Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 168: Tác Dụng Linh Lực Của Trì Miểu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên mặt Trì Miểu bỗng nở nụ tươi rói, nàng ngả , hai tay khoanh ngực: “Thực chuyện ngài giúp đỡ đơn giản, đó là để ... Toàn quyền kiểm soát buổi đấu giá tối nay.”
Lời nàng dứt.
Sắc mặt Kim Đại Bàn biến đổi , giọng kìm mà vút cao lên: “Toàn quyền kiểm soát buổi đấu giá tối nay?!”
Ngươi gọi cái là đơn giản đấy ?!
Toàn quyền kiểm soát đấu giá, đồng nghĩa với việc bộ các khâu, bộ vật phẩm đấu giá của ngày hôm nay, bán , quy trình đấu giá , đều giao hết tay Trì Miểu định đoạt.
Những thứ vốn dĩ đều cực kỳ phức tạp và tính toán kỹ lưỡng, mỗi nhà đấu giá đều thuê chuyên nghiệp đến sắp xếp và tiến hành mô phỏng từ .
Dù ... Đây là đấu giá, bất kỳ một sai sót nhỏ ở mắt xích nào cũng thể dẫn đến tổn thất hoặc thu hoạch chênh lệch tới hàng chục triệu linh thạch.
Huống chi vật phẩm đấu giá tối nay đều thuộc hàng thượng đẳng, nếu giao quyền ngoài, tổn thất phát sinh bên trong là thể lường .
Đặc biệt... Còn khả năng ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của nhà đấu giá.
Cái mà đơn giản chỗ nào? Đơn giản cái rắm !
Nụ của Kim Đại Bàn trở nên gượng gạo: “Chuyện ... Trì Miểu tiểu thư hẳn là rõ đang gì chứ?”
Trì Miểu gật đầu: “Ta rõ.”
Kim Đại Bàn: “Vậy xin thẳng luôn, cho dù là bạn của Kim thiếu gia thì cũng khó lòng một lời đồng ý ngay . Vạn Kim Phách Mại Hành là sản nghiệp vô cùng trọng yếu của Kim gia, mà Kim gia cũng là nơi một Kim thiếu gia thể định đoạt tất cả.”
“Điều kiện đưa quá mức khoa trương... Chúng khó để tính toán hết những tổn thất thể xảy .”
Kim Thánh Phỉ mím môi, nghiến răng : “Có mức dự toán tổn thất chứ gì, tổn thất tối nay cứ trích từ kim khố riêng của bù là chứ gì?”
Kim Đại Bàn thở phào một .
Có câu của Kim Thánh Phỉ, bọn họ cũng là thể chịu tổn thất một , huống chi bọn họ quả thực cần nghĩ cách đưa Long Văn Ngọc tay Trì Miểu.
Trì Miểu giơ tay lên, sang Kim Thánh Phỉ: “Ta , hôm nay cần ngươi mặt, một thể giải quyết thỏa.”
Nàng đan mười ngón tay , nở nụ nhạt Kim Đại Bàn:
“Ngài cần lo lắng, tuy nhân phẩm và tố chất của dám bảo đảm, nhưng tuyệt đối loại hãm hại bạn bè. Một khi đưa yêu cầu, chứng tỏ chuẩn sẵn đối sách để đôi bên cùng đạt kết cục đôi bên cùng lợi.”
“Thứ nhất, cam kết nếu doanh thu tối nay thấp hơn mức dự toán của các ngài, sẽ tự bù đủ bộ. Đừng coi thường khối tài sản mà kẻ đầu thế hệ thiên kiêu đang nắm giữ.”
“Thứ hai, một mối ăn mà bất kỳ thương nhân nào cũng thể từ chối bàn bạc với các ngài.”
Khi Trì Miểu bảo thể bù đắp bộ tổn thất, Kim Đại Bàn trong lòng cơ bản chấp nhận .
Thế nhưng đến điểm thứ hai, mày ông nhíu chặt: “Trì Miểu tiểu thư, ăn kinh doanh và ký gửi đấu giá là hai chuyện khác đấy, ý của là hợp tác thương nghiệp, chỉ đơn thuần là ký gửi vật phẩm?”
Trì Miểu: “Ta hiểu, ý đúng theo nghĩa đen đấy, một vụ ăn lớn với các ngài.”
Nhắc đến chuyện ăn, vẻ mặt Kim Đại Bàn lập tức trở nên nghiêm túc hẳn. Lưng ông thẳng tắp, gương mặt tròn trịa đầy vẻ hòa nhã cũng lộ nụ sâu xa mang theo áp lực vô hình của một thương nhân lão luyện.
“Trì Miểu tiểu thư hẳn rõ vị thế thương nghiệp của Vạn Kim Phách Mại Hành, chúng mối ăn nào cũng nhận, cho dù là bạn của thiếu gia chăng nữa. Vậy tiền cược của là gì?”
Trì Miểu khẽ lật tay, một luồng linh lực tỏa trong lòng bàn tay nàng.
Linh lực của nàng dung hợp nhiều đạo uẩn cùng các loại nguyên tố ngũ hành, vô cùng rực rỡ và tinh thuần.
Thoạt thì trắng muốt thuần khiết, nhưng kỹ ... Lại thấy ngũ sắc rực rỡ biến ảo khôn lường!
Đây chính là thứ trong truyền thuyết: màu trắng rực rỡ sắc màu!
Chỉ cần liếc một cái, Kim Đại Bàn cảm nhận sự bất phàm bên trong, nhưng ông vẫn hiểu ý tứ của Trì Miểu: “Đây là?”
Trì Miểu lên tiếng: “Ngài thử hấp thu nó xem ?”
