Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 165: Miếng Ngọc Bội Phân Biệt Đối Xử

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hậu đài Vạn Kim Phách Mại Hành.

 

Là chi nhánh của chuỗi nhà đấu giá lớn nhất Diệu Hoa Châu, nơi đây đến kẻ nườm nượp, ai thương nhân hàng đầu hoặc tu sĩ thực lực hùng hậu chốn .

 

Rất nhiều để che giấu phận đều khoác lên áo choàng.

 

nhận phận cũng dễ chuốc lấy phiền toái, kết thù kết oán. Chung quy đời chẳng ai cũng quang minh lạc, nếu bảo bối trong tay ngươi lọt mắt kẻ đạo đức suy đồi, bọn chúng sẵn sàng g.i.ế.c đoạt bảo bất cứ lúc nào.

 

Đám Trì Miểu cũng đều trùm kín áo choàng tiến . Để tránh gây chú ý và phiền toái đáng , chỉ vài vị thiên kiêu thiết cùng nàng.

 

Nếu cả đại đội cùng kéo đến, ai nấy đều trùm áo choàng kín mít, mười phần thì đến tám chín phần tưởng bọn họ tới đây để đập phá cướp tiệm.

 

Kim Thánh Phỉ vẫn giấu nổi lo lắng: “Trì Miểu, ngươi thật sự vụ ăn cần bàn là đang lừa gạt đấy?”

 

Trì Miểu: “Ta lừa ngươi gì, cái chỉ thông minh của ngươi mà cần lừa chắc?”

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Trì Miểu đáp: “Ngươi cứ chờ xem, điều kiện đưa ... chính là thứ mà một thương nhân nào thể từ chối.”

 

Kim Thánh Phỉ ồ lên một tiếng, đó : “Người phụ trách chi nhánh cũng là một họ hàng bên Kim gia . Ta hẹn cho ngươi , ông sẽ tới ngay thôi.”

 

Lát .

 

Phía hậu đài truyền đến từng đợt thốt lên kinh ngạc, dường như nhân vật vô cùng ghê gớm xuất hiện.

 

“Chủ sự phân hành, ngài đích xuất hiện ở đây! Hôm nay khách quý cấp bậc nào mà khiến ngài tự mặt thế ?!”

 

Chủ sự của Vạn Kim Phách Mại Hành nào gặp là gặp, ngay cả chủ sự chi nhánh cũng ngoại lệ.

 

Đối tác của Vạn Kim Phách Mại Hành chia thành ba bậc hội viên: Thanh Đồng, Bạch Ngân và Hoàng Kim.

 

Mỗi đẳng cấp sẽ phụ trách tương ứng.

 

Chế độ đẳng cấp cực kỳ sáp định và nghiêm ngặt. Trừ khi nắm trong tay dị bảo vô giá, bằng đừng hòng vượt cấp để tìm phụ trách bậc cao hơn.

 

Chủ sự phân hành của nhà đấu giá, trong đại đa trường hợp, chỉ các trưởng lão hoặc tông chủ của Thập Đại Tông Môn mang theo tin tức về kỳ trân dị bảo mới thể diện kiến.

 

Nay ông bước tới, dừng chân ngay mặt nhóm Trì Miểu.

 

Mọi xung quanh khỏi nhao nhao đoán già đoán non về phận của mấy Trì Miểu.

 

“Nhất định là lai lịch cực kỳ tôn quý!”

 

Chủ sự phân hành là một đại thúc béo mập trông vô cùng phúc tướng, khoác bộ trường bào ánh kim, khi toát lên vẻ hòa nhã hiền từ. Thế nhưng Trì Miểu chỉ cần liếc mắt nhận từ ánh của ông , tuyệt đối dạng .

 

Cũng thôi, kẻ hiền lành lương thiện thì kinh doanh buôn bán nổi.

 

Sản nghiệp kinh doanh lẫy lừng như Kim gia, hỏi thử mấy kẻ lương thiện?

 

E là ít những kẻ thật thà, thiếu tâm cơ còn sót đều dắt díu tu tiên hết cả .

 

“Kim Đại Bàn.”

 

“Trì Miểu.”

 

Sau khi hai bên chào hỏi, Kim Đại Bàn cất lời đề nghị: “Trước khi tới đây, thiếu gia kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện cho . Bạn của Kim thiếu gia cũng chính là bạn của Kim Đại Bàn , mời trong phòng hẵng chuyện.”

 

Trì Miểu khẽ gật đầu.

 

Mấy lập tức theo chân Kim Đại Bàn gian phòng việc phía hậu đài.

 

Những đang chăm chú dõi theo trố mắt sững sờ: “Lại... thể trực tiếp bước phòng việc riêng ? Rốt cuộc là vụ ăn lớn đến mức nào chứ! Thiên Kiếm Thành quả thực là nơi tàng long ngọa hổ!”

 

Có thể khiến chủ sự phân hành đích đón là ghê gớm lắm , đằng còn mời tận phòng việc riêng, quả thực một năm cũng chẳng thấy mấy .

 

Dường như thấy những lời tâng bốc mù quáng của đám đông bên ngoài.

 

Trì Miểu vốn bước trong bỗng vội vàng trở , thẳng .

 

Đám đông ngơ ngác: “?”

 

Trì Miểu: “Mọi đừng đoán mò nữa, chúng chỉ là bình thường thôi, chẳng qua là quan hệ ở hậu đài, cửa mà.”

 

Đám đông: “???”

 

Đi cửa ?

 

Ủa chứ bình thường nhà ai mà cái ô dù cứng đến mức hả!

 

Sau khi Trì Miểu phòng việc.

 

Mọi tháo bỏ áo choàng, ai nấy đều dùng ánh mắt kỳ quặc chằm chằm Trì Miểu, kể cả Kim Đại Bàn cũng ngoại lệ.

 

Trì Miểu: “Sao thế?”

 

Mọi : “...”

 

Kim Đại Bàn lén ghé sát tai Kim Thánh Phỉ thì thầm: “Nàng lúc nào cũng khó đỡ như thế ?”

 

Kim Thánh Phỉ: “À , thỉnh thoảng thôi.”

 

Kim Đại Bàn thở phào một .

 

Kim Thánh Phỉ bồi thêm: “Bình thường nàng còn khó đỡ hơn thế nhiều.”

 

Kim Đại Bàn: “...”

 

Quả thực mang cho một thương nhân nhỏ bé như ông sự chấn động tột cùng.

 

Trì Miểu: “Ta thấy hết đấy nhé.”

 

Kim Đại Bàn gượng hai tiếng: “Haha.”

 

Ngượng chín cả .

 

Quên mất tai của đám tu chân giả còn thính hơn cả mũi chó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-165-mieng-ngoc-boi-phan-biet-doi-xu.html.]

Người kinh doanh như bọn họ xưa nay vốn khéo léo đưa đẩy, thực sự cho chấn động, nhất thời chẳng ứng xử .

 

“Được , chúng bàn chuyện chính thôi.” Trì Miểu tự nhiên xuống ghế, đoạn chỉ tay chiếc ghế đối diện: “Ngồi , đừng khách sáo.”

 

Kim Đại Bàn: “??!”

 

Khoan ! Ai khách sáo cơ? Rốt cuộc ai mới là khách hả!

 

Lời nên để ông mới đúng ?!

 

Khá khen cho một màn chiếm quyền chủ nhà!

 

Kim Đại Bàn: “Tu chân giả các vị... quả thật khá là khác biệt so với bình thường nhỉ.”

 

Mọi đồng thanh phản bác: “Không, chỉ nàng là dị biệt thôi, ngài cứ cẩn thận thì hơn.”

 

Kim Đại Bàn xuống, nhấp một ngụm nước để trấn tĩnh, bỗng nhiên cảm thấy lưng mồ hôi lạnh toát như tắm.

 

Áp lực đè nặng lên vai chứ chẳng đùa!

 

Vấn đề là Trì Miểu lập dị thì cũng thôi , đằng nàng là khách quý của Kim Thánh Phỉ.

 

Lúc Kim Thánh Phỉ liên lạc dặn dặn , nhất định tiếp đãi khách khí, nhất định nghiêm túc đàng hoàng, tuyệt đối sơ suất nửa phần!

 

Kim Thánh Phỉ là thiếu gia Kim gia, hạng nào mà từng thấy qua? Vậy mà đây là đầu tiên để tâm đến một như thế!

 

Thật ngờ... Khẩu vị của Kim Thánh Phỉ độc lạ đến nhường .

 

Trì Miểu: “Chắc ngài mục đích chúng tới đây chứ?”

 

Kim Đại Bàn gật đầu, đó đặt một khối ngọc bội lên bàn.

 

“Mục đích các vị tới đây chính là thứ , Long Văn Ngọc.”

 

Chất ngọc của Long Văn Ngọc vô cùng trong trẻo, đường vân tổng thể tinh xảo mỹ lệ lạ thường, trình độ điêu khắc thể gọi là quỷ phủ thần công, bên lượn lờ một luồng đạo uẩn linh lực ấm áp.

 

Linh lực ... Mang cảm giác thật kỳ diệu.

 

Cẩu Sử Hệ Thống: [Miếng ngọc bội là đồ đấy!]

 

Trì Miểu: “Sao đất diễn của ngươi ở đây ?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: [Ai , chỉ cảm thấy ngọc bội là thứ thôi, ký chủ thử xem?]

 

Trì Miểu: “Thử thế nào?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: [Tự hại một nhát , xem nó chữa lành vết thương cho ngươi .]

 

Trì Miểu: “Cảm giác như ngươi đang lừa , nhưng bằng chứng.”

 

đúng thật... Hệ thống bảo là đồ thì mười phần chắc chín là bảo vật, tựa như đường đan văn uy lực kinh .

 

Trì Miểu ma xui quỷ khiến thế nào, ngay mặt tất cả liền rút một thanh chủy thủ, dứt khoát rạch một đường lên cổ tay .

 

Máu tươi lập tức tuôn .

 

Mọi : “??!”

 

Ngay đó, Trì Miểu đưa vết thương áp sát luồng linh uẩn miếng ngọc.

 

Khi đạo linh uẩn ấm áp chạm vết rạch của Trì Miểu.

 

Vết thương của nàng liền khép miệng với tốc độ mắt thường thể thấy!

 

Chỉ trong một cái chớp mắt, cánh tay Trì Miểu lành lặn như ban đầu.

 

Mọi kinh hãi: “Vãi chưởng?!”

 

Ngay cả Kim Đại Bàn cũng sững sờ: “Hiệu... Hiệu quả đến mức ?!”

 

Viên ngọc khả năng cứu , cũng khả năng chiêu hồn, điều đó ai nấy đều rõ.

 

Thế nhưng hiệu quả thần tốc đến mức thì quá mức khoa trương ?

 

Chớp mắt một cái là thương thế khỏi hẳn.

 

Vậy nếu đeo ngọc bội bên , chỉ cần đ.á.n.h tan thành tro bụi thì chẳng là bất t.ử chi ?!

 

Trì Miểu híp mắt: “Không đúng... Trong các ngươi ai cho mượn cánh tay dùng thử một chút .”

 

Mọi đưa mắt .

 

Cuối cùng, Ứng Vô Hoặc đưa tay , thản nhiên : “Để .”

 

Trì Miểu chẳng chút do dự rạch một nhát lên tay Ứng Vô Hoặc, đó dí Long Văn Ngọc gần vết thương của .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chuyện kỳ quái xảy .

 

Vết thương tay Ứng Vô Hoặc chẳng hề khép ngay tức khắc!

 

Trì Miểu hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

 

Ứng Vô Hoặc cảm xúc: “... Đau.”

 

Trì Miểu: “... Ta đang hỏi ngươi cảm giác hồi phục cơ mà!”

 

Ứng Vô Hoặc lắc đầu.

 

Mọi đều hoang mang, ngọc bội mất linh ?

 

Trì Miểu lập tức rạch thêm một nhát mu bàn tay .

 

Ngọc bội nhanh chóng chữa lành cho nàng trong tích tắc.

 

Mọi : “Hả??”

 

Không chứ, miếng ngọc bội rốt cuộc là cái gì thế! Lại còn bày đặt phân biệt đối xử nữa !

 

 

Loading...