Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 171: Thiên Kiêu Đoàn Thần Tiên
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:10:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người qua đường: “Ngươi bây giờ kẻ dựa dẫm quan hệ, nghĩa là ?”
Trì Miểu: “Nông nô xoay cất tiếng ca, lỡ tay biến thành nữ tổng tài bá đạo thôi mà.”
Người qua đường: “Hả?”
Cái thứ quái quỷ gì ?
Những chữ thốt từ miệng rõ ràng từng chữ bọn họ đều , nhưng tại ghép với thì xa lạ đến thế?
Trì Miểu lắc đầu, buông một câu: “Các ngươi cứ việc tha hồ mà đoán nhé”
Một câu nhẹ bẫng buông nàng cất bước rời , chỉ để phong thái trang bức ngút trời.
Đến khi kịp phản ứng thì bóng xa, chỉ còn bọn họ ngừng đoán già đoán non, cuối cùng vò đầu bứt tai cũng chẳng đoán kết quả.
“Không đúng!”
Làm gì ai như thế chứ! Nói chuyện lấp lửng một nửa bắt đoán?
Rốt cuộc ngươi cái gì ở bên trong hả!
Xin ngươi hãy màu cho trọn vẹn !
...
Trì Miểu đương nhiên sẽ màu cho trọn vẹn ngay lúc .
Kim Thánh Phỉ tò mò: “Tại ?”
Trì Miểu mỉm : “Nếu lúc toạc , cùng lắm chỉ khiến họ kinh ngạc một chút, thể khiến họ cả đời khắc cốt ghi tâm.”
“Phải khiến họ tò mò, tò mò đến mức mơ cũng nghĩ tới chuyện , trong đầu lúc nào cũng cuồng với câu hỏi phận của rốt cuộc là .”
“Sau đó... đợi đến khoảnh khắc kỳ vọng của họ đạt tới đỉnh điểm mới cho họ , để họ nhớ mãi cả đời.”
“Giống như nếu Thuần Nguyên hoàng hậu c.h.ế.t khoảnh khắc đẽ nhất thì Ung Chính cũng nhất định sẽ phụ bạc một Thuần Nguyên hoàng hậu còn sống .”
“Đối với con mà , thứ mới là thứ nhất.”
Trì Miểu chắp hai tay lưng, phong phạm cao nhân lộ rõ mồn một.
Mọi : “...”
Tuy hiểu gì nhưng cảm giác ghê gớm thật đấy.
Tịnh Minh tò mò: “Vậy thí chủ định bao giờ mới cho họ chuyện ?”
Trì Miểu đáp: “Tối nay.”
...
Đêm xuống, Vạn Kim Phách Mại Hành.
Do Thiên Kiếm Tông giấu kín tin tức nên buổi đấu giá tối nay quá rầm rộ, dẫu bên trong vẫn chật kín .
Hơn nữa... phú hào ẩn danh tuyệt đối hề ít.
Số ít những nhận tin tức đều vì cùng một món đồ mà đến: Long Văn Ngọc.
Bốn phía đều phòng bao riêng biệt, ở chính giữa một phòng bao khổng lồ chiếm cứ vị trí tầm nhất Vạn Kim Phách Mại Hành.
Căn phòng bao đó chỉ hội viên Hoàng Kim của Vạn Kim Phách Mại Hành mới phép bước .
Lúc , một đạo phi kiếm xuất hiện.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mấy tu sĩ trẻ tuổi khoác đạo bào bay .
Phi kiếm xé gió, linh lực ngập trời, lộng lẫy bắt mắt, màn xuất hiện thể là ngông cuồng tới cực điểm!
Mọi nhận ngay: “Là của Thiên Kiếm Tông! Không ngờ của Thiên Kiếm Tông cũng đến Vạn Kim Phách Mại Hành tối nay, ở giữa hình như là tông chủ đương nhiệm của Thiên Kiếm Tông, Văn Nhân Hiểu!”
“Trời đất ơi, đây chính là tiên nhân , ngay cả cách xuất hiện cũng phi phàm khác biệt như thế, những thứ lấp lánh chính là linh lực ? Lợi hại quá!”
“Nhảm nhí! Đó là tông chủ Thiên Kiếm Tông, tông chủ của Thập Đại Tông Môn đấy! Một trong những nhân vật tôn quý nhất Diệu Hoa Châu, chúng chỉ nước ngước thở của ngài thôi, quả thực quá đỗi lợi hại...”
Tất cả đều hâm mộ ngớt, đạt hiệu quả hệt như mong của Văn Nhân Hiểu.
Hắn ở cửa phòng bao khẽ hừ lạnh một tiếng: “Một đám phàm nhân từng thấy việc đời, tùy tiện chút tiểu pháp thuật khiến bọn chúng tôn sùng thôi. Lũ thường dân thiển cận thì gây nên sóng gió gì chứ?”
Một vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông bên cạnh nịnh nọt: “Tông chủ minh!”
Còn một vị trưởng lão tò mò hỏi: “ thứ vàng óng ánh đang rơi từ trời xuống là gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-171-thien-kieu-doan-than-tien.html.]
Văn Nhân Hiểu sửng sốt: “Thứ vàng óng ánh? Thứ gì vàng óng ánh cơ?”
