Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 153: Thiên Lạc Quân

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tổ sư của Mật Tông lai lịch rõ ràng, phận mập mờ, thực lực càng khó lường.

 

Thế nhưng phụ nữ bồi dưỡng một lứa tuyệt thế thiên kiêu đỉnh cấp nhất trong thời kỳ hắc ám.

 

Có vài vị trở thành thủy tổ khai sơn của Thập Đại Tông Môn, vài vị ở Mật Tông, trải qua bao năm tháng đằng đẵng... Người còn sống sót dường như chỉ còn duy nhất một .

 

Tông chủ đương nhiệm của Mật Tông, nhất cường giả của Tu Chân Giới: Thiên Lạc Quân.

 

Sáng sớm, khi nhiều còn tỉnh giấc.

 

Nam nhân tóc trắng tựa như thần linh giáng thế, xuất hiện giữa Kim Phật Tự.

 

Thế nhưng mới chạm đất, sắc mặt lập tức tái mét, kìm đưa tay bịt chặt mũi : “Sao thối thế ?!”

 

Kim Phật Tự hứng chịu một cơn mưa phân nước tiểu từ trời rơi xuống thể thối đến cái mức tởm lợm chứ?!

 

Tính thì cũng lâu tới Kim Phật Tự. Vật đổi dời... Kim Phật Tự nay sa sút đến mức ? Ngay cả một quét dọn vệ sinh cũng ?

 

Hắn tùy tiện tóm lấy một tiểu tăng vẻ mặt vô cùng kỳ dị: “Làm phiền tiểu sư phụ, liệu thể...”

 

Hắn còn kịp hỏi hết câu đối phương gạt tay , vội vàng cúi đầu chắp tay niệm Phật: “Thí chủ, thực sự xin , nhà xí bên cũng chật kín . Nếu thí chủ thực sự đang gấp gáp thì chi bằng sang chỗ khác xem ?”

 

Thiên Lạc Quân: “???”

 

Hắn thêm lời nào, chỉ cảm thấy vô cùng khó hiểu, bèn liên tiếp giữ mấy để hỏi.

 

Kết quả câu trả lời nhận nếu ỉa thì cũng là nhà xí.

 

Cái chùa Kim Phật Tự nhà các ngươi mắc chứng bệnh gì hả!

 

Hắn kìm mà nổi giận: “Dù cũng là tông môn đầu trong Thập Đại Tông Môn nơi trần thế, Kim Phật Tự cái nông nỗi , tu luyện mà mở miệng những từ ngữ thô thiển bất nhã, thế còn thể thống gì nữa?!”

 

Tất cả đều đồng loạt sang .

 

Bằng những ánh mắt vô cùng kỳ quặc.

 

Sau đó c.h.ử.i một câu: “Đồ thần kinh, ỉa thì đừng mà gâu gâu.”

 

Thiên Lạc Quân hít sâu một , lâu lắm từng tức giận và c.h.ử.i như lúc !

 

lúc .

 

Một hòa thượng mặc áo cà sa hoa lệ, đầu trọc lốc, nở nụ từ bi xuất hiện nơi cuối tầm mắt của Thiên Lạc Quân.

 

Người ai khác, chính là bản tôn Phổ Ninh đại sư!

 

Kỹ năng mới của Trì Miểu còn buồn nôn hơn nhiều so với tưởng tượng.

 

Đó chỉ đơn thuần là đau bụng, mà là khiến tháo !

 

Thế nhưng tu chân giả vốn ăn ngũ cốc hoa màu, thì lấy nhiều thứ để mà xả ngoài cơ chứ?

 

Người phàm dính chiêu thì cứ xả là xong, tu chân giả thì xả mà thể nào xả ! Tục gọi là táo bón!

 

Không , nhưng bụng vẫn cứ tống ! Cuối cùng đến mức suýt lòi cả ruột lẫn m.á.u mà vẫn chẳng giải quyết gì.

