Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 161: Sự Trỗi Dậy Của Ý Thức Nữ Giới
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi Văn Nhân Ế đời, Vân Dao tước đoạt kiếm thần bản mệnh lẫn phận thiếu tông chủ, gần như giam lỏng trong Thiên Kiếm Tông, phép lộ diện ngoài.
Tuy rằng phận còn nữa, nhưng thiên phú ngút trời của nàng là thứ gì đổi . Bao năm qua, nàng chỉ sống như một t.ử Thiên Kiếm Tông bình thường.
Dựa nỗ lực và sự liều mạng của bản , nàng đổi lấy vô tài nguyên, đồng thời tu luyện thành công bí thuật trấn tông của Thiên Kiếm Tông.
Thế nhưng... các mối quan hệ xã giao của nàng gần như khép kín, nàng chẳng quen ai, cũng bạn thiết nào.
Bao nhiêu năm nay nàng chỉ thui thủi một , điều đó luyện nên tính cách hướng nội, kiệm lời của nàng.
Màn kịch hôm nay của Trì Miểu đối với nàng mà quả thực còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c.
Nàng suýt chút nữa ép đến phát điên.
Lòng tự trọng vỡ vụn rơi rụng đầy đất.
Trì Miểu thi triển pháp thuật tẩy rửa cho Vân Dao một lượt, đó dẫn nàng bước trong Kim Nguyệt Khách Sạn.
Nhìn cái lỗ thủng lớn nóc Kim Nguyệt Khách Sạn, Vân Dao chút kinh ngạc: “Đây là?”
Trì Miểu chỉ tay Tống Trầm Tinh: “Hắn ăn xằng bậy nên trời phạt, sét đ.á.n.h sập cả nhà đấy.”
Tống Trầm Tinh: “???”
“Bà nó chứ rốt cuộc thế vì ai hả!”
Sao ngươi thể trơ trẽn đổ hết tội lên đầu như thế ?
Vân Dao Tống Trầm Tinh một cái, lòng khuyên nhủ: “Con gái thì vẫn nên cẩn trọng lời và hành động thì hơn.”
Trì Miểu: “Hắn là đồ lồi đấy.”
Vân Dao mặt đầy vẻ hoang mang: “???”
Trì Miểu gặm móng giò, giải thích: “Là đàn ông.”
Vân Dao: “Đàn ông ư?!”
Trì Miểu: “Phải, đàn ông xịn, cần tốc váy lên cho ngươi chiêm ngưỡng để mở mang tầm mắt ?”
Vân Dao: “... Thôi, cần .”
Nàng chút tò mò về phía Tống Trầm Tinh, chăm chú một hồi lâu.
Tống Trầm Tinh đến mức cả tự nhiên: “Này, cần quá lên thế ? Chẳng qua là thêm một cái cần câu thôi mà, chằm chằm gì thế hả!”
“Xin .” Vân Dao tự thất lễ, đó hời hợt hỏi một câu: “Làm con trai , cớ mặc đồ nữ?”
Rõ ràng con gái ở thế giới chịu đựng nhiều sự đối xử bất công.
Dẫu thiên phú đến , chỉ vì mang phận nữ nhi mà sẽ coi là thể kế thừa đại thống.
Trì Miểu lén liếc Vân Dao, đặt đũa xuống chống cằm, nàng chằm chằm.
Tống Trầm Tinh : “Trai gái thì gì khác , chúng là tu sĩ chứ phàm nhân. Ta mặc đồ nữ vì váy vóc đẽ, còn đồ nam cứ lặp lặp vài kiểu dáng, chẳng chút sáng tạo nào.”
Vân Dao: “... con trai mới thể kế thừa đại thống!”
Tất cả : “Hả?!”
Trì Miểu: “Ngươi đang cái thứ tiếng ch.ó má gì thế, phong kiến cổ hủ đến mức ?”
Vân Dao thốt lên một tiếng “A”, thấy đều dùng ánh mắt kỳ quái , nhất thời chút luống cuống.