Trong lúc chuyện, liền thấy xung quanh bắt đầu đổ “mưa”.
Một trận “mưa” màu vàng kim.
Hắn đưa tay , giọt “mưa” vàng rơi lòng bàn tay , hề biến mất, định thần :
“Phù Hoa Kim?”
Phù Hoa Kim, một loại kim loại vô cùng đắt đỏ hết sức đặc thù.
Trọng lượng nhẹ như tuyết, ánh vàng như mang theo lưu quang, thể tạo ảo ảnh ở một mức độ nhất định.
Một khối Phù Hoa Kim cỡ bàn tay thôi cũng đẩy lên mức giá trời.
Ngẩng đầu lên...
Toàn bộ đấu giá trường đều sôi sục náo loạn cả lên.
“Vãi chưởng?! Đây là Phù Hoa Kim đấy! Lại trực tiếp rải như mưa thế , đúng là rải tiền hàng thật giá thật mà!”
“Rải tiền thì tính là gì? Cái còn đỉnh hơn rải tiền gấp vạn ! Đây là siêu cấp vung tiền! Đại thần vung tiền!”
“A a a a! Của ! Số Phù Hoa Kim đều là của ! Không ngờ Thiên Kiếm Tông xuất hiện còn cho mưa Phù Hoa Kim rơi xuống, chuyện ... chuyện quả thực là Bồ Tát giáng trần mà!”
Văn Nhân Hiểu cũng ngây .
Hắn sửng sốt sang vị trưởng lão bên cạnh, cả giận quát: “Các ngươi quyết định chuyện từ bao giờ? Sao bổn tôn ?!”
Đây là Phù Hoa Kim, giá trị liên thành!
Rải một lượng lớn Phù Hoa Kim như thế , tim ngừng đập luôn hả?!
Các trưởng lão rối rít lắc đầu: “Ta mà!”
“Có khi nào... khi nào là các thế gia chúng che chở ở Thiên Kiếm Thành , mặt giúp chúng giữ thể diện ?”
Văn Nhân Hiểu : “Có lý.”
Đã thì cũng khách khí nữa.
Lúc Văn Nhân Hiểu dang rộng hai tay, bày dáng vẻ vĩ đại như đang ban ơn cho chúng sinh:
“Chư vị cần khách khí! Chỗ Phù Hoa Kim đều là lễ vật mà Thiên Kiếm Tông tặng cho các vị!”
Lời cảm kích của trực sẵn bên khóe miệng.
Ngay khoảnh khắc định cất lời.
Bên tai vang lên tiếng cổ cầm réo rắt...
Tiếng cổ cầm du dương tuyệt diệu, khiến ngỡ như lạc chốn bồng lai tiên cảnh. Trong phút chốc, giữa cơn mưa Phù Hoa Kim bỗng xuất hiện những đám tường vân.
Cùng với sự xuất hiện của tường vân, một thiếu nữ mặc y phục đỏ rực nhắm mắt, chân trần dẫm lên mây lành, từng bước từng bước tiến về phía .
Giữa trán nàng một đóa liên hoa ấn, mái tóc dài buộc cao chỉ bằng một dải lụa đỏ, làn da trắng như tuyết, trong đôi mắt thấp thoáng ý ngông cuồng, khóe môi khẽ nhếch, tà áo đỏ tung bay ẩn hiện giữa những đám mây lành.
Đôi mắt nàng màu vàng kim rực rỡ, tựa như ánh sáng ẩn giấu bên trong.
Mà phía nàng là cả một đoàn sừng sững.
Mỗi một vẻ phong hoa tuyệt đại, kiêu hãnh và cao quý.
Bọn họ thẳng lưng, tựa như những thiếu niên thần tiên giáng trần. Sau khi đổi sang những bộ y phục đắt tiền do Kim gia tài trợ, trông họ thực sự như bước từ trong tranh vẽ.
Cảnh tượng tuyệt mỹ khiến khỏi hít sâu một khí lạnh.
“Trời ơi... b... bọn họ là ai ! Ta vẽ cảnh ! Khoảnh khắc thực sự quá !”
“Đỉnh quá! Đây mới đích thực là thần tiên chứ! Một nhóm thiếu niên thần tiên kiêu hãnh bất phàm!”
“Thế nhưng... trong mấy chục , mấy đầu trông... cứ thấy quen mắt thế nào nhỉ?”
Thiếu nữ áo đỏ dẫn đầu về phía Văn Nhân Hiểu, khóe môi khẽ nhúc nhích: “Văn Nhân đại thúc, Phù Hoa Kim do Thiên Kiêu Đoàn chúng phát , đến lượt Thiên Kiếm Tông các ngươi nhận công ?”
“Đây là đại thiếu gia Kim Thánh Phỉ của Kim gia tổ chức hoạt động tri ân các khách hàng cũ, dẫu lấy danh nghĩa của Kim gia thì cũng chỉ đến lượt Cửu Kiếm Sơn mà thôi.”
“Đến cả chút công lao cũng tranh đoạt, nào... Thiên Kiếm Tông các ngươi nghèo đến thế cơ ?”
Lời tác giả: