Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 16: Nhân Sâm Cho Ta Ăn, Kiếp Này Đừng Hòng Nhả Ra

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọn lửa đầu ngón tay thiếu nữ từ yếu ớt chuyển sang mãnh liệt, ánh sáng đỏ rực càng lúc càng ngả sang màu trắng, tựa như... mặt trời.

 

Chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi, tỏa nhiệt độ khủng khiếp đến thế!

 

Mặc dù bảo tìm lò luyện khí, là cần phối hợp với lò mới thể dung luyện pháp khí, nhưng Tu Chân Giới những cường giả khả năng thoát ly lò luyện khí để dung luyện trực tiếp.

 

ít nhất cũng là cường giả Hỏa Linh Căn từ Nguyên Anh kỳ trở lên mới điều đó!

 

Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh...

 

Cường độ ngọn lửa của Trì Miểu thế là vượt cấp tận ba đại cảnh giới !

 

Chuyện thể nào chứ?

 

Chẳng ai dám chắc chắn, duy chỉ Ứng Vô Hoặc nheo mắt cảm nhận nhiệt độ mặt, Trì Miểu.

 

“Khó lắm, khéo thật.”

 

Tu sĩ Hỏa Linh Căn bình thường chắc chắn thể , nhưng nếu Trì Miểu Hỏa Linh Căn, mà là Dương Linh Căn biến dị từ Hỏa Linh Căn thì ?

 

Ghi chép lịch sử về tu sĩ Dương Linh Căn cực kỳ ít ỏi, bởi vì bản lượng tu sĩ Dương Linh Căn ít đến đáng thương, lịch sử tu chân ghi nhận cũng chỉ vỏn vẹn hai .

 

Hơn nữa đều ở những thời kỳ vô cùng cổ xưa, đều là những chí cường giả xưng bá một phương.

 

Dương Linh Căn chỉ mạnh hơn Hỏa Linh Căn nhiều, mà còn sở hữu sức mạnh xua đuổi tà ma, thanh tẩy uế khí, chính là sức mạnh chí thuần.

 

Nếu Trì Miểu thực sự thể dung luyện linh khí trực tiếp mà cần mượn sức mạnh của lò luyện khí.

 

Vậy thì tám chín phần mười nàng chính là Dương Linh Căn trong truyền thuyết!

 

Nói cách khác... hy vọng của xuất hiện.

 

“Thử xem .”

 

Khi Ứng Vô Hoặc thốt ba chữ , giọng gần như run rẩy.

 

Các trưởng lão đang quan sát bên ngoài cũng đều thót tim lên tận cổ họng.

 

“Nếu con bé thực sự , thì thể khẳng định nó là Dương Linh Căn nhỉ?”

 

“Ừm, cho dù Dương Linh Căn, sức mạnh trong cơ thể con bé cũng đủ để áp chế cực âm chi lực của Vô Hoặc, ... nhưng cho Vô Hoặc thêm vài năm thời gian tuyệt đối thành vấn đề.”

 

“Hy vọng con bé ...”

 

Trì Miểu ngoan ngoãn lấy một thanh pháp khí của Kim Thánh Phỉ, bắt đầu dung luyện.

 

Mọi nín thở ngưng thần.

 

Ngọn lửa thiêu đốt linh khí, linh khí từ từ biến đổi, cho đến khi bắt đầu tan chảy.

 

“Mẹ kiếp, thật kìa!”

 

Kết quả ngoài dự liệu, ánh mắt họ Trì Miểu lúc giống như đang nữa, mà giống như đang một con quái vật.

 

Đầu óc Ứng Vô Hoặc cũng trống rỗng.

 

Hắn Trì Miểu mặt, nhất thời thốt nên lời.

 

Dương Linh Căn, nàng tuyệt đối chính là Dương Linh Căn!

 

Bao nhiêu năm , cuối cùng cũng tìm tung tích của Dương Linh Căn!

 

Hắn vẫn còn cơ hội sống!

 

Mấy vị trưởng lão bên ngoài suýt chút nữa thì mừng rơi nước mắt, đối với Cửu Kiếm Sơn bọn họ mà , đây chính là tin tức nhất trong vòng trăm năm qua, cái thứ hai!

 

Ứng Vô Hoặc cứu !

