Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 154: Trùm Giả Gái Tống Trầm Tinh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới chân Thiên Kiếm Tông, Kim Nguyệt Khách Sạn.

 

Kim Nguyệt Khách Sạn thể coi là chuỗi khách sạn lớn nhất bộ Diệu Hoa Châu, thậm chí trải rộng khắp cả Tu Chân Giới lẫn nơi cư ngụ của phàm. Phòng ốc ở đây chia bốn hạng: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.

 

Trong mỗi phòng đều Tụ Linh Trận, các gian phòng chữ Thiên càng trang sẵn Tụ Linh Trận ngũ phẩm, ngang ngửa với mật thất bế quan của đại đa các tông môn, thậm chí còn nhỉnh hơn vài phần.

 

Gần như ngoại trừ Thập Đại Tông Môn thì bất kỳ tông môn nào thể tùy ý sử dụng Tụ Linh Trận ngũ phẩm cả.

 

Bởi , nhiều khi các tu chân giả đều lựa chọn đến Kim Nguyệt Khách Sạn để tiến hành đột phá cảnh giới.

 

Đương nhiên, chi phí cũng chẳng hề rẻ chút nào... Một đêm tốn tới mười viên linh thạch thượng phẩm.

 

Kim Thánh Phỉ vung tay bao trọn bộ.

 

Hắn tuyên bố: “Toàn bộ chi tiêu ngày hôm nay, cứ tính hết cho Kim công t.ử !”

 

Trì Miểu: “Nam vương , ngươi ngầu đét quá đấy.”

 

Ngu Vô Tâm cũng run rẩy cả : “Đây là Kim Nguyệt Khách Sạn đấy, tất cả thiên kiêu đều ở phòng chữ Thiên... Tính sơ sơ gộp cũng tốn đến mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm . Ngươi dù tiền thì cũng thể hoang phí như thế chứ? Chi bằng ngươi ném hết đống đó để sỉ nhục !”

 

Dung Tuyền Cơ: “... Yêu cầu đê tiện vãi chưởng.”

 

Chưởng quầy bước tới, tươi niềm nở chào hỏi , mang lên rượu ngon nhất và những món ăn thượng hạng nhất.

 

Chưởng quầy cất lời: “Các vị cần suy nghĩ nhiều, là khách của thiếu gia... Thì chúng đương nhiên sẽ tiếp đãi chu đáo. Dù thì... Đã lâu lắm chúng mới thấy thiếu gia vui vẻ đến như .”

 

Tất cả đều ngơ ngác, vẻ mặt đầy khó tin sang Kim Thánh Phỉ.

 

“Thiếu gia?!”

 

Trong lòng Kim Thánh Phỉ dâng lên một cỗ kích động, bao lâu nay , cuối cùng cũng đến lượt vẻ mặt ?!

 

Hắn ho khan một tiếng: “Cái Kim Nguyệt Khách Sạn , cũng mang họ Kim mà.”

 

Mọi tức khắc da đầu tê rần.

 

Không nhịn mà đồng thanh thốt lên một tiếng “vãi chưởng”.

 

Biết Kim Thánh Phỉ tiền, nhưng ngờ chính là thiếu đông gia của Kim Nguyệt Khách Sạn!

 

Trì Miểu hít sâu một : “Đáng ghét thật!”

 

Kim Thánh Phỉ: “?”

 

Hắn giấu giếm gì , chắc chọc giận Trì Miểu đấy chứ.

 

Trì Miểu: “Biết ngươi giàu nứt đố đổ vách thế thì hồi leo Đăng Thiên Thang hố ngươi thêm nhiều chút !”

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Cảm ơn ngươi nhiều nhé.

 

Cơm canh của Kim Nguyệt Khách Sạn quả thực là tuyệt phẩm trong thiên hạ. Đối với đám tu chân giả gần như từng ăn uống gì như bọn họ mà , dáng vẻ ai nấy cắm đầu cắm cổ ăn như hổ đói khiến chưởng quầy cũng há hốc mồm kinh ngạc.

 

“Thiếu gia... Đám bằng hữu của , sức ăn quả thực thật đấy.”

 

Ngay cả Tịnh Minh cũng ăn uống kết hợp cả thịt lẫn rau.

 

Trang phục, khí chất của , từng li từng tí đều rõ ràng mấy chữ “ là hòa thượng”, thế nhưng ăn cá ăn thịt ngon lành như , đem cho ngoài một sự đả kích thị giác hề nhỏ.

 

Mọi đều trố mắt .

