Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 169: Hỏng Rồi! Cảm Giác Rung Động Con Tim!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Đã kết nối thành công “Vạn Vật Xu Nữu”.]
Âm thanh vang lên khiến Kim Đại Bàn vô cùng sửng sốt, ngó nghiêng quanh một hồi lâu mới ngơ ngác hỏi: “Vừa ... Có ai chuyện , Vạn Vật Xu Nữu rốt cuộc là cái gì?”
Ông mù tịt.
Dù tu chân giả thủ đoạn khống chế tinh thần và ý thức của khác, nhưng bất kể ngóng từ thì thủ đoạn đó cũng đều mang đau đớn tột cùng cho kẻ trúng chiêu.
Còn bây giờ... Ông chẳng những thấy đau đớn mảy may, ngược đầu óc còn tỉnh táo lạ thường.
Trì Miểu mỉm : “Ngài nhắm mắt thử xem?”
Phàm nhân thể khống chế thần thức, nhưng nhắm mắt là thể thao tác Vạn Vật Xu Nữu.
Kim Đại Bàn theo.
Ông chợt cảm thấy trong đầu hiện lên một khung cảnh kỳ diệu, bên hai biểu tượng sáng đèn là [Danh Bạ] và [Vòng Bạn Bè].
Ngoài hai thứ đó còn vài biểu tượng xám xịt khóa :
[Vạn Vật Ảnh Thị], [Vạn Vật Thư Viện], [Vạn Vật Giải Trí], [Vạn Vật Thương Thành], [Vạn Vật Bí Cảnh].
Mấy tính năng hiện tại đều mở và thể sử dụng.
Dù cũng đủ khiến Kim Đại Bàn hít sâu một khí lạnh, cảm nhận sâu sắc sự kỳ diệu và lợi hại của [Vạn Vật Xu Nữu] .
Ông thử bấm danh bạ, đăng ký tên tài khoản là “Kim Đại Bàn”, liền chính thức bước giao diện [Danh Bạ].
Bên chỉ duy nhất một liên hệ tên là “AAAA Tam Thủy Tỷ Bán Buôn Vạn Vật”. Ông giao diện thao tác, ma xui quỷ khiến thế nào liền nghĩ trong đầu một câu.
[Kim Đại Bàn: Xin chào?]
[AAAA Tam Thủy Tỷ Bán Buôn Vạn Vật: Cảm thấy thế nào?]
Khoảnh khắc mang cú sốc cực lớn cho Kim Đại Bàn, khiến ông tê rần cả da đầu.
Ông thể tin nổi mở to mắt Trì Miểu: “Cái... Cái là cái gì? Đây... Đây là truyền tin ?!”
Trì Miểu gật đầu lia lịa: “ , Tam Thủy tỷ nhắn tin cho ngài chính là đấy, thấy thế nào?”
Kim Đại Bàn chấn động tột cùng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng khắp khiến ông ngập tràn phấn khích, giọng run rẩy: “Thần... Thần kỳ quá, sớm tu chân giả thể dùng truyền âm thạch để chuyện cách ngàn dặm, ngờ kỳ diệu đến mức !”
Người phàm linh lực nên thể dùng truyền âm thạch, dù ông từng thấy qua nhiều nhưng từng đích trải nghiệm. Nay tự trải nghiệm... Mới càng thấm thía sự kỳ diệu và tuyệt vời của nó.
Chẳng trách nhiều khao khát tu tiên đến thế, hóa là cảm giác !
Thế nhưng Trì Miểu bất đắc dĩ lắc đầu: “Nếu chỉ bấy nhiêu thì ngài đ.á.n.h giá quá thấp đấy.”
Kim Đại Bàn luống cuống: “Ta... Ta ý coi thường, chuyện ... Đối với phàm nhân chúng là quá ghê gớm . Có thể giúp phàm sở hữu khả năng truyền tin tiện lợi thế , đây... Đây quả thực là mối ăn mà thương nhân nào thể từ chối.”
“Khi còn dùng bồ câu đưa thư, chúng thể truyền tin từ xa như thần tiên, lợi ích mang mang tính bước ngoặt của cả thời đại, sẽ đổi thế giới phàm nhân! Không ai thể từ chối sự tiện lợi , chỉ cần sản xuất hàng loạt, chắc chắn sẽ mang mối lợi kếch xù!” Ông càng càng hưng phấn.
Kim Thánh Phỉ một tiếng: “Trì Miểu ý bảo ngươi coi thường nàng, ý nàng là... Ngươi đ.á.n.h giá thấp Vạn Vật Xu Nữu . Truyền tin... Chỉ là tính năng đáng nhắc tới nhất của Vạn Vật Xu Nữu mà thôi.”
Kim Đại Bàn chấn động đến mức vỡ cả giọng: “Thế mà còn là đáng nhắc tới nhất ư?!”
Chỉ riêng tính năng thôi đủ mang khối tài sản khổng lồ cơ mà!
