Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 163: Con Sẵn Sàng Bán Đứng Cha Mình!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Đan Vương hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, ông cũng hiểu lý do Trì Miểu gọi xuất hiện.
Lúc lắng sự việc, trong lòng ông phần nào cũng thể cảm nhận , chuyện e rằng thực sự liên quan mật thiết đến bản .
Quyển Ngoại là lãnh địa của Ma Tộc, ngay cả đại năng Độ Kiếp kỳ bước chân sang đó cũng chắc giữ nổi tính mạng.
Một bình thường, chỉ cần đầu óc vấn đề gì nghiêm trọng thì tuyệt đối sẽ bao giờ mạo hiểm tính mạng chạy tới Quyển Ngoại, trừ phi bản đó lý do bắt buộc đến đó bằng giá.
Người của Cửu Kiếm Sơn tới Quyển Ngoại... Mười phần thì đến tám chín phần là vì bộ công pháp đoạt mạng mà ông để năm xưa.
Ông về phía cất lời: “Nếu như bọn họ tìm Huyền U Thảo, thì chuyện ... ắt hẳn là do bộ công pháp .”
Thân hình Vân Dao run lên bần bật: “Huyền U Thảo ư?”
Giọng điệu của nàng, ánh mắt của nàng, cần nhiều thêm nữa...
Phá án !
Đan Vương cúi đầu, nghiến chặt răng: “Xin ... Đều tại năm đó...”
Trì Miểu: “Dừng , lúc cũng đừng diễn phim tâm lý sướt mướt nữa. Nói trắng thì vài tai họa vốn dĩ thể tách rời khỏi bản Thiên Kiếm Tông, vì cứ rối rắm xem rốt cuộc là của ai, chi bằng mau chóng điều tra cho rõ chân tướng sự việc.”
“Dù thì Thiên Kiếm Tông sớm muộn gì cũng diệt.”
Khi nàng câu cũng chẳng hề né tránh Vân Dao. Vân Dao tuy rằng dễ mắc lừa, nhưng về bản chất vẫn là một chính trực.
Có những chuyện cần giải thích, tự nàng cũng hiểu thấu, cũng sẽ vì lời của Trì Miểu mà sinh sự nọ.
Thiên Kiếm Tông của bọn họ...
Đã quá nhiều chuyện gánh chịu quả báo .
Vân Dao nhắm nghiền hai mắt, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài má.
Trì Miểu xổm mặt Đan Vương: “Thế công pháp của ông thể đoạt xá khác ?”
Đan Vương lắc đầu: “Đến nước thì thật sự liên quan đến . Ta tuy rằng thiếu đức, nhưng đến mức táng tận lương tâm như thế, cái việc đoạt xá chiếm đoạt xác khác nổi .”
Trì Miểu cũng gật đầu, tin lời của Đan Vương.
“Chẳng lẽ là do Ma Tộc?”
Ứng Vô Hoặc cũng lắc đầu: “Thủ đoạn của Ma Tộc cao cấp đến mức .”
Mọi : “?”
Ngươi đang sỉ nhục ma đấy .
Ứng Vô Hoặc nhún vai, rũ mắt xuống, dường như đang nhớ điều gì đó.
Hắn : “Ma Tộc xưa nay vốn tàn bạo, lấy con thức ăn. Dẫu cho ngày nay nhân loại đủ sức mạnh để chống trả, nhưng từ tận trong xương tủy, bọn chúng vẫn luôn coi con chỉ là đồ ăn mà thôi.”
“Ma Tộc thích tự tay hành hạ và tàn sát nhân loại, hơn nữa... Một khi xác nhận nhân loại c.h.ế.t, bọn chúng sẽ nuốt chửng ngay lập tức.”
Trì Miểu xoa xoa cằm: “Ngươi thế thì tính Ma Tộc cũng tiết kiệm lương thực phết đấy chứ. Nếu Ma Tộc mà chuyển sang ăn chay, chắc chắn sẽ là thánh thể nông trời sinh .”