“Có... Có vấn đề gì ?”
“Có chứ! Vấn đề lớn là đằng khác!”
Trì Miểu chống tay lên bàn, trực tiếp ghé sát mặt nàng: “Câu chuyện của ngươi loáng thoáng, cảnh của ngươi vô cùng đồng cảm, nhưng cái đầu của ngươi chắc chắn bệnh nặng.”
Nàng chỉ đầu , chỉ Vân Dao.
Vân Dao: “... Thế ?”
Trì Miểu một phát nắm chặt lấy tay Vân Dao.
“Đi, mở lớp dạy học cho ngươi!”
“Dạy học? Dạy cái gì cơ?!”
“Sự tự trỗi dậy của ý thức nữ giới!”
Vân Dao còn kịp phản ứng thì Trì Miểu kéo xềnh xệch đến cửa phòng.
Trì Miểu Dung Tuyền Cơ: “Tuyền Cơ, tiểu tỷ tỷ cũng qua đây!”
Dung Tuyền Cơ kinh ngạc chỉ mũi : “Ta á? Ta ? Ta ư?!”
Trì Miểu: “, chính là tỷ.”
Dung Tuyền Cơ chút luống cuống tay chân, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo.
Những khác ngoài phòng, mặt mày ngơ ngác.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Đến đêm, một tiếng “bốp” vang lên thu hút bộ ánh .
Trì Miểu đạp tung cửa phòng.
Nàng đeo chiếc kính râm màu đen mua từ thương thành hệ thống, tay cầm một chiếc loa bước , trong loa phát giai điệu cực kỳ dồn dập và sắc bén:
“Sát cánh phong vân, mặc sức tung hoành vạn ngước !”
“Sát cánh phong vân, quyết ngoảnh phía !”
Phía nàng là hai thiếu nữ đổi mới, n.g.ự.c ưỡn cao, đầu ngẩng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-161-su-troi-day-cua-y-thuc-nu-gioi.html.]
Vân Dao thanh lãnh hiên ngang, Dung Tuyền Cơ khuynh thành rực rỡ.
Đám thiên kiêu đến ngây : “Khúc... Khúc nhạc cháy quá!”
Bọn họ cảm thán, kìm mà lắc lư đầu theo nhịp điệu cùng Trì Miểu.
Kim Thánh Phỉ: “Woa... Ngầu đét!”
Ứng Vô Hoặc: “... Món pháp khí còn công dụng ?”
Tịnh Minh: “... Đây chính là chiếc loa trong truyền thuyết ư?”
Ngu Vô Tâm: “Rốt cuộc kiếm mấy khúc nhạc kỳ quái thế ?!”
Chẳng lẽ Trì Miểu đến cả phương diện âm nhạc cũng là một thiên tài?
Tuy rằng phù hợp với gu thẩm mỹ âm nhạc đương thời, nhưng công nhận một điều... mấy khúc nhạc cuốn thực sự.
Lúc , Trì Miểu giẫm một chân lên ghế:
“Trật tự! Tất cả trật tự! Dọn sân khấu cho các cô nương biểu diễn!”
Kim Thánh Phỉ giơ tay, về phía chưởng quầy: “Đi, dựng sân khấu!”
Chưởng quầy: “Vâng!”
Mệnh lệnh dứt, ông liền ấn một ô bí mật tường.
Ngay lập tức, Kim Nguyệt Khách Sạn biến hình, dãy cầu thang ban đầu trong nháy mắt biến thành một sàn diễn sân khấu lộng lẫy.
Những khác đều sửng sốt: “Không chứ... Cái khách sạn của ngươi cả công năng ?!”
Chưởng quầy híp mắt : “Kim Nguyệt Khách Sạn chính là nhất khách sạn của Diệu Hoa Châu, kinh doanh hàng trăm năm nay, giờ luôn lắng yêu cầu của khách hàng. Chỉ cần trong phạm vi hợp lý, Kim Nguyệt Khách Sạn chúng đều dốc sức đáp ứng, chỉ điều quý khách nghĩ , chứ gì Kim Nguyệt Khách Sạn chúng !”
Miệng đám thiên kiêu há hốc, suýt chút nữa rớt cả cằm xuống đất.
“Không chứ, ngươi xem thế mà hợp lý ?!”
Kim Thánh Phỉ tươi: “Làm ăn buôn bán mà.”
Đám thiên kiêu: “...”
Thật là vô lý hết sức.
Trì Miểu trực tiếp dẫn theo hai đại mỹ nhân tuyệt sắc bước lên giữa trung tâm sân khấu.
Trì Miểu ho khan một tiếng, búng tay một cái giòn giã.
Trong chốc lát, tay cả ba đều xuất hiện những ống thẻ tre to bằng nòng đại pháo.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu gào to một tiếng: “Bây giờ! Toàn quân đồng thanh - “Sự tự trỗi dậy của ý thức nữ giới”!”
Mọi : “Hả?!”
Khoan , rốt cuộc cái thứ là cái quái gì ?!
Chỉ thấy Dung Tuyền Cơ cất cao giọng câu đầu tiên:
“Lòng yêu cái là lẽ thường tình! Tuyệt đối thủ đoạn để nữ t.ử lấy lòng kẻ khác!”
“Lòng ham cường đại là đạo lý tự nhiên! Tuyệt đối suy nghĩ nông cạn khiến nữ t.ử biến thành kẻ phụ thuộc!”
“Quyền uy thuộc về ai là do kẻ năng lực nắm giữ, quyết chỉ riêng nam t.ử mới kế thừa đại thống!”
“Nữ t.ử chúng , ở thời thịnh thế thì góp gạch dựng xây, ở thời loạn thế thì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết lạnh! Người khác , cũng ! Người khác , cũng ắt !”
“Ta mạnh yếu, cao quý cũng chẳng thấp hèn! Thứ đoạt , dẫu là nhật nguyệt nơi trời cao, cũng thuộc về !”
Giọng của ba đồng thanh vang dội, khí phách ngút ngàn.
Trì Miểu: “Ai hiểu thì cho tràng pháo tay!”
Đám nữ thiên kiêu phía xong đều rơm rớm nước mắt, thi vỗ tay rào rào.
Sau đó, tất cả các cô gái đều đồng loạt cất giọng theo.
Ngay cả Kim Thánh Phỉ cũng hòa giọng cùng.
Tống Trầm Tinh: “... Cái Tu Chân Giới chắc chắn là bệnh nặng !”
Cái thứ c.h.ế.t tiệt thật sự là tẩy não đấy chứ? Hắn mới bước chân một tổ chức đa cấp kỳ quái nào ?!
Tuy nhiên...
Ngay khoảnh khắc , đột nhiên hiểu câu của Trì Miểu.
Lúc mấy trò tấu hài trừu tượng, vô tình chạm đến trái tim của .
Tuy rằng ngoài miệng nàng những lời chẳng đắn, nhưng... đáng tin cậy.
Ít nhất thì Vân Dao từ nãy đến giờ nước mắt vẫn ngừng rơi.
Khi phần đồng thanh khẩu hiệu kết thúc, Vân Dao đẩy một để phát biểu cảm nghĩ.
Vân Dao thở : “Ta... Ta... Sau nhất định sẽ tự lập tự cường, tuyệt đối ... thao túng tâm lý, sẽ luôn giữ cho tỉnh táo! Ta... tuyệt đối sẽ lời gièm pha cho mê !”
“Cho nên cho ! Dẫu cho sư của Trì Miểu g.i.ế.c c.h.ế.t mẫu của , cũng tuyệt đối sẽ giận lây sang Trì Miểu!”
Trì Miểu: “???”
Mọi : “???”
Hả?
Ai g.i.ế.c ngươi cơ?