Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 159: Dân Chúng Tự Mình Bổ Não
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:09:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mây đen còn tan hết, giọng của Vân Dao tràn đầy vẻ chân thành, thế nhưng tấm lệnh bài của Thiên Kiếm Tông mà nàng giơ cao trong tay giống như một món pháp bảo đoạt hồn, dọa cho những dân trong thành đang vây quanh nơi sợ tới mức mặt mày trắng bệch, đồng loạt lùi mấy bước.
“Người... Người của Thiên Kiếm Tông?!”
“Trời đất ơi, còn là thiếu tông chủ, nàng là của Thiên Kiếm Tông... Chúng uổng công thương xót !”
“Mẹ ơi con sợ!”
Trên mặt tất cả đều lộ rõ vẻ sợ hãi, như thể thiếu nữ thanh tú tuyệt trần đang ở đằng là một con ác quỷ mặt xanh nanh nhọn .
Cảnh tượng giống như một nhát d.a.o vô hình đ.â.m mạnh lồng n.g.ự.c Vân Dao xoay ngoắt một vòng.
Khiến nàng bỗng nhiên cảm thấy nghẹt thở.
Đến cả đám thiên kiêu cũng lượt lộ vẻ mặt nghi hoặc cùng với sự thù địch.
Chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi vì... danh tiếng của Thiên Kiếm Tông thật sự quá thối nát !
Trì Miểu cũng ngớ .
Thiếu tông chủ mới của Thiên Kiếm Tông?
Hỏng , thế chẳng là thù !
Nàng lén lút bước tới bên cạnh Tống Trầm Tinh: “Đây là kẻ thù của mà, ngươi ?”
Tống Trầm Tinh cạn lời: “Ngươi cho cơ hội để hả?”
Chạy nhanh như gió lốc, như sợ thù với lắm bằng!
Trì Miểu “chậc” một tiếng: “Vậy bây giờ, nàng giống ?”
Tống Trầm Tinh ngạc nhiên: “Sao ngươi ?”
Trì Miểu: “Nàng chẳng giống đám ất ơ méo mó của Thiên Kiếm Tông chút nào, xinh , khí chất , tướng mạo trông chính trực đấy nhé.”
Tống Trầm Tinh: “... Lại còn bày đặt xem tướng mạo nữa cơ đấy, rốt cuộc ngươi là thầy bói là thầy bói hả?”
Trì Miểu: “Ta là sư phụ tam khấu cửu bái của ngươi, ngươi bảo xem?”
Tống Trầm Tinh: “...”
Mẹ kiếp.
Cả ngày chỉ nhớ mỗi cái vụ tam khấu cửu bái đó thôi đúng ?!
mà quả thật, tướng mạo... thiếu nữ trông đúng là khá chính trực.
Tuy nhiên cũng khó mà .
Hắn thấy tướng mạo của Trì Miểu còn đoan chính hơn nhiều.
Đoan chính đến mức toát cả tà khí ngoài kìa.
Ngay trong lúc đang thì thầm to nhỏ, một âm thanh chói tai bỗng vang lên.
“Đồ Thiên Kiếm Tông! Cút !”
Giọng của một đứa trẻ vang lên lanh lảnh, tay nó còn cầm một cây bắp cải thối, ném thẳng Vân Dao.
Năm giác quan của tu chân giả vô cùng nhạy bén, né tránh là chuyện dễ như trở bàn tay, khoảnh khắc Vân Dao phát hiện cũng theo bản năng né , nhưng một luồng sức mạnh bí ẩn nào đó khiến nàng vững tại chỗ, mặc cho chiếc lá cải thối đập thẳng mặt .
Cảnh tượng khiến những khác giật kinh hãi, đặc biệt là của đứa trẻ, vội vàng ôm chặt lấy con .
“Cái con bé con cái gì thế hả?!”
Nếu của Thiên Kiếm Tông nổi giận trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t con thì ?