Mọi : “...”
Cái điểm chú ý của ngươi cần kỳ quặc đến mức đấy hả!
Hơn nữa Ma Tộc đời nào ăn chay chứ?!
Ứng Vô Hoặc cũng im lặng một hồi lâu: “Tóm , nếu là do Ma Tộc , bọn chúng tuyệt đối sẽ lựa chọn thủ đoạn cao cấp như đoạt xá, bọn chúng chắc cũng chẳng cái đầu óc .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sức mạnh của Ma Tộc vô cùng cường đại, nhưng mức độ thông minh trung bình thì đúng là tệ hại.
Chỉ một bộ phận cực kỳ nhỏ Ma Tộc cấp cao mới sở hữu trí tuệ bình thường.
Kim Thánh Phỉ bỗng dưng buông một câu lạnh ngắt: “Chuyện chừng cũng là do Thiên Kiếm Tông tự biên tự diễn đấy chứ?”
Một lời thốt , bốn phía đều kinh ngạc!
Bọn họ đều dùng ánh mắt kỳ quái về phía Kim Thánh Phỉ.
Kim Thánh Phỉ mở to hai mắt, vẻ mặt vô tội hết sức: “Sao... Sao thế ạ? Ta... Ta chỉ cảm thấy, tại rõ ràng là ba bọn họ tàn sát lẫn , hơn nữa chẳng ai chịu sự thật, cớ cuối cùng Thiên Kiếm Tông một mực khẳng định là Dung Nguyệt sư g.i.ế.c Vân Mạt sư tỷ chứ?”
Mọi đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
“Được đấy Kim Thánh Phỉ, cái đầu của ngươi hôm nay thông suốt đấy nhỉ!” Trì Miểu bỗng bật lớn: “Chuyện thoạt thì vẻ khả thi, nhưng những chuyện thốt từ cái miệng của ngươi thì chừng đấy.”
Uy lực từ cái miệng quạ đen của Kim Thánh Phỉ thì đều chứng kiến .
Xét một phương diện nào đó, Kim Thánh Phỉ quả thực chính là đứa con của khí vận, bản việc ngộ đạo cũng chính là vận đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-163-con-san-sang-ban-dung-cha-minh.html.]
Có những lời thốt từ miệng Kim Thánh Phỉ thì đáng để suy ngẫm đấy!
“Huống hồ, Thiên Kiếm Tông xưa nay tiêu chuẩn đạo đức chẳng , còn mang địch ý nồng nặc với Cửu Kiếm Sơn .”
“Sư phụ và Dung Nguyệt sư , hai đều là thiên kiêu trong các thiên kiêu. Năm đó nếu xảy chuyện ngoài ý , Cửu Kiếm Sơn chắc chắn sẽ trỗi dậy mạnh mẽ... Thế nhưng bọn họ đều gặp chuyện, Cửu Kiếm Sơn đè đầu cưỡi cổ thêm một bậc.”
“Toàn bộ những chuyện ngẫm nghĩ kỹ , ngươi đừng , đúng là lý đấy chứ!”
Thế nhưng ngay lúc .
Vân Dao bên cạnh bỗng siết chặt nắm đấm, hét lớn một tiếng: “Không thể nào!”
Mọi lúc mới tập trung sự chú ý lên nàng.
Cũng chẳng ai dám lên tiếng.
Quả thực, bọn họ suy luận quá sâu mà quên mất để tâm đến cảm xúc của Vân Dao.
Nếu như những chuyện thật sự giống như lời bọn họ , là do Thiên Kiếm Tông tự biên tự diễn, thì đòn đả kích đối với Vân Dao chắc chắn mang tính hủy diệt.
Đôi mắt nàng đỏ hoe, giọng cũng run rẩy:
“Ta thừa nhận phụ khốn nạn, chẳng thứ gì!”
