Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 166: Độc Quyền Của Trì Miểu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu: “Xem một cuộc thí nghiệm kiểm soát biến nghiêm ngặt mới .”

 

Giữ vững tính cẩn trọng trong thí nghiệm của hiện đại, Trì Miểu nhanh chóng đeo bao tay .

 

Mọi ngơ ngác: “Kiểm soát biến ?”

 

Trì Miểu gật đầu, cầm chủy thủ và ngọc bội lên: “Đại khái là giữ nguyên các điều kiện khác, chỉ đổi duy nhất một điều kiện, từ đó thí nghiệm để rút kết quả.”

 

Mọi nửa hiểu nửa : “Nghe vẻ ghê gớm đấy, biến cần đổi là gì?”

 

Trì Miểu: “Là !”

 

Mọi : “?”

 

Trì Miểu quanh đám đông: “Chỗ chúng nam nữ, khôi ngô kẻ xinh , chỉ cần rạch lên mỗi hai nhát, cuối cùng sẽ tìm chân tướng nguyên lý trị liệu của ngọc bội thôi!”

 

Nàng tràn đầy hứng khởi, nóng lòng thử!

 

Nàng cầm chủy thủ, nở nụ .

 

“Mẹ kiếp! Ngươi đừng bằng cái giọng biến thái khiến rợn tóc gáy như thế chứ!”

 

Nghiên cứu cơ thể thể chấp nhận !

 

Tống Trầm Tinh: “Không ! Ta phản kháng! Ta kháng nghị! Bàn tay xinh thế của , thể để nó tổn thương !”

 

Kết quả của sự phản kháng chính là: khác chỉ rạch một nhát tay, còn kẻ phản kháng thì rạch thẳng hai nhát.

 

Tống Trầm Tinh: “...”

 

Mọi xót xa : “Bảo ngươi ngoan ngoãn một chút thì .”

 

Đã lăn lộn với Trì Miểu nửa ngày trời , chẳng lẽ còn nàng là loại nào ?

 

Trì Miểu cầm Long Văn Ngọc lượt thử từng một.

 

điều kỳ lạ là...

 

Long Văn Ngọc quả thực tác dụng hồi phục nhất định với khác, nhưng hiệu quả thậm chí còn chẳng bằng một viên đan d.ư.ợ.c trị thương thông thường.

 

Thế nhưng khi đặt lên Trì Miểu, chuyện khác biệt.

 

Tịnh Minh: “Thí chủ thử xem?”

 

Trì Miểu gật đầu, tự rạch thêm một nhát tay.

 

Long Văn Ngọc cũng lập tức chữa lành cho Trì Miểu trong chớp mắt.

 

Mọi : “Hả?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Trì Miểu: “Để thử nữa.”

 

Nói đoạn, nàng còn tàn nhẫn hơn.

 

Xoẹt một tiếng, chủy thủ đ.â.m thẳng cánh tay, xuyên thủng qua lớp thịt.

 

Mọi : “???!”

 

Ngươi đang cái trò gì thế hả đồ điên !

 

Giây tiếp theo.

 

Chuyện hoang đường tưởng xảy .

 

Vết thương xuyên thấu của Trì Miểu tác động của Long Văn Ngọc liền khép miệng và lành lặn trở với tốc độ mắt thường thể thấy rõ.

 

Mọi : “Hả???”

 

“Khoan ... Miếng ngọc rốt cuộc là chuyện gì !”

 

Kim Thánh Phỉ: “Sao cảm giác miếng ngọc chỉ thiếu điều khắc bốn chữ lớn “Trì Miểu Độc Quyền” lên mặt thôi thế?”

 

Hắn thốt câu , lập tức chìm im lặng.

 

“Không thể nào chứ? Miếng... miếng ngọc , thể trùng hợp đến mức đó ?”

 

mà cái miệng xúi quẩy của Kim Thánh Phỉ ...

 

Trì Miểu tiếp tục lạnh lùng tự c.h.é.m thêm hai nhát .

 

bất luận c.h.é.m bao nhiêu nhát, thương thế đều thể hồi phục nhanh chóng.

 

Trì Miểu liền chĩa mũi d.a.o về phía tim : “Để thử xem thể hồi sinh .”

 

“Khoan , ngươi điên ? Ngươi bình tĩnh chút !”

 

Mọi vội vàng lao tới can ngăn Trì Miểu, giật phăng thanh chủy thủ ném mạnh xa.

 

Trì Miểu: “Các ngươi cuống lên gì chứ... Ta chỉ thế thôi, là hạng loại chuyện ngu ngốc đó ?”

 

Các thiên kiêu đồng thanh đáp: “Ngươi đúng là loại đó đấy.”

 

Trì Miểu: “...”

 

Kim Đại Bàn cũng bắt đầu toát mồ hôi hột: “Nếu thứ khác dùng , danh tiếng của Vạn Kim Phách Mại Hành sẽ gặp rắc rối to mất!”

 

“Người ký gửi vật phẩm cho chúng công dụng của ngọc bội, giám định sư của đấu giá hành cũng kiểm nghiệm, hiệu quả là thật. ... hiệu quả chỉ tác dụng thần kỳ với một Trì Miểu tiểu thư?”

 

Vật nếu bán ngoài, mua phát hiện chẳng mấy tác dụng, thì bọn họ chắc chắn sẽ gặp họa lớn!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-166-doc-quyen-cua-tri-mieu.html.]