Đứa trẻ cũng ngơ ngác .
Vân Dao nở một nụ khổ: “Không , Thiên Kiếm Tông chúng ... là .”
Sau khi nàng buông câu .
Mọi còn thoáng chút nghi hoặc.
Ngay đó...
“Đi c.h.ế.t !”
Có c.h.ử.i một tiếng, một quả trứng gà ném trúng tóc Vân Dao, vỡ toác , lòng đỏ lòng trắng nhớp nháp nhanh chóng dính bết những lọn tóc của nàng .
Ngay đó, từ trong đám đông liên tục đủ loại đồ vật ném , trút thẳng lên Vân Dao.
Nàng vẫn sừng sững ở đó như một thanh kiếm chính trực, ngay cả sống lưng cũng hề cong xuống.
Thậm chí còn ném cả đá.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sự công kích của phàm, cho dù là dùng d.a.o đâm, đối với tu sĩ Kim Đan kỳ mà cũng chẳng khác nào gãi ngứa.
Sự trút giận như thế vô nghĩa, chỉ mang tính chất sỉ nhục.
Trời bỗng nhiên đổ một cơn mưa rào.
Nước mưa rơi xuống lộp độp.
Tống Trầm Tinh trợn tròn mắt, sang Trì Miểu: “Vãi chưởng, ngươi đến mức đấy chứ, đổ thêm dầu lửa ?!”
Trì Miểu chỉ bản : “Nhìn giống loại như thế lắm ?!”
Trận mưa do nàng !
Thời tiết tự nó vấn đề đấy chứ!
Ứng Vô Hoặc Vân Dao, lạnh lùng lên tiếng: “Huynh thể cảm ứng thanh kiếm nàng đang phẫn nộ, nàng hẳn thực sự là kẻ ác.”
Hắn kiếm hồn bẩm sinh, thể cảm nhận tiếng của kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-159-dan-chung-tu-minh-bo-nao.html.]
Con thể dối, nhưng kiếm thì .
Kim Thánh Phỉ: “Thế thì bây giờ, chúng giúp một tay ? Mặc dù hai bên là kẻ thù, nhưng trơ mắt chịu nhục hình như cũng lắm?”
Hai gã t.ử Cửu Kiếm Sơn chút do dự.
Ngu Vô Tâm: “Hay là chúng thôi, chuyện quả thật là do Thiên Kiếm Tông tự tạo nghiệp.”
Tịnh Minh: “A di đà Phật.” Hắn đưa bình luận gì.
Dung Tuyền Cơ sang Trì Miểu: “Còn thì ? Muội thấy thế nào? Tỷ theo .”
Trì Miểu lôi một túi hạt dưa, c.ắ.n tí tách: “Ta .”
Mọi : “???”
Trì Miểu .
“Nàng mà cần chúng lo chuyện bao đồng thì bản sớm tay , chịu nhục một chút thể khiến lòng nàng dễ chịu hơn phần nào.”
“Đứng đây c.ắ.n hạt dưa cùng , đợi đến khi nàng chịu nổi nữa thì chúng tùy cơ ứng biến .”
Dù chỉ cảnh , Trì Miểu cảm thấy gì đáng để thương hại, cũng chẳng thấy bản gì cần vẻ hùng cả.
Thế là khung cảnh thê lương bỗng chốc trở nên chút buồn .
Một bên, thiếu nữ ném đồ tới tấp.
Bên còn , một đám thiên kiêu c.ắ.n hạt dưa, nhai tí tách.
Tống Trầm Tinh kẹp ở giữa: “?”
Hắn bảo cái Tu Chân Giới sớm muộn gì cũng toang mà sai chứ!
Có ai bình thường mà xem kịch một cách trắng trợn như thế hả!
Hắn trừng mắt Trì Miểu.
“Ngươi cảm thấy thế là quá đáng lắm , dù cũng kiềm chế một chút chứ?!”