 

Về lão thực sự chống đỡ nổi nữa, đành tự thi triển pháp thuật lên mới bản dễ chịu hơn đôi chút.

 

trải qua một quá khứ đau đớn đến nhường , nhưng Phổ Ninh đại sư lúc vẫn thể mỉm đối diện với cuộc đời.

 

Đây là cái gì?

 

Đây mới chính là đại sư thực thụ!

 

Lão cất lời: “Sớm tin hôm nay quý khách ghé thăm, lão nạp từ sáng sớm trong phòng chờ đợi. Thiên Lạc Quân tới, cớ trực tiếp tìm lão nạp?”

 

Thiên Lạc Quân nghiêm trang đáp: “Ta mù đường.”

 

Phổ Ninh đại sư: “...”

 

Nụ mặt lão rõ ràng sắp giữ nổi nữa .

 

Đồ ngốc c.h.ế.t tiệt.

 

Lão đợi cả buổi sáng thấy bóng dáng , chỉ vì ngươi mù đường thôi đấy ?!

 

Ngươi lão nhịn đau bụng để tạo dáng trong phòng bao lâu ?!

 

Đương nhiên, Phổ Ninh đại sư cũng chỉ dám c.h.ử.i thầm trong bụng mà thôi.

 

A di đà phật, dạo gần đây theo con nhóc Trì Miểu , cả lão cũng sắp trở nên nóng tính như lửa .

 

Lão hỏi: “Không rõ Thiên Lạc Quân đại giá quang lâm là vì chuyện gì?”

 

Thiên Lạc Quân: “Tìm một . Dạo gần đây ai từng bước Đan Văn Các ?”

 

Phổ Ninh đại sư lắc đầu: “Đan Văn Các trông coi, cũng chẳng lưu ghi chép gì, ngài tìm thế thì chẳng khác nào mò kim đáy biển cả!”

 

Mật Tông đòi , thiện ác rõ.

 

Phổ Ninh đại sư tiếp tục mở lời: “Có điều, Mật Tông tái xuất, đích ngài đích tới chỉ để tìm một ? Người xem lai lịch hề nhỏ, lão nạp liệu thể dò hỏi đôi chút ?”

 

Thiên Lạc Quân mím môi, cất tiếng: “Chuyện thể tiết lộ, nhưng nếu ngươi bất kỳ manh mối nào thì lập tức báo cho . Người ... Đối với Mật Tông vô cùng quan trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-153-thien-lac-quan.html.]

 

Phổ Ninh đại sư khéo léo cúi đầu hành lễ: “Ngài cứ yên tâm, lão nạp nhất định nấy, lời chân thật!”

 

Thiên Lạc Quân gật đầu.

 

“Người tìm là một cô bé, thiên tư thông tuệ, chừng mười lăm tuổi.”

 

Cơ mặt Phổ Ninh đại sư giật thót một cái, quả nhiên là nhắm Trì Miểu !

 

Tùy tiện lấy đan văn của , bây giờ tìm tới tận cửa để gây phiền toái đây!

 

Trì Miểu Trì Miểu, may mà sáng sớm nay lão đuổi ngươi , ngươi nợ lão một món ân tình lớn đấy nhé!

 

Mật Tông mà bắt ngươi thì khéo khi còn trẻ thế coi là Ma Tộc mà đem c.h.é.m cũng nên.

 

Phổ Ninh đại sư mở miệng: “Tầm mười lăm tuổi thì chắc chắn là thiên kiêu của Thập Tông . khéo cho ngài ... Đám thiên kiêu mới rời .”

 

Thiên Lạc Quân: “Bọn họ ?”

 

Phổ Ninh đại sư: “Lão nạp rõ, chuyện thuộc quyền quản lý của lão nạp.”

 

Thiên Lạc Quân: “Vậy nếu ngươi tin tức thì nhất định kịp thời báo cho .”

 

... Người tìm một đặc điểm quan trọng nhất, đó là: Tính tình lương thiện, trong lòng tràn ngập tình yêu thương bao la!”

