Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 164: Đến Cả Tiền Của Ta Mà Ngươi Cũng Không Thèm Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dị bảo xuất thế.”
Mọi kinh ngạc: “Dị bảo xuất thế?”
Vân Dao gật đầu: “Là một miếng ngọc bội khả năng gọi hồn phách của khuất về. Nghe đồn nó công năng bổ khuyết và chữa lành, thậm chí... Còn lời đồn rằng nó thể hồi sinh c.h.ế.t.”
Lời nàng dứt, sắc mặt của tất cả đều trở nên căng thẳng.
“Miếng ngọc bội khả năng cải t.ử sinh ư?!”
Đây kiếp chỉ đơn thuần là dị bảo nữa. Nơi Tu Chân Giới, đều hướng tới trường sinh bất lão, thế nhưng c.h.ế.t nhiều vô kể, cho dù là thủ đoạn bảo vệ tính mạng cường đại đến cũng dám khẳng định tuyệt đối thể giữ mạng.
Chỉ riêng công năng bổ khuyết và chữa lành thôi cũng đủ để vô tu sĩ tranh giành đến vỡ đầu chảy m.á.u , huống chi nó còn mang cả năng lực hồi sinh!
Đây quả thực là món bảo vật nghịch thiên một hai!
Trì Miểu hỏi: “Tin tức chuẩn xác ?”
Vân Dao gật đầu: “Chuẩn xác, đích cho . Lần chúng đột ngột xuống núi cũng chính là vì đoạt lấy bảo vật .”
“Nếu như chúng thể lấy bảo vật , thể đích hỏi tàn hồn của mẫu , xem năm đó rốt cuộc là kẻ nào xâm nhập ý thức của .”
Đây quả thực là một biện pháp phá cục vô cùng hảo.
Trì Miểu: “Vậy bảo vật đang ở ? Tại chẳng thấy chút phong thanh nào thế?”
Loại bảo vật bực một khi xuất thế chắc chắn sẽ đủ sức thu hút sự chú ý của đám lão quái vật , tranh giành sống c.h.ế.t với , tuyệt đối thể nào lấy một chút tiếng gió lọt ngoài!
Vân Dao cất lời: “Ở Vạn Kim Phách Mại Hành, chọn vật phẩm đinh xuất hiện cuối buổi đấu giá tối nay. Phụ khi nhận tin tức đầu tiên hạ lệnh cho các thế gia trong Thiên Kiếm Thành phong tỏa bộ tin tức, thế nên bên ngoài mới chẳng mấy ai .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hóa là .” Trì Miểu xoa xoa cằm, kìm mà bật : “Xem ông thực sự nuốt trọn món bảo vật một .”
“ thế cũng , coi như may áo cưới cho chúng .”
Vân Dao: “Lời là ý gì?”
Trì Miểu: “Trước đó ông chắc mẩm nắm chắc phần thắng là vì trong nội bộ Thiên Kiếm Tông, những kẻ chuyện chẳng ai đủ sức cạnh tranh với ông . ... bây giờ thì khác .”
“Đọ về độ giàu thì ông cửa .”
Trì Miểu đưa mắt sang Kim Thánh Phỉ.
Ở cái đất Diệu Hoa Châu , ai thể giàu qua nổi Kim Thánh Phỉ chứ?!
Tuy rằng cụ thể Kim gia rốt cuộc nghề gì, nhưng khối tài sản của Kim gia vĩnh viễn là vị trí một bỏ xa phần còn của Diệu Hoa Châu.
Hơn nữa... Nếu là sàn đấu giá thì thậm chí còn chẳng cần nhờ đến Kim Thánh Phỉ.
Nàng vặn đang nắm giữ một mối giao dịch kinh thiên động địa, một mối ăn mà bất kỳ thương nhân nào cũng thể chối từ, đủ để nàng thừa tự tin mà cướp miếng ăn ngay miệng cọp.
Kim Thánh Phỉ giơ tay: “Nếu cần thiết thì bây giờ thể mua thẳng từ trong kho lưu trữ luôn.”
Trì Miểu: “Hả??”
“Đồ mang đấu giá mà cũng mua nội bộ á?!”
Kim Thánh Phỉ thành thật gật đầu: “ , khác thì thể, nhưng thì .”
Trì Miểu tò mò: “Tại ?”
Chưởng quầy bên cạnh híp mắt bước gần: “Trì Miểu tiểu thư điều , cái Vạn Kim Phách Mại Hành cũng mang họ Kim mà.”
Mọi : “Hả?!”
“Không chứ! Cái Vạn Kim Phách Mại Hành cũng là sản nghiệp của Kim gia các ngươi ?!”
Kim Thánh Phỉ gật đầu: “Phải , là sản nghiệp do đại bá của phụ trách quản lý.”
Ngươi tiền thì thôi , ngươi là thiếu đông gia của Kim Nguyệt Khách Sạn cũng đành một nhẽ! ngươi còn là thiếu đông gia của Vạn Kim Phách Mại Hành nữa thì quá mức khoa trương !
Vạn Kim Phách Mại Hành chính là sàn đấu giá lớn nhất, giàu nhất, hàng họ đầy đủ nhất cõi Diệu Hoa Châu.
Sức ảnh hưởng của nó hề thua kém Thập Đại Tông Môn chút nào.
Mảng kinh doanh của Kim gia các ngươi phủ sóng rộng thật đấy nhỉ? Hay bảo luôn cả cái Diệu Hoa Châu đều do nhà ngươi mở cho xong?!
Trì Miểu bỗng cảm thấy đau đớn xót xa đến tận tâm can, trực tiếp thụp xuống đất.
