.

 

Thế nhưng kim ngạch giao dịch đêm nay xô đổ kỷ lục trong lịch sử của đấu giá hành bọn họ.

 

Trước đó gã cứ ngỡ Trì Miểu chỉ là một tu sĩ gặp cơ duyên may mắn.

 

Thế nhưng khi trọn vẹn bộ kế hoạch của Trì Miểu.

 

Gã đối với Trì Miểu chỉ còn sự khâm phục sát đất.

 

Tính toán quá chuẩn xác, thủ đoạn chơi quá bẩn!

 

Vừa bẩn thỉu cao tay.

 

Chỉ cần bọn họ , thì bất kỳ ai ở phía cũng sẽ thể ngờ rằng, sự sắp đặt đều do một tay Trì Miểu dựng nên.

 

Đêm nay tất cả đều xuất huyết nặng nề, còn Trì Miểu tiếng miếng!

 

Quả thực là một tiểu cô nương lợi hại đến mức đáng sợ.

 

Trì Miểu cũng khẽ mỉm , nâng ly thủy tinh trong tay lên: “Chẳng qua lừa nhiều nên quen tay thôi, chỉ là một cái bẫy lừa nhỏ nhoi mà.”

 

“Hơn nữa, chính bọn họ cũng cam tâm tình nguyện đ.â.m đầu , chẳng ?”

 

Kim Đại Bàn chắp tay: “Trì Miểu tiểu thư đại nghĩa, bách tính Thiên Kiếm Thành nhất định sẽ cảm tạ ngài.”

 

Đám thiên kiêu ngơ ngác: “Rốt cuộc chuyện là thế nào hả? Hai đừng chuyện bí hiểm như đ.á.n.h đố nữa, mau rõ ràng xem rốt cuộc là !”

 

Tại bách tính Thiên Kiếm Thành cảm tạ Trì Miểu chứ?!

 

 

Loading...