Kim Đại Bàn khổ lắc đầu: “Trì Miểu tiểu thư, là phàm, phàm linh căn, thể chịu nổi linh lực của tu sĩ các vị .”
Trì Miểu: “Của khác thì , nhưng của thì thể.”
Kim Đại Bàn còn định thêm gì đó.
Kim Thánh Phỉ liền lên tiếng: “Bảo ngươi hít thì ngươi cứ hít , dông dài thế gì? Bọn hại c.h.ế.t ngươi chắc?”
Kim Đại Bàn: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-168-tac-dung-linh-luc-cua-tri-mieu.html.]
Được lắm!
Thiếu gia nhà đúng là cách bênh ngoài!
Dưới áp lực của thiếu gia, Kim Đại Bàn đành thử hấp thu luồng linh lực của Trì Miểu.
Người thường linh căn thì thể hấp thu theo cách tự nhiên, chỉ thể thông qua phương thức mộc mạc nhất: hít thật sâu!
Ngay lập tức, Kim Đại Bàn bò bàn, dí sát mũi khối linh lực xinh .
“Ta hít...”
“Ta hít tiếp!”
“Ta hít cật lực!”
Ông sức hít sâu ba dài, cảm giác bụng như hóp cả một vòng mới thể hít trọn vẹn chỗ linh lực đó trong .
Tay ông vẫn nắm chặt một viên đan dược, sẵn sàng nuốt bất cứ lúc nào.
Tuy rằng ông thực sự tin tưởng thiếu gia nhà , nhưng đây dẫu cũng là tính mạng của bản .
Người bình thường hấp thu linh lực của tu sĩ dễ nổ tung kinh mạch, nguy hiểm đến tính mạng.
Những trường hợp thế xảy nhiều, phần lớn đều xuất hiện ở những kẻ phàm nhân ôm mộng tưởng hão huyền về việc tu tiên.
Thế nhưng, ngay khi ông ngỡ rằng sắp gặp chuyện chẳng lành.
Ông chợt cảm nhận luồng linh lực dung nhập cơ thể một cách thần kỳ, thanh lọc bộ cặn bã uế khí trong cơ thể ông .
Trong chớp mắt, đầu còn đau, lưng còn mỏi, cảm thấy tràn trề sinh lực!
Nếu nương t.ử ở đây, giây tiếp theo ông thể tự tin tuyên bố: “Một khỏe, hai vui.”
Ông kinh ngạc trợn tròn hai mắt: “Cái... Linh lực còn hiệu nghiệm hơn cả t.h.u.ố.c bổ thận tráng dương nữa ?!”
Trì Miểu ngạc nhiên: “... Ngài còn dùng cả t.h.u.ố.c bổ thận cơ ?”
Trông ông béo cũng còn khá trẻ trung mà, chẳng lẽ yếu sinh lý đến mức đó ?
“Khụ khụ, dẫu ngày đêm vất vả lo toan công việc, cũng tẩm bổ chút đỉnh chứ.” Mặt Kim Đại Bàn đỏ bừng lên: “ trọng điểm là chuyện đó, mà là... Tại linh lực của thể để phàm nhân như chúng hấp thu , hơn nữa còn giúp thanh lọc cặn bã trong nhục ?”
Thứ còn hiệu nghiệm hơn cả linh đan diệu dược!
Nếu như đem bán thứ linh lực ngoài thì đúng là hốt bạc xuể!
Trì Miểu mỉm : “Bởi vì linh căn của đặc thù, sở hữu lực lượng ngũ hành chỉnh.”
Thân thể của sinh linh đều do ngũ hành cấu thành. Sở dĩ phàm thể hấp thu linh lực của khác là vì linh lực của kẻ khác dễ phá vỡ sự cân bằng ngũ hành vốn trong nhục phàm nhân, dẫn đến xung đột bài xích.
Người phàm thể tự điều tiết, tự nhiên sẽ dẫn tới nổ tung và c.ắ.n trả.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nhưng linh lực của nàng thì khác, linh lực của nàng... Quả thực còn hơn cả t.h.u.ố.c bổ thận tráng dương.
Kim Đại Bàn tấm tắc: “Không hổ là bạn của thiếu gia, linh lực phẩm chất bực , chẳng trách là đầu thiên kiêu! Ta nhất định sẽ đ.á.n.h giá việc ở mức cao nhất.”
“Vậy mạo hỏi một câu, linh lực của liệu thể sản xuất hàng loạt để bán như d.ư.ợ.c phẩm , và định định giá bao nhiêu?”
Đây quả thực là mối ăn mà các thương nhân như bọn họ thể nào từ chối nổi.
Ông thể mường tượng viễn cảnh thứ linh lực tung thị trường, lập tức trở thành mặt hàng bán chạy nhất Diệu Hoa Châu.
Trì Miểu bật thành tiếng: “Bán như d.ư.ợ.c phẩm , hình như ngài hiểu lầm điều gì ?”
Kim Đại Bàn: “Hả?”
Trì Miểu cất lời: “Công năng thanh lọc cặn bã bồi bổ cơ thể chỉ là thứ đáng nhắc tới nhất trong linh lực của mà thôi. Thứ thực sự giao dịch sẽ khiến ngài còn cảm thấy hứng thú hơn gấp bội.”
Kim Đại Bàn ngẩn tò te.
Thứ mà còn là đáng nhắc tới nhất ư?
Vậy thứ đáng nhắc tới rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ nghịch thiên luôn ?!
Ngay lúc Kim Đại Bàn còn đang hoài nghi trong lòng, một âm thanh bỗng vang lên ngay trong đầu ông .