“Thế nhưng dù thế nào nữa, và nương cũng là phu thê kết tóc, ... Người thể chuyện táng tận lương tâm đến mức ?”
“Người luôn miệng với rằng yêu nương sâu đậm, tình cảm chân thành, còn bảo với rằng đôi khi dám mặt là bởi vì vài phần giống nương, thấy sẽ dễ sinh lòng thương cảm.”
“Huống hồ giữa hai tông môn vốn dĩ gần như là mối thù truyền kiếp, nếu bọn họ tình sâu nghĩa nặng thì thể đến với ?!”
Giọng của nàng bắt đầu trở nên nghẹn ngào, còn rõ chữ nữa.
Kim Thánh Phỉ còn định thêm điều gì đó, nhưng Trì Miểu ngăn .
Trì Miểu lắc đầu.
Có những lời chính là đức tin giúp Vân Dao kiên trì chống đỡ đến tận bây giờ, nếu như đức tin sụp đổ, cả con Vân Dao e rằng cũng sẽ suy sụp theo.
Huống hồ hiện tại tất cả chỉ dừng ở mức suy đoán, một ai bằng chứng để chứng minh đây là màn kịch do Thiên Kiếm Tông tự biên tự diễn.
Nếu như một ngày chân tướng thực sự đúng là như , thì đối với Vân Dao cũng là một đòn giáng vô cùng nặng nề. Nếu nàng thể chống đỡ , nàng sẽ niết bàn tái sinh, còn nếu thể...
Kết cục của nàng so với của nàng cũng chẳng khác là bao.
“Xin ... Ta... Ta thất thố .”
Vân Dao lấy tay áo lau những giọt nước mắt.
Trì Miểu chằm chằm nàng, hỏi: “Vậy ngươi chân tướng ? Hoặc là... Ngươi đủ dũng khí để đối mặt với chân tướng ? Tuy rằng vài lời lọt tai cho lắm, nhưng chỉ thể với ngươi rằng...”
“Những lời mà Kim Thánh Phỉ , cho dù chẳng chút logic đạo lý nào, thì khả năng nó trở thành sự thật cũng là cực kỳ cao.”
Mặc dù trừu tượng, nhưng đều bước con đường tu tiên , ai hiểu thì tự khắc sẽ hiểu.
Vân Dao gần như chút do dự, ánh mắt kiên định: “Tra! Nhất định tra đến cùng... Cho dù chân tướng sự việc , cũng cam tâm tiếp tục một kẻ ngốc mặc cho khác giật dây sai khiến nữa!”
Trì Miểu bật : “Quả nhiên lầm ngươi.”
Vân Dao tuy rằng dễ tin khác, nhưng suy cho cùng là vì từ đến nay từng nhận sự quan tâm của ai mà thôi.
Nàng giống đám mang họ Văn Nhân , nàng kẻ trái tim thủy tinh dễ vỡ.
“Tuy nhiên điều tra xem do Thiên Kiếm Tông tự biên tự diễn thì chuyện vẫn chút khó khăn đấy.”
Rất khó giải quyết đấy chứ chẳng đùa.
Vân Dao lắc đầu: “Không, nếu là đây thì chuyện thể khó khăn, nhưng hiện tại... Ta một kế, vì chân tướng, con sẵn sàng bán cha !”
Trì Miểu: “Hả?!”
Mọi : “Hả?!”
Hả?
Không chứ chị em, ngươi hiếu thảo đến thế, đại nghĩa diệt đến mức luôn ?!
Sau nếu Thiên Kiếm Tông kéo tới hạch tội bọn họ, bảo bọn họ dạy hư Vân Dao thì thế nào?
Trời đất chứng giám, bọn họ rõ ràng kịp câu gì đấy nhé!
Trì Miểu: “Thế... Thế ngươi xem tại bây giờ cách?”
Vân Dao: “Bởi vì...”