Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 172: Người Của Thiên Kiêu Đoàn, Ta Bảo Kê

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thiên Kiếm Tông các ngươi cướp , cướp công pháp, cướp danh tiếng, giờ đây thậm chí đến cả công lao tạo phúc cho bách tính cũng cướp ?”

 

“Thôi bỏ , Cửu Kiếm Sơn bố thí cho Thiên Kiếm Tông cũng chẳng ít đồ , dù cũng là mấy thứ chẳng đáng là bao. Chỉ điều ngươi thì thể thẳng, ngươi một tiếng cho là chứ gì. Mọi đều là Thập Đại Tông Môn, đều là kiếm tông, là một nhà tương tương ái, vốn dĩ nên giúp đỡ lẫn , đúng nào?”

 

Giọng của Trì Miểu hề nhẹ nhàng, từng câu từng chữ thậm chí còn mang theo ý chất vấn rõ ràng, phối hợp với nụ ngông cuồng .

 

Bất kỳ ai cũng , điều nàng là “ một nhà tương tương ái”, mà là đang châm chọc Thiên Kiếm Tông hành xử chẳng khác nào phường thổ phỉ.

 

Những xung quanh xong liền xôn xao náo loạn cả lên.

 

“Hả? Chỗ Phù Hoa Kim hóa do Thiên Kiếm Tông rải xuống ? Thế thì Thiên Kiếm Tông mặt dày quá đấy, rõ ràng là công lao của Kim thiếu gia cơ mà!”

 

“Hóa là Thiên Kiêu Đoàn của Thập Đại Tông Môn, ngờ thể thấy ở đây, đúng là hùng xuất thiếu niên!”

 

“Người đầu chính là Trì Miểu trong truyền thuyết ? Quả nhiên là một biểu nhân tài! Đối mặt với tông chủ của một tông mà hề lùi bước chút nào.”

 

“Hóa là Trì Miểu trong truyền thuyết? Hảo nào cứ thấy quen quen...”

 

“Không đúng, cảm thấy quen mắt vì nàng là Trì Miểu, mà cứ cảm giác dạo gần đây hình như từng gặp nàng ở .”

 

“Nói cũng , rõ ràng Thiên Kiếm Tông mới là tông môn che chở chúng , kết quả xuất hiện cứ như để vẻ màu với chúng ... So thì Kim thiếu gia của Thiên Kiêu Đoàn mới là thực sự mang lợi ích thiết thực cho dân!”

 

“Vung tiền mà! Người là vung tiền hàng thật giá thật đấy! Tiền vung còn loại tiền bình thường, là siêu cấp vung tiền!”

 

Kim Thánh Phỉ: “...?”

 

Kịch bản cứ thấy chỗ nào đó sai sai.

 

Văn Nhân Hiểu mắng đến mức chút ngơ ngác: “Ngươi...”

 

“Các ngươi ở đây? Còn Vân Dao nữa, con cái trò gì thế hả!”

 

“Ta chẳng bảo con thám thính bọn chúng ?!”

 

“Ta hiểu ... Con trộn nội bộ của bọn chúng đúng ?”

 

Mọi : “???”

 

Hả?

 

Chuyện thể toẹt trực tiếp thế ?

 

Trì Miểu cả hóa đá, vẻ mặt thể tin nổi về phía Vân Dao, chỉ chỉ đầu , chỉ sang Văn Nhân Hiểu.

 

“Đầu óc vấn đề gì ?”

 

Người bình thường ai bộc bạch kế hoạch cho kẻ địch bao giờ hả!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Trì Miểu: “Chúng đ.á.n.h thì tính là bắt nạt già tàn tật yếu ớt ? Vừa già não tàn?”

 

Bản Vân Dao cũng đỏ bừng cả mặt, im lặng hồi lâu ho khan một tiếng để giải tỏa sự ngượng ngùng.

 

Có đôi khi vớ một cha như thế , quả thực là chẳng còn cách nào khác.

 

Đến nàng còn nổi nữa là.

 

Nàng liếc Trì Miểu một cái, sang Văn Nhân Hiểu, ánh mắt bỗng trở nên kiên định, mở lời:

 

“Không phụ , con chỉ là... hiểu nhiều điều. Những năm qua Thiên Kiếm Tông chúng quả thực nhiều chuyện với Thiên Kiếm Thành, thậm chí với cả chính Thiên Kiếm Tông. Một sức lực của con thể khiến đổi, cho nên con hy vọng...”

 

Nàng còn dứt lời, Văn Nhân Hiểu nổi trận lôi đình.

 

“Ngươi ý gì đây? Ngươi liên thủ với đám ngoài để đối phó ?!”

 

Hắn mất kiểm soát giận dữ là vì đứa con gái bao nhiêu năm qua tùy ý thao túng, nay dám công khai trái ý mặt bao nhiêu như thế .

 

Vân Dao ngẩn , đó tự giễu một tiếng, giọng điệu bỗng chốc trở nên lạnh băng: “Con cùng bọn họ để đối phó với , mà là để đổi bộ Thiên Kiếm Tông!”

 

“Người thấy bách tính trong Thiên Kiếm Thành t.ử tông ức h.i.ế.p ? Người thấy những kẻ quý tộc cậy quyền thế của Thiên Kiếm Tông mà xằng bậy ?”

 

“Con hề ý định đối phó với , con chỉ đổi Thiên Kiếm Tông!”