 

Hơn nữa, bọn họ mười đại tông môn khác chèn ép bao nhiêu năm nay, thế mà xuất hiện một tuyệt thế thiên tài!

 

Một tuyệt thế thiên tài Dương Linh Căn!

 

Bọn họ thậm chí dám tưởng tượng, tương lai khi cơ hội cùng mười đại tông môn chung một võ đài, đám sẽ ghen tị đến mức nào.

 

Trời đất ơi, chỉ nghĩ thôi thấy sướng rơn !

 

Và ngay lúc tất cả đang chìm trong khiếp sợ hoặc thầm sướng rơn, thì Trì Miểu nổi đóa.

 

“Ai đó mau tới hứng dung dịch chứ! Đừng để một việc, cái thứ sắp nhỏ giọt xuống !”

 

Lúc bọn họ mới bừng tỉnh.

 

“Ồ ồ ồ, tới tới, để hứng.”

 

Kim Thánh Phỉ tìm một cái chậu, lẳng lặng bắt đầu hứng lấy dung dịch linh khí.

 

Ngay đó, Trì Miểu chỉ huy: “Không thủ đoạn đặc thù, các ngươi mau nghĩ cách tạo hình cho cái thứ , đúc thành hình dáng một tòa tháp cao .”

 

“Phần tiếp theo một kham nổi , trông cậy các ngươi đấy.”

 

“Ngươi yên tâm, giao cho bọn tuyệt đối thành vấn đề!”

 

Tất cả bắt đầu tất bật hành động.

 

Người hệ Kim, hệ Mộc thì giúp tạo hình, hệ Thủy giúp đông đặc, hệ Hỏa ở bên cạnh duy trì trạng thái lỏng của kim loại, hệ Thổ chịu trách nhiệm phòng ngự sấm sét.

 

Tất cả phân công rõ ràng, trật tự đấy.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đến khi Trì Miểu dung luyện thanh linh khí thứ ba thì bắt đầu đổ mồ hôi, lo lắng.

 

“Trì Miểu, ngươi trụ ?”

 

Ở đây chỉ Trì Miểu mới thể dung luyện linh khí, mà nàng cũng chỉ mới ở Luyện Khí kỳ, lượng linh lực dự trữ chịu nổi mức tiêu hao lớn đến thế.

 

Trì Miểu đáp: “Ta trụ , nhưng nếu linh đan diệu d.ư.ợ.c gì giúp khôi phục linh khí thì đưa cho , thì càng .”

 

Không chỉ cống nạp linh khí, mà còn cống nạp cả đan dược!

 

Bọn họ xót ruột! Bọn họ !

 

sự , quả thực chỉ thể ăn cả ngã về .

 

“Ngươi... ngươi ăn dè xẻn chút nhé.”

 

Nói , liền gom đan d.ư.ợ.c thành một ngọn núi nhỏ đặt bên cạnh Trì Miểu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-16-nhan-sam-cho-ta-an-kiep-nay-dung-hong-nha-ra.html.]

Trì Miểu vốc một cái là cả nắm to nhét thẳng miệng.

 

“Mẹ ơi! Đây là đan d.ư.ợ.c đấy, ngươi coi như kẹo dẻo mà ăn ? Ăn từ từ thôi!”

 

Phí phạm của trời quá mất!

 

Ăn ngươi, nhưng đau ở tim bọn !

 

Trì Miểu: “Biết , là các ngươi dung luyện ?”

 

Mọi dở dở : “Không , ngài cứ ăn, ngài cứ ăn nhiệt tình !”

 

Nhìn Trì Miểu một bên vốc từng nắm lớn luyện khí, một bên vốc từng nắm lớn c.ắ.n thuốc, trong đầu lúc quả thực là cảm giác xót ruột và chấn động đan xen.

 

Mẹ kiếp, nàng thực sự ăn khỏe quá! Tiêu hao cũng khủng khiếp quá!

 

Khoảng một canh giờ trôi qua.

 

Mắt thấy tòa tháp sắp thành hình.

 

Bên phía Trì Miểu cũng dung luyện hòm hòm , chẳng còn mấy thanh linh khí.

 

đan d.ư.ợ.c thì vẫn còn thừa.

 

Trong lòng bọn họ vẫn còn chút an ủi.

