Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 160: Bài Kiểm Tra Độ Phục Tùng Của Trì Miểu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu ngơ ngác đầu .

 

Hóa là thiếu nữ áo trắng dắt kiếm bên hông , Vân Dao.

 

Lúc Vân Dao trông vô cùng chật vật. Nàng vốn là một thanh lãnh và kiên cường, nhưng suy cho cùng, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ hai mươi mốt tuổi.

 

Nơi Tu Chân Giới, tuổi tác của nàng thậm chí còn thể gọi là một chú nghé con mới sinh.

 

Thiên Kiếm Tông là nhà của nàng, dẫu cho từ nhỏ chịu bao đối xử bất công, nhưng với nàng thì đó là thói quen, đều thể chấp nhận .

 

Thế nhưng nàng tài nào chấp nhận nổi việc Thiên Kiếm Tông đối với bá tánh trong thành trì mà che chở quá đáng đến mức !

 

Ngọn núi đức tin sừng sững trong lòng nàng phút chốc sụp đổ, khiến đôi mắt xinh vương một quầng đỏ hoe đầy tủi và đáng thương. Nàng nắm chặt lấy tay Trì Miểu, hồi lâu vẫn chẳng nên lời.

 

Thậm chí nàng còn đủ dũng khí để thẳng mặt đối phương.

 

Nàng chỉ c.ắ.n chặt môi .

 

Trì Miểu: “...”

 

Vân Dao: “...”

 

Từ từ, Trì Miểu gạt tay nàng .

 

Vân Dao sững sờ, cảm xúc trong lòng dường như rơi thẳng xuống đáy vực trong nháy mắt.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Trì Miểu nắm lấy ngón tay nàng, trong tay xuất hiện thêm một chiếc khăn tay, cẩn thận lau chùi từng chút một: “Nắm tay thì thôi, nhưng giờ tay ngươi bẩn, để lau sạch cho ngươi hẵng nắm tiếp.”

 

Vân Dao: “...”

 

Những khác: “...”

 

Dung Tuyền Cơ: “... Xì.”

 

Ngu Vô Tâm khịt khịt mũi: “Sao trong khí thoang thoảng mùi chua thế ?”

 

Ứng Vô Hoặc liếc Dung Tuyền Cơ một cái: “... Hơi giống mùi giấm.”

 

Trì Miểu nhanh lau sạch sẽ, nắm lấy bàn tay của Vân Dao mỉm : “Được , thế .”

 

Vân Dao dám tin, ngẩng đầu Trì Miểu.

 

Ánh mắt nàng dâng trào nỗi niềm xúc động, ngay cả nhịp thở cũng chợt khựng nửa nhịp.

 

“Ngươi... Ngươi là ai ?”

 

Nàng chính là kẻ địch của ngươi, là kẻ lấy mạng ngươi đấy!

 

Trì Miểu nhún vai: “Thiếu tông chủ Thiên Kiếm Tông, ban nãy ngươi tự xưng danh mà, ngươi chứ.”

 

Vân Dao bỗng tự giễu một tiếng: “Thế mà ngươi còn... nắm tay , ngươi sợ ?”

 

Trì Miểu: “Sợ cái gì? Sợ ngươi bôi độc lên tay ?”

 

Vân Dao: “...”

 

“Cái đó... Cái đó thì đến mức .”

 

Trì Miểu: “Thế thì sợ cái nỗi gì, chẳng do ngươi chủ động nắm tay , quyến rũ ?”

 

Mặt Vân Dao lập tức đỏ bừng: “Quyến... Quyến quyến quyến, quyến rũ?!”

 

Nói năng bậy bạ! Còn thể thống gì nữa!

 

Vân Dao nàng hạng như thế?!

 

Tống Trầm Tinh bên cạnh ho khan một tiếng, nhắc nhở: “Ngại quá xin phép phiền một chút, cái đó gọi là trêu ghẹo.”

 

Trì Miểu bằng ánh mắt ghét bỏ: “Sao chỗ nào cũng phần của ngươi thế?”

 

Tống Trầm Tinh: “Bởi vì học thức hơn.”

 

Mọi im lặng.

 

Tịnh Minh mỉm , kín đáo thêm dầu lửa: “Phải ... Chúng đều là kẻ thất học.”

 

Trong phút chốc, bộ thiên kiêu đều trừng mắt Tống Trầm Tinh đầy hung hãn.

 

Tống Trầm Tinh lập tức chuồn lẹ.

 

Bản Vân Dao thì chút mờ mịt hiểu .

 

“Các... Các ngươi ngày thường đều sống chung như thế ?”

 

Chẳng ai nấy đều là thiên kiêu, đều là đối thủ cạnh tranh của ?

 

Sao trông... đầu óc ai cũng chẳng thông minh cho lắm .

 

Cách thức chung sống , đúng là chút... hình dung thế nào.

 

Trì Miểu: “Có vấn đề gì ?”

 

Vân Dao: “... Chắc là, vấn đề gì?”

 

Trì Miểu tay Vân Dao: “Cho nên ban nãy ngươi nắm tay gì thế?”

 

Bị Trì Miểu nhắc nhở một câu, mặt Vân Dao kìm mà đỏ ửng lên.

 

“Ta... Ta... Ta ... Ta chỉ là...”

 

Nàng ấp úng nửa ngày trời, nhưng cuối cùng vẫn chẳng mục đích thực sự của .

 

Thế nhưng Trì Miểu thấu manh mối, nàng híp mắt , ướm hỏi: “Không là ngươi cảm ơn đấy chứ?”

 

Vân Dao như trúng tim đen, vội vã hất tay Trì Miểu , giọng cũng lớn hơn hẳn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-160-bai-kiem-tra-do-phuc-tung-cua-tri-mieu.html.]