Trì Miểu sượng một lát, đó ngập ngừng chìa nắm hạt dưa trong tay : “Vậy ngươi một ít hạt dưa ?”
Tống Trầm Tinh: “... Cho, cho một ít .”
Thấy c.ắ.n ngon lành quá, dù cũng chỉ là một tên thầy bói hèn mọn mà thôi.
Màn khiến cho đám dân chúng bình dân cũng hình.
“Chuyện... Chuyện là ?!”
“Sao cảm giác các vị tiên nhân quá quen với việc xem kịch vui thế nhỉ?”
“Chứ còn gì nữa, c.ắ.n hạt dưa xem náo nhiệt thế , dám tưởng tượng thì sướng đến mức nào !”
“ thế, học lỏm , vẫn là tiên nhân cách chơi nhất!”
“Thế bây giờ chúng ném nữa , cảm giác ném thế phá đám các vị tiên nhân thì ?”
“Thôi... Đừng ném nữa, thần nữ đại nhân đang kìa, ném tiếp thì trông dân chúng chúng cay nghiệt quá! Lát nữa thần nữ đại nhân coi thường cho xem!”
Lời xì xào bàn tán của lọt hết tai sót một chữ.
Trì Miểu kinh ngạc: “Khoan ... Ta chỉ hóng hớt tí thôi mà, các ngươi tiếp tục chứ?”
Dân chúng: “Bảo ngươi nhỏ thôi mà , giờ thì , thần nữ đại nhân bắt đầu móc mỉa đấy!”
Trì Miểu khó hiểu đến mức híp cả mắt : “???”
Dân chúng: “Ngươi xem, thần nữ đại nhân híp mắt kìa, nhất định là cảm thấy chúng quá đáng, đang nghĩ cách giáo d.ụ.c chúng đấy. Chúng là những dân gương mẫu của thời đại mới, tuyệt đối thể thần nữ đại nhân khó xử !”
Trì Miểu: “Khoan ... Các ngươi giải thích nào!”
Dân chúng: “Thần nữ đại nhân cần giải thích , chúng con hiểu mà, chúng con đều hiểu hết cả ! Chúng con hiểu tường tận luôn !”
Trì Miểu: “...”
Các ngươi hiểu cái quái gì cơ chứ!
Dân chúng: “Người hãy cho chúng con danh hiệu của ạ, chỉ cứu chúng con, mà còn dạy dỗ chúng con cách lương thiện, thật là vĩ đại quá, chúng con sẽ gom góp tiền để xây miếu cho ngay đây!”
Trì Miểu: “Hả?!”
Nàng cái gì cơ chứ?
Nàng chỉ hóng hớt ăn dưa, nàng chỉ xem kịch thôi mà trời đất ơi!
Kim Thánh Phỉ: “Các ngươi cứ gọi nàng là Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Cuồng Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn là , đó chính là danh hiệu của nàng.”
Lần đổi là dân chúng hình.
“Các ngươi cứ ở đây việc ai nấy , chuyện xây miếu rành lắm, để bàn bạc với bọn họ.” Kim Thánh Phỉ buông một câu, liền sang bắt chuyện rôm rả nhiệt tình với đám dân chúng.
Trì Miểu một ngơ ngác tại chỗ.
“Cái danh hiệu mà vẫn còn nhớ ?!”
“Không là định lấy cái danh hiệu xây miếu cho thật đấy chứ?!”
Trì Miểu nghĩ tới khung cảnh đó.
Ngôi miếu đó sẽ gọi là gì? Miếu Ngưu Bức ?
thật là bò mở cửa đón bò con, đỉnh chóp đến tận nhà .
Không ! Tuyệt đối ! Chuyện hệ trọng thế tuyệt đối thể dùng cái tên đó !
Trì Miểu định hòa quần chúng nhân dân để giải thích đôi ba câu, thì bỗng nhiên một bàn tay giữ chặt lấy nàng .