 

Thừa một chút đan d.ư.ợ.c cũng chứ ?

 

Trì Miểu cũng đống đan d.ư.ợ.c , tuy phần lớn là loại khôi phục linh lực, nhưng cũng những thứ đồ linh tinh khác.

 

cũng sắp ăn hết , để thừa chẳng là lãng phí ?

 

Đây đều là tấm lòng của mà!

 

Thế là, ngay lúc vẫn đang tính toán xem đan d.ư.ợ.c còn sẽ phân chia thế nào.

 

Trì Miểu đột nhiên vốc một nắm to, điên cuồng nhét miệng.

 

Vốc! Nhét!

 

Vốc! Nhét!

 

Động tác liền mạch lưu loát, miếng kịp nuốt xuống đón ngay miếng , tốc độ vơi của đan d.ư.ợ.c cực kỳ nhanh!

 

Lúc mới phản ứng .

 

“Tỷ! Tỷ đừng ăn nữa! Tỷ sắp luyện xong , đừng ăn nữa, chừa chút !”

 

Trì Miểu , Trì Miểu tiếp tục ăn.

 

“Không , nàng vẫn đang ăn tiếp kìa, mau tới trói nàng , đừng cho nàng ăn nữa!”

 

Nói , định xông lên khống chế tay chân Trì Miểu.

 

Trì Miểu thấy lời .

 

Cái gì?

 

Nàng vất vả mệt nhọc như thế, ăn chút đan d.ư.ợ.c mà các ngươi định tay với nàng ! Quá đáng!

 

Cho dù tay, nàng cũng ăn hết chỗ !

 

Trì Miểu dứt khoát bỏ dở những việc khác tay, hai tay vốc đan d.ư.ợ.c đưa thẳng miệng, mấy xúm kéo cũng vô ích.

 

“Trì Miểu, ngươi dừng miệng ! Ngươi dừng miệng cho !”

 

“Để ăn, cu li cho , ăn chút đan d.ư.ợ.c thì ? Cái lũ vô lương tâm các ngươi!”

 

Trong miệng nàng ngậm đầy đan dược, lúng búng gào lên.

 

Chỉ còn nắm cuối cùng, nàng trực tiếp nhét nốt miệng.

 

“Đừng để nàng nuốt xuống! Cạy miệng nàng !”

 

Đáng tiếc, chậm mất !

 

Ngay mặt những kẻ định cạy miệng , cổ họng Trì Miểu trượt một cái, nuốt trọn bộ đan d.ư.ợ.c bụng.

 

“Ợ, no .”

 

Trì Miểu xoa xoa cái bụng nhỏ, ăn no căng tròn, tâm trạng vô cùng phơi phới.

 

Khoảnh khắc , tất cả đều tuyệt vọng.

 

“A a a a a a! Trì Miểu! Ngươi nó quả thực là một con thú nuốt vàng!”

 

“Nói cho , ngươi cố ý cẩn thận?”

 

Trì Miểu chớp chớp mắt: “Ta cố tình cẩn thận đấy, dù cũng là tấm lòng của , nên lãng phí mà.”

 

Được!

 

Hay cho câu cố tình cẩn thận, cho câu nên lãng phí!

 

là nhân sâm cho lợn ăn mà!”

 

Trì Miểu: “Nói bậy, cho lợn ăn đến Tết còn thịt , cho ăn thì kiếp đừng hòng nhả .”

 

Câu càng là một đòn chí mạng.

 

Quá tiện, thực sự quá đê tiện!

 

Vừa tham lam vô sỉ, bọn họ những lời đường mật của nàng mê hoặc cơ chứ, thật sự tưởng nàng là cô gái bụng chính trực ?!

 

là ma xui quỷ khiến mà!

 

Ngay cả Ứng Vô Hoặc cũng nhịn mà giật giật khóe miệng.

 

Thấy tham , nhưng từng thấy ai tham đến mức .

 

Lại còn tỏ đương nhiên như thế, trắng trợn như thế.

 

“Ngươi uống một lúc nhiều đan d.ư.ợ.c như , ngươi sợ bạo thể mà c.h.ế.t ?”

 

Trì Miểu ngơ ngác: “Còn chuyện nữa hả?”

 

 

Loading...