“Sao thể chứ! Ta... Ta là thiếu tông chủ của Thiên Kiếm Tông, ngươi là của Cửu Kiếm Sơn, ... thể lời cảm ơn với ngươi?!”

 

“Ta phụ nữ tùy tiện như thế, thể vì chuyện ngươi đỡ giúp , khiến đám thôn dân khó nữa mà lời cảm ơn ngươi chứ! Nói bậy bạ! Nói hươu vượn! Vô... Vô... Vô lý hết sức!”

 

Mắt Trì Miểu sáng rực lên: “Ô kìa! Cáu đấy ?!”

 

Vân Dao: “Ta !”

 

Dung Tuyền Cơ hừ lạnh một tiếng: “Làm bộ tịch. Trì Miểu lòng giải vây cho ngươi, ngươi chẳng thốt nổi một câu cảm ơn, chỉ vì cái danh xưng vớ vẩn ngươi là Thiên Kiếm Tông còn là Cửu Kiếm Sơn ? là một lá che mắt, thiển cận vô cùng!”

 

Vân Dao Dung Tuyền Cơ đến mức mặt đỏ tía tai, dường như sắp rỉ m.á.u đến nơi.

 

Vân Dao ưỡn thẳng : “Sao thể là kẻ ngu đến thế?!”

 

“Nếu , ngươi mở miệng lời cảm ơn ?” Dung Tuyền Cơ lạnh.

 

“Nói thì !” Vân Dao lập tức đầu về phía Trì Miểu. Trì Miểu vẻ mặt đầy mong đợi: “Nào, , cảm ơn Trì Miểu...”

 

Vân Dao: “...”

 

Vốn dĩ nàng cũng .

 

cái điệu bộ bựa bỉ của Trì Miểu khiến nàng chút ngượng ngùng.

 

Đây chẳng lẽ là phương thức tra tấn kiểu mới nhất của Cửu Kiếm Sơn?

 

Vân Dao nghiến chặt răng: “Ta...”

 

Trì Miểu: “Nào, !”

 

Làm gì ai giục khác lời cảm ơn như thế chứ!

 

Đám t.ử Thiên Kiếm Tông chẳng đều bảo Trì Miểu tàn nhẫn vô tình, g.i.ế.c chớp mắt, là kẻ tội ác tày trời ?!

 

Sao cảm giác chẳng giống lời đồn chút nào thế ?!

 

Vân Dao: “Ta...”

 

Nàng vẫn chẳng tài nào thốt nổi.

 

“Thế ngươi thì đây.” Sắc mặt Trì Miểu lập tức trở nên lạnh nhạt, gạt tay Vân Dao , như giây tiếp theo sẽ rời thật.

 

Điều khiến Vân Dao cuống cả lên, vội vàng nắm chặt lấy tay Trì Miểu một nữa: “Ta ! Ta mà!”

 

Trì Miểu lật mặt nhanh như chớp, bày vẻ mặt tràn trề mong đợi: “Nào!”

 

Vân Dao: “...”

 

Nàng im lặng một thoáng, nhưng vẫn lấy hết quyết tâm, giọng lí nhí: “Ta... Ta cảm ơn ngươi giải vây giúp .”

 

Trì Miểu đặt một tay lên vành tai: “Cái gì? Lớn tiếng lên chút, thấy!”

 

“Ta... Ta cảm ơn ngươi giải vây giúp !”

 

“Ngươi cảm ơn ai? Ta thấy!”

 

Nội tâm Vân Dao gần như sụp đổ, nhưng lỡ hét thì thể rụt nữa, vì thế nàng chỉ đành vứt bỏ hết sự hổ, gào lớn: “Ta cảm ơn Trì Miểu!”

 

Trì Miểu: “Ai cảm ơn Trì Miểu?!”

 

Vân Dao phát điên.

 

Trên đời loại như thế chứ? Cứ dồn ép mãi thế !

 

Trì Miểu nàng: “Ta chỉ tên của ngươi thôi, chẳng lẽ ngươi đối với cái tên của lấy một chút tự tin nào ?!”

 

Vân Dao: “...”

 

“Được... Được !”

 

“Ta! Thiếu tông chủ Thiên Kiếm Tông! Vân Dao!”

 

Trì Miểu: “Vân Dao ?!”

 

Vân Dao dứt khoát bất chấp tất cả: “Vân Dao cảm ơn Trì Miểu giải vây giúp !”

 

Tiếng thét thậm chí còn vận chuyển bằng cả linh lực.

 

Nó khiến cho một vài bá tánh trong Thiên Kiếm Thành dựng cả tóc gáy.

 

Âm thanh vang vọng hồi lâu.

 

Đổi là một gian tĩnh lặng.

 

Trì Miểu vỗ “bốp” một cái: “Tốt! Ngươi vượt qua bài kiểm tra! Vỗ tay!”

 

Bốp bốp bốp bốp bốp!

 

Tất cả các thiên kiêu đều đồng loạt vỗ tay theo.

 

Tịnh Minh: “Cảm động.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Ngu Vô Tâm: “Bài kiểm tra độ phục tùng của Trì Miểu đúng là nghề thật.”

 

Ứng Vô Hoặc: “... Ừm.”

 

Dung Tuyền Cơ: “... Thế tại cũng vỗ tay?”

 

Các thiên kiêu khác: “Mọi chơi chung với , chẳng ai là thứ gì, vỗ thì vỗ thôi, lén một cái!”

 

Vân Dao sụp đổ.

 

Sau khi xong câu đó, nàng cảm thấy bản tiêu xài hết bộ lòng dũng cảm của cả kiếp , bao gồm cả dũng khí để tiếp tục sống tiếp.

 

Nàng cần mặt mũi nữa ! Ha ha ha ha ha!

 

 

Loading...