Vậy rốt cuộc thứ gì mới là đáng nhắc tới nhất?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-169-hong-roi-cam-giac-rung-dong-con-tim.html.]
Trì Miểu bắt đầu giới thiệu Vạn Vật Xu Nữu cho Kim Đại Bàn .
Từ chức năng của [Danh Bạ], đến chức năng của [Vòng Bạn Bè], tới những tính năng hiện tại vẫn mở khóa.
Kim Đại Bàn đến thì thế giới quan sụp đổ đến đó, mắt tròn mắt dẹt, mồm há hốc khép nổi. Hơi thở ông ngày một dồn dập, đến cuối cùng ông cảm thấy dường như còn đang về một sự việc thật nữa.
Mà là...
Cuộc sống chỉ trong ảo tưởng của nhân loại!
“Nhiều cùng tương tác trực tuyến, Tàng Kinh Các di động, còn cả hình ảnh động! Thậm chí thể mua sắm, đấu giá lúc nơi! Chế độ hội viên, thu phí và chèn quảng cáo chặt chẽ đến từng chi tiết! Ngay cả phong cảnh, bí cảnh thật ngoài đời cũng thể đưa sử dụng bất cứ lúc nào!”
“Trời đất ơi!”
“Đây thực sự là cuộc sống mà thời đại thể sở hữu ?!”
Những thông tin ngay cả tu chân giả xong cũng thốt lên một câu “vãi chưởng”, huống chi là một phàm nhân như Kim Đại Bàn?
Nghe xong, Kim Đại Bàn mãi vẫn hồn, cảm giác trái tim đập thình thịch liên hồi!
Ông Trì Miểu: “Hỏng ...”
Trì Miểu: “?”
Kim Đại Bàn: “Là cảm giác rung động con tim!”
Trì Miểu: “...?”
Khó đỡ thật sự.
Kim Đại Bàn kích động hỏi dồn: “Người... Người , thực sự hợp tác với Kim gia chúng ?!”
Trì Miểu mỉm : “Bằng thì ?”
“Tạm thời bàn tới việc Kim gia hiện là thực thể kinh tế một Diệu Hoa Châu, sản nghiệp trải rộng khắp châu, sức ảnh hưởng vô cùng lớn, thể giúp Vạn Kim Phách Mại Hành lan tỏa Vạn Vật Xu Nữu nhanh nhất. Chỉ riêng việc Kim Thánh Phỉ là của Kim gia các ngài, còn là thừa kế của Kim gia, chẳng lý do gì để từ chối hợp tác với Kim gia , đúng chứ?”
“Chỉ cần Kim Thánh Phỉ còn ở Kim gia, còn tiếng ở Kim gia thì đối tác ưu tiên một của mãi mãi là Kim gia, vấn đề gì ?”
Kim Thánh Phỉ bỗng xúc động trào dâng: “Hóa ngươi là vì ...”
Tống Trầm Tinh bên cạnh tạt ngay gáo nước lạnh: “Là thứ trâu bò thế cũng hợp tác với Kim gia, chứ đồ ngốc ... Ngươi chỉ là đồ đính kèm thôi, bớt tự đa tình .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nắm đ.ấ.m Kim Thánh Phỉ siết chặt, hận thể đ.ấ.m c.h.ế.t tươi Tống Trầm Tinh ngay tại chỗ.
Kim Đại Bàn hai chân nhũn vì niềm hạnh phúc ngập tràn, khiến một đại thúc béo mập như ông mềm oặt cả , giọng dần trở nên biến thái: “Không ngờ Kim gia xứng đáng đến thế! Đây quả thực là vinh hạnh tột cùng của Kim gia .”
Ông sang Kim Thánh Phỉ: “Lão gia phu nhân đúng lắm, thiếu gia tuy trông vẻ thông minh cho lắm, nhưng tuyệt đối là phúc tinh của Kim gia !”
“Đã bao nhiêu năm từng thấy một mối hợp tác chấn động lòng đến nhường ? Ta dám cam đoan! Chỉ cần Vạn Vật Xu Nữu phát hành từ Kim gia , tầm ảnh hưởng của Kim gia trong giới thương hội sẽ độc chiếm ngôi đầu! Thống trị tuyệt đối!”
“Tương lai chỉ là cách thức sinh hoạt, mà là tất cả thứ, cách ngăn cách giữa phàm nhân và tu chân giả... Toàn bộ đều sẽ sự biến đổi nghiêng trời lệch đất!”
“Ta... Ta sắp chứng kiến lịch sử ?!”
Trì Miểu: “Không chỉ thế, Kim gia còn thể dùng Kim Phật Tự để bảo lãnh nữa cơ đấy.”
Kim Đại Bàn càng thụ sủng nhược kinh: “Kim Phật Tự?! Là Kim Phật Tự đầu Thập Đại Tông Môn ? Chuyện... Chuyện thật là đấy?!”