 

Tịnh Minh điềm đạm lau miệng: “Cái gọi là rượu thịt qua đường ruột, Phật tổ giữ trong tâm.”

 

Mọi : “...”

 

Trì Miểu: “Thịt cũng ăn , uống chút rượu ?”

 

Tịnh Minh: “Uống ít là .”

 

Mọi : “???”

 

Ngươi nó thật sự uống luôn đấy !

 

Ngươi thể chú ý đến phận Phật t.ử của một chút hả?!

 

công nhận rằng, ngày thường luôn gò bó trong tông môn, sự buông thả của ngày hôm nay khiến những thiếu niên thiếu nữ mở rộng cõi lòng, trò chuyện rôm rả bao nhiêu điều.

 

Sau khi cơm no rượu say, Trì Miểu mới cất tiếng hỏi: “Nói mới nhớ, chuyến chúng tới đây chẳng là để gặp một ? Người ?”

 

Tịnh Minh mỉm : “E là sắp tới nơi .”

 

Khoảnh khắc câu của dứt, ngoài cửa vang lên tiếng chuông leng keng, theo là một giọng giống như chẳng phân biệt nổi là nam nữ truyền : “Hay cho các nhé, lừa tới đây ăn chơi đàng hoàng, kết quả chính đ.á.n.h chén ? Còn lương tâm hả!”

 

Mọi .

 

Một thiếu nữ khoác bộ váy giản dị hai màu đen trắng, gương mặt xinh toát lên vài phần khí, trong tay nắm một cây phiêu trượng dán đầy đồ hình bát quái.

 

Ứng Vô Hoặc sững sờ, kiếm mày khẽ nhíu: “Tống Trầm Tinh? Hóa là...”

 

Ngu Vô Tâm tức khắc cả cứng đờ, toan bỏ chạy.

 

Thế nhưng Tịnh Minh sớm đoán hành động của , chuỗi phật châu trong tay bay vút , ngừng phóng to trói chặt .

 

Hắn trông như một con cá câu lên bờ, ngừng giãy giụa uốn éo.

 

“Đồ súc sinh! Tịnh Minh cái tên súc sinh nhà ngươi mau thả !”

 

Nhìn thấy cảnh tượng , Tống Trầm Tinh bước cửa sáng rực hai mắt, ném cây phiêu trượng trong tay xuống rảo bước lao thẳng về phía Ngu Vô Tâm: “Vô Tâm ca ca...”

 

Hắn ôm chầm lấy Ngu Vô Tâm, ngừng hôn chùn chụt lên mặt Ngu Vô Tâm.

 

Ngu Vô Tâm suy sụp tột cùng: “A a a a a! Cút ! Mau cút khỏi ngay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-154-trum-gia-gai-tong-tram-tinh.html.]

 

Khung cảnh nhất thời vô cùng hỗn loạn.

 

Mà Tống Trầm Tinh còn tranh thủ liếc mắt đ.á.n.h giá bộ những xung quanh, kìm hì hì: “Nhiều tiểu ca ca quá, ngay cả Tuyền Cơ tỷ tỷ cũng ở đây.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Hắn thích nhất chính là những !

 

Thế nhưng khi ánh mắt rơi lên Trì Miểu, đôi mắt bỗng sáng bừng lên: “Khí chất độc đáo quá!”

 

Hắn gần như buông ngay Ngu Vô Tâm , áp sát mặt ngay mặt Trì Miểu.

 

Trì Miểu vẫn duy trì một nụ đầy vẻ thần bí.

 

Tống Trầm Tinh càng đ.á.n.h giá càng thấy hăng hái: “Thần tính như ẩn như hiện ... Lại còn mùi thanh hương độc nhất vô nhị nữa, cả cái khuôn mặt nhỏ nhắn , mà trông quen mắt thế nhỉ?”

 

Hắn chằm chằm...

 

Sau đó, sắc mặt bắt đầu biến chuyển trông thấy bằng mắt thường, nụ môi cũng cứng đờ .

 

Trước khi kịp thốt lên câu “Là ngươi”, Trì Miểu cất tiếng : “Đã lâu gặp nha tiểu đồ ?”

 

Tống Trầm Tinh: “... Mẹ kiếp.”

 

Những khác mặt đầy vẻ nghi hoặc: “Tiểu đồ ???”

 

Tống Trầm Tinh nghiến răng nghiến lợi: “Quen... Đương nhiên là quen !”

 

...

 

Tống Trầm Tinh là ai?

 

Hắn thể coi là quen cũ của Trì Miểu.