 

Tiếng đanh thép vang vọng khiến những mặt đều bàng hoàng.

 

Vài dân cất tiếng: “Không ngờ Thiên Kiếm Tông còn một tỉnh táo như thế...”

 

“Hóa những năm nay Thiên Kiếm Tông đều cả, bọn họ... bọn họ là dung túng cho những kẻ đó bắt nạt chúng ?!”

 

Tiếng bàn tán của bách tính khiến cơn giận của Văn Nhân Hiểu nhất thời bốc lên ngùn ngụt, vung tay lên: “Nghiệt súc! Những chuyện liên quan gì đến ngươi? Ngươi quên những gì Cửu Kiếm Sơn với Thiên Kiếm Tông ? Ngươi quên nương của ngươi ? Vân Dao, ngươi quá thất vọng !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-172-nguoi-cua-thien-kieu-doan-ta-bao-ke.html.]

Dứt lời, liền nhắm thẳng gương mặt của Vân Dao giáng xuống một cái tát thật mạnh.

 

Trên thực tế, tay.

 

Vân Dao cũng nhắm nghiền mắt . Nàng đang những gì, cũng rõ hậu quả sẽ .

 

Đánh .

 

Hãy đ.á.n.h nàng mặt tất cả ! Đánh nát tôn nghiêm của nàng! Đánh tan cả chút niềm tin cuối cùng mà nàng dành cho !

 

Để từ nay về , nàng thể chút cố kỵ mà ở phía đối lập với , những việc mà một kế thừa Thiên Kiếm Tông thực sự nên !

 

Ngay khoảnh khắc cái tát của Văn Nhân Hiểu sắp sửa giáng xuống Vân Dao.

 

Văn Nhân Hiểu bỗng khựng !

 

Hắn gầm lên: “Đây là chuyện nội bộ của Thiên Kiếm Tông , ngươi vượt quá giới hạn !”

 

Vân Dao ngạc nhiên mở mắt.

 

Chỉ thấy chắn ngay mặt nàng là một thanh kiếm: Bi Khấp Kiếm.

 

Chỉ cần bàn tay của Văn Nhân Hiểu tiến tới thêm một chút xíu nữa thôi, lòng bàn tay sẽ thanh kiếm rạch nát.

 

Thiếu nữ áo đỏ chằm chằm Văn Nhân Hiểu, trong đáy mắt đong đầy vẻ trêu tức, thấp thoáng ý : “Ngại quá, nàng hiện tại là của Thiên Kiêu Đoàn. Toàn bộ của Thiên Kiêu Đoàn chỉ do một quản!”

 

“Bất kỳ ai trong Thập Đại Tông Môn dùng tư hình với của Thiên Kiêu Đoàn đều thông qua sự đồng ý của !”

 

“Văn Nhân tông chủ, thế mới là vượt quá giới hạn chứ nhỉ?”

 

“Sao nào, đối đầu với chín đại tông môn còn ?”

 

Khoảnh khắc , hình bóng của thiếu nữ đ.á.n.h mạnh trái tim của tất cả những mặt.

 

Nàng ngạo nghễ bất cần, nụ đầy khinh miệt.

 

Văn Nhân Hiểu nghiến chặt răng: “Ngươi càn! Nó là con gái !”

 

Trì Miểu: “Ngươi mới càn! Ngươi dám động của Thiên Kiêu Đoàn một cái xem? Ngày mai sẽ khiến tin tức tông chủ Thiên Kiếm Tông đuổi khỏi Vạn Kim Phách Mại Hành truyền khắp bộ Diệu Hoa Châu!”

 

Văn Nhân Hiểu c.ắ.n chặt răng.

 

Trưởng lão bên cạnh cũng khuyên can: “Tông chủ, đừng chấp nhặt với nàng nữa, mặt bao nhiêu thế ảnh hưởng ... Vả đấu giá sắp bắt đầu , bọn chúng chỉ là nghé con mới sinh sợ cọp, lát nữa khối thời gian để chúng nhận rõ thực tế.”

 

Văn Nhân Hiểu liếc bách tính xung quanh.

 

Bọn họ ngay cửa phòng bao, thể thấy tất cả , mà cũng đều thể thấy bọn họ.

 

Hắn đang ngó như một trò hề.

 

Quả thực ảnh hưởng lắm.

 

Hắn liếc Vân Dao bên cạnh, sang Trì Miểu: “Hừ, các ngươi sẽ trả giá cho sự ngu xuẩn của .”

 

Lại liếc Kim Thánh Phỉ một cái.

 

“Thiếu gia Kim gia ? Người ăn thì chẳng dám đắc tội với khách hàng .”

 

“Các ngươi cứ ngoan ngoãn ở bên ngoài mà chờ bộ vật phẩm đấu giá đêm nay rơi bảo khố của Thiên Kiếm Tông , chẳng ai dám đắc tội với quyền uy thực sự .”

 

Nói đoạn, liền lấy tấm lệnh bài hội viên Hoàng Kim, quét một cái qua cửa phòng bao.

 

Kết quả...

 

Cửa phòng bao mở.

 

Văn Nhân Hiểu: “??”

 

Hắn quét một cái nữa, vẫn mở.

 

Quét tiếp!

 

Lại quét!

 

Trì Miểu bên cạnh , nhịn mà bật khúc khích.

 

Văn Nhân Hiểu nhạy bén nhận điều gì đó đúng.

 

“Ngươi gì?!”

 

 

Loading...