“Trì Miểu! Trì Miểu thế?!”
Mọi cuống cuồng lo lắng, kết quả là Trì Miểu lao tới ôm chặt lấy đùi của Kim Thánh Phỉ, cả khuôn mặt cọ sát đùi .
Mặt Kim Thánh Phỉ trong nháy mắt đỏ bừng như gấc chín: “Trì Miểu! Ngươi... Ngươi ngươi ngươi! Ngươi cái gì thế ?!”
Trì Miểu bày bộ mặt chẳng thiết tha gì cuộc đời nữa: “Chẳng gì, chỉ là nỗ lực nữa . Ngươi b.a.o n.u.ô.i , kiếp nhất định sẽ đầu t.h.a.i một nhà thật .”
Kim Thánh Phỉ: “... Cũng là ?”
Trì Miểu: “Thôi bỏ , vẫn nên tự cố gắng thì hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-164-den-ca-tien-cua-ta-ma-nguoi-cung-khong-them-tieu.html.]
Kim Thánh Phỉ: “???”
Trì Miểu: “Lần nào cũng tiêu tiền của ngươi cũng thấy ngại lắm. Mặc dù cũng nhiều chuyện vì ngươi, nhưng , cứ để tự cạnh tranh một phen xem .”
Lời thốt .
Tất cả đều như sét đ.á.n.h ngang tai, c.h.ế.t trân ngay tại chỗ.
Đặc biệt là Kim Thánh Phỉ, cả hóa đá cứng đờ.
Bọn họ trố mắt Trì Miểu.
“Ngươi, ngươi là ai?! Bất kể ngươi là ai! Có mục đích gì! Mau cút khỏi Trì Miểu ngay! Mặc dù Trì Miểu là một đứa con gái tiện bủn xỉn còn tham lam, nhưng tính, trừu tượng còn vô liêm sỉ nữa! Chúng tuyệt đối sẽ cho phép ngươi đoạt xá nhục của , cút ! Mau cút khỏi mau!”
Lời mà là thứ Trì Miểu thể ?
Quả thực là dám tin!
Trì Miểu: “???”
“Ta xin hỏi một câu nhé, cái miệng của các ngươi thể nhả lấy một lời nào hả?”
Bình thường ấn tượng của trong lòng các ngươi chẳng lẽ tìm nổi lấy một ưu điểm nào ?!
“Hòa thượng, một lời công đạo xem nào!”
Tịnh Minh: “A di đà phật, bần tăng... nổi.”
Trì Miểu: “...”
Đột nhiên, thấy bên tai truyền đến tiếng “hu hu hu”.
Mọi theo âm thanh sang, hóa là Kim Thánh Phỉ.
Kim Thánh Phỉ với hình cao lớn hơn một mét tám, lúc đến mức thở , liên tục đưa tay quẹt nước mắt.
“Khoan ... Cái chuyện gì thế ?”
Kim Thánh Phỉ giơ tay chỉ thẳng Trì Miểu.
Được lắm, lắm!
Mọi lập tức dùng ánh mắt khiển trách trừng trừng Trì Miểu: “Sao ngươi bắt nạt tiểu Kim thế hả?!”
Trì Miểu: “Ta á? Ta gì cơ? Ta cái gì !”
Giây nàng còn đang đặt điều vu khống đây .
Trời đất chứng giám cho nàng với!
Ngu Vô Tâm: “Không , chịu nhận thì để tiểu Kim tự !”
Hắn vỗ vỗ lưng Kim Thánh Phỉ.
“Nào, đừng sợ, ! Không sợ ! Đánh thì cùng lắm bọn chịu đòn cùng với !”
Kim Thánh Phỉ cuối cùng cũng ấp úng kể nỗi uất ức trong lòng: “Trì Miểu thèm để ý đến nữa ! Nàng chê là đồ vô dụng, rõ ràng chúng là bạn cả đời, kết quả bây giờ đến cả tiền của mà nàng cũng thèm tiêu nữa !”
“Nàng! Nàng dám bảo tự cạnh tranh một phen! Sao nào, tiền của bẩn thỉu lắm ? Không xứng để nàng cầm nhục kẻ khác ?!”
Trì Miểu: “... Bệnh thần kinh.”
Mọi : “... Cạn lời tập.”
Sau chuyện của Kim Thánh Phỉ và Trì Miểu bọn họ quyết thèm lấy một chữ nào nữa!
Một đứa thích đ.á.n.h một đứa thích chịu đòn, bọn họ đ.á.n.h cũng chẳng chịu đòn, tự dưng vô cớ chịu một phen câm nín.
Trì Miểu thấy dường như mấy tin tưởng , bèn thần bí mở miệng: “Ta việc xưa nay đều chừng mực và nắm chắc phần thắng, các ngươi cứ yên tâm một trăm phần trăm ...”
“Đã là sàn đấu giá Vạn Kim là sản nghiệp của Kim gia, thì coi như nể mặt Kim Thánh Phỉ, tặng cho một món hời lớn .”
“Tối nay... Ta sẽ để các ngươi thất vọng , cũng sẽ cho Văn Nhân Hiểu trải nghiệm một chút, thế nào mới gọi là sự ghê tởm thực sự!”
“Khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc!”
Mọi Trì Miểu, trong phút chốc dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Lần Trì Miểu phát tiếng kiểu ... Vẫn là .
Gần như thể ép tất cả bọn họ phát điên.
Biết bây giờ nhỉ? Thôi thì thầm cầu nguyện cho Văn Nhân Hiểu một chút .
Lời tác giả:
Hôm nay khai giảng, dọn dẹp một chút nên chỉ một chương thôi (hai tay chắp ).