 

Năm xưa khi Trì Miểu còn bước chân Cửu Kiếm Sơn, từng gặp một tên thần côn mới bước Trúc Cơ chạy tới địa bàn của phàm để tranh giành mối ăn bói toán với nàng.

 

Tên thần côn đó chính là Tống Trầm Tinh.

 

Mà khi , đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tống Trầm Tinh chính là Trì Miểu.

 

Trì Miểu dựa mấy bài văn mẫu nước đôi mơ hồ mà lừa cho dân trong trấn xoay mòng mòng.

 

Thế là liền tính toán chạy tới tìm Trì Miểu để bái sư học đạo, định bụng tìm cơ hội vạch trần sự thật rằng Trì Miểu là một kẻ lừa đảo hơn kém.

 

Kết quả thì ?

 

Kết quả là Trì Miểu tương kế tựu kế, giả vờ thu nhận đồ , hai cùng lăn lộn với một thời gian để Tống Trầm Tinh nắm rõ hết các thủ đoạn lừa của nàng.

 

Ngay khoảnh khắc chuẩn vạch trần Trì Miểu là kẻ lừa đảo.

 

Trì Miểu mặt bàn dân thiên hạ mà lật tung váy của lên!

 

Thân phận trùm giả gái của tại chỗ bại lộ! Lại còn Trì Miểu phản đòn một vố đau điếng: “Đến cả giới tính của mà còn che giấu thì thể là chứ, chắc chắn là tính lừa cho kiếm đầy bồn đầy bát xong đổi đồ nam để chuồn êm đây mà!”

 

Ngày hôm đó.

 

Hắn bại danh liệt, chật vật nhục nhã đuổi cổ khỏi trấn.

 

Ngày hôm đó trở thành bóng ma tâm lý cả đời của !

 

Mọi khi xong câu chuyện , chỉ ném về phía Tống Trầm Tinh một ánh mắt đầy thương hại và đồng cảm sâu sắc.

 

“Đụng Trì Miểu, đúng là nỗi bất hạnh ba đời của ngươi.”

 

Chẳng còn gì để nữa.

 

Những kẻ hãm hại Trì Miểu, kết cục cuối cùng nhận đều là căn bệnh tự kỷ suốt cả cuộc đời.

 

Mất mặt hổ?

 

Nực ... Đó mới chỉ là món khai vị cơ bản nhất mà thôi.

 

Tống Trầm Tinh nghiến chặt răng: “Ta tìm ngươi bấy lâu nay... Không ngờ bây giờ ngươi trở thành tu sĩ . Được! Đã như thì chúng đường đường chính chính đ.á.n.h một trận! Để giải quyết ân oán năm xưa !”

 

Hắn dứt lời liền lập tức ngưng tụ linh lực chuẩn tay.

 

Ngay khoảnh khắc đó, bộ những mặt tại đây đồng loạt vỗ mạnh xuống bàn bật dậy.

 

“Ngươi cái gì?!”

 

Kẻ Trúc Cơ, kẻ nửa bước Kim Đan, kẻ là Kim Đan... Toàn bộ Thiên Kiêu Đoàn đều hề giữ chút nào mà bộc phát bộ uy áp sức mạnh của , gắt gao trừng mắt Tống Trầm Tinh.

 

Ánh mắt Dung Tuyền Cơ lạnh tanh: “Đụng tới , là đụng tới . Đụng tới , là c.h.ế.t.”

 

Tống Trầm Tinh: “???”

 

Hắn mặt đầy vẻ kinh hãi trừng mắt Trì Miểu.

 

Khoan ... Cái tình huống quái quỷ gì thế ?!

 

Các chẳng là bằng hữu của nàng ?!

 

Sao bây giờ từng từng một bộ dạng như ăn tươi nuốt sống thế hả?!

 

Trì Miểu mỉm , bày dáng vẻ của một đại lão màn, dịu dàng cất lời: “Có gì thì từ từ , đừng động tay động chân bạo lực gì... Khách đến là khách mà đúng , thu liễm một chút , đừng dọa sợ.”

 

Nàng sang Tống Trầm Tinh: “Có , tiểu đồ từng thành đủ ba quỳ chín lạy của vi sư?”

 

Tống Trầm Tinh: “...”

 

Hắn thể ?

 

Mọi chuyện thành thế cơ chứ? Năm xưa một kẻ phàm nhân ngay cả linh căn cũng , thể khiến đám thiên kiêu cam tâm tình nguyện vì nàng mà vung tay đ.á.n.h thế ?!

 

 

Loading...