 

Nói dứt lời, liền biến mất ngay tại chỗ.

 

Phổ Ninh đại sư thở phào nhẹ nhõm một .

 

Phổ Thanh và Phổ Tạ nãy giờ lén lút quan sát cũng vội vàng bước .

 

“Tính tình lương thiện... Đây thật sự là tới tìm Trì Miểu ? Nghe chẳng giống chút nào cả!”

 

Phổ Ninh: “... Khụ khụ, bất kể là tìm ai thì cũng thể dễ dàng giao .”

 

Mật Tông bao năm qua chẳng màng thế sự, xuất thế là đòi , tìm , g.i.ế.c Ma Tộc.

 

Đã cướp của Thập Đại Tông Môn bọn họ bao nhiêu thiên kiêu ?

 

Dù thế nào nữa cũng thể tùy tiện giao .

 

Huống hồ... Thái độ của bọn họ đối với cần tìm dường như còn cấp bách hơn hẳn những .

 

Trước khi rõ sự tình, tuyệt đối thể giao cho Mật Tông.

 

Phổ Tạ: “ của Mật Tông cũng thật là ngu xuẩn, chuyện Thập Tông tập huấn, Thiên Bi Động Phủ, Diệu Hoa Châu thăng cấp, bao nhiêu chuyện trọng đại nổ rầm rộ như thế mà bọn họ vẫn tra tới đầu Trì Miểu ?”

 

Phổ Ninh vội vàng tiến lên bịt mồm lão : “Ngươi chớ ăn hàm hồ. Mật Tông hành sự dựa bói toán... Bọn họ tìm cũng là xem duyên phận. Dù thì lão nạp hiện tại báo chuyện cho Cửu Kiếm Sơn , cũng bảo bọn chúng tới Thiên Kiếm Tông .”

 

“Những việc thể thì lão nạp đều hết, việc thể thì lão nạp cũng luôn .”

 

“Tiếp theo mau chóng điều tra xem dải đan văn rốt cuộc là thế nào, do ai để . Nếu Mật Tông gây bất lợi cho Trì Miểu, tông gắn liền vận mệnh với con bé thì cũng chịu một vố đau đớn đấy.”

 

Hai vị trưởng lão đồng thanh đáp: “Rõ!”

 

Phổ Ninh vẫn đầy vẻ sốt ruột về hướng Trì Miểu rời .

 

Hi vọng con bé ... Thiên Lạc Quân tuy phản ứng chậm nửa nhịp, nhưng tuyệt đối kẻ ngu ngốc, sẽ nhanh nhận sơ hở trong lời của lão thôi.

 

Lão mau chóng bế quan để lánh nạn mới !

 

...

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Quả nhiên, khi Thiên Lạc Quân bay nửa đường thì nhận điểm đúng.

 

Hắn lập tức trở Kim Phật Tự.

 

Tiểu sa di: “Phổ Ninh đại sư ? Phổ Ninh đại sư bế quan nửa ngày ạ!”

 

Thiên Lạc Quân: “...”

 

Xưa nay hòa thượng lắm mưu hèn kế bẩn.

 

Tổ sư gia quả nhiên lừa !

 

Hắn , đến mức siết chặt nắm đấm: “Giấu ? Ta xem ngươi giấu bao lâu?!”

 

Hắn hít sâu một .

 

Chậc... Thối quá.

 

Cái Kim Phật Tự thật sự thể ở thêm một giây nào nữa!

 

...

 

Ở một diễn biến khác, Thiên Kiêu Đoàn từ sáng sớm tinh mơ giục lên đường tới Thiên Kiếm Tông.

 

Mất nửa ngày trời, bọn họ bay tới một thị trấn nhỏ chân Thiên Kiếm Tông.

 

Tịnh Minh một chưởng đ.á.n.h ngất Ngu Vô Tâm, đó dẫn cả nhóm nhỏ của bọn họ tìm một .

 

Trì Miểu vạn ngờ tới... Người tìm quen cũ!

 

 

Loading...