Tuy tin tức Thiên Kiếm Tông phong tỏa, nhưng... Vạn Kim Phách Mại Hành cũng chẳng ngốc đến thế. Bọn họ đắc tội Thiên Kiếm Tông, song nghĩa là thể dùng chút thủ đoạn nhỏ.

 

Chẳng hạn như để cho những hội viên tiêu xài lớn nhận tin tức phong phanh.

 

Hôm nay nhiều đến Vạn Kim Phách Mại Hành đều là vì miếng ngọc bội mà tới.

 

Tuy đến mức khiến Vạn Kim Phách Mại Hành sập tiệm, nhưng thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện.

 

Kết quả nhất chính là để Trì Miểu miếng ngọc bội , hơn nữa còn là đường đường chính chính đấu giá thắng .

 

Kim Đại Bàn thể để tâm hơn đến vụ ăn của Trì Miểu.

 

Trì Miểu vuốt ve ngọc bội, hỏi: “Ngọc bội là do ai ký gửi?”

 

Kim Đại Bàn thật thà đáp: “Một soái ca tóc trắng.”

 

Mọi : “...”

 

Quả là một màn miêu tả sảng khoái và ngắn gọn, trực diện vô cùng.

 

Trì Miểu : “Các ngươi quen soái ca tóc trắng nào ?”

 

Ứng Vô Hoặc: “Sư phụ ?”

 

Tông chủ Cửu Kiếm Sơn.

 

Trì Miểu: “Chắc tông chủ , ông bảo bối thế thì đời nào nỡ bán.”

 

Những khác: “Soái ca tóc trắng thì bọn , chứ lão già tóc trắng thì đầy.”

 

Kim Đại Bàn: “Không, tuấn tú, trai đến mức khiến cũng rung động luôn .”

 

Mọi : “...”

 

trong ấn tượng của họ, quả thực nhân vật nào như .

 

Trì Miểu xoa cằm: “Lúc mang ngọc bội tới, đó ?”

 

Kim Đại Bàn gật đầu, cất lời: “Hắn , hữu duyên sẽ , thể mượn ngọc bội để đến Bồng Lai.”

 

Mọi chợt giật thót tim.

 

Đến Bồng Lai?!

 

Tống Trầm Tinh sầm mặt: “Người của Mật Tông?”

 

Hắn đầu Trì Miểu: “Ngươi quan hệ với Mật Tông ?”

 

Thần Cơ Môn của bọn họ vốn do t.ử Mật Tông sáng lập. Tuy bao năm qua liên lạc qua nhiều, nhưng bộ thuật thần toán gần như đều bắt nguồn từ Mật Tông.

 

Trì Miểu gượng hai tiếng: “Ta... Ta quen gì Mật Tông, nhưng một đạo đan văn, bảo là đến từ Mật Tông.”

 

Tống Trầm Tinh: “Đan văn?”

 

Trì Miểu liền phóng thích hư đan màu đen của .

 

Nó huyền ảo và lộng lẫy tựa như dải ngân hà trong vũ trụ.

 

Tất cả đều viên hư đan hớp hồn, ánh mắt như hút chặt viên đan dược, kìm tiến gần.

 

“Hư đan quá...”

 

Bọn họ định đưa tay sờ thử.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc chạm , bọn họ liền cảm nhận một lực hút vô cùng khủng khiếp.

 

“Làm gì đấy gì đấy! Các ngươi định gì kim đan của hả!”

 

Trì Miểu vội vàng thu hồi hư đan .

 

Mọi lúc mới hồn.

 

Tống Trầm Tinh hãi hùng: “Khoan , đan văn của ngươi ?”

 

Trì Miểu: “Đạo đan văn đó màu đen, chạm kim đan của là hòa tan ngay lập tức, dung hợp kín kẽ luôn. Nói cách khác... Toàn bộ kim đan của đều mang hình dạng của đạo đan văn đó!”

 

Đồng t.ử Tống Trầm Tinh co rút: “Chuyện... Chuyện thể?!”

 

Chợt nhớ điều gì đó.

 

“Chờ chút, để tra tư liệu .”

 

Hắn lấy từ trong nhẫn trữ vật một quyển sách, lật giở hồi lâu. Sau khi tìm thấy, mồ hôi trán túa như tắm, ngẩng đầu Trì Miểu bằng ánh mắt quái dị.

 

Hắn : “Chuẩn sẵn cỗ quan tài , tranh thủ trân trọng chút thời gian ít ỏi còn , ngươi tiêu đời .”

 

Trì Miểu chỉ với vẻ thể tin nổi: “Ta? Ta á?!”

 

“Sao tới lượt tiêu đời nữa ?!”

 

Cớ cứ dăm bữa nửa tháng nàng chuẩn quan tài c.h.ế.t một thế hả!

 

Các ngươi thế thật sự tệ hại ?

 

Tống Trầm Tinh lười giải thích dông dài, bèn lên tiếng: “Đạo đan văn của ngươi quả thực tầm thường, kể cả việc nó cải tạo kim đan của ngươi, khiến cho kim đan ... Bất cứ lúc nào cũng thể lấy mạng ngươi.”

 

“Tự ngươi xem .”

 

Hắn đưa quyển sách cho Trì Miểu.

 

 

Loading...