Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 150: Đan Văn Màu Đen

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đan văn của Trì Miểu thể thô! Vừa thẳng! Lại ảm đạm chút ánh sáng! Trông cứ như một con chạch mổ phanh thây đem phơi khô , đen sì sì một cục!

 

Hoàn phù hợp với bất kỳ tiêu chuẩn chọn lựa đan văn nào!

 

Tịnh Minh sang Phổ Thanh: “Phổ Thanh sư thúc, đây chính là món cổ vật mà thúc bảo thể tìm đấy ?”

 

Phổ Thanh: “... Ngươi cứ bảo dải đan văn cổ ?”

 

Tịnh Minh: “...”

 

Đâu chỉ là cổ chứ!

 

Trì Miểu: “Dải chẳng , đại sư xem dải là phục khắc từ ai thế? Có năng lực đặc thù gì ?”

 

Phổ Thanh dùng ánh mắt như trẻ thiểu năng mà ngó Trì Miểu.

 

“Không tùy tiện dải đan văn nào cũng năng lực đặc thù . Chỉ ít đan văn cực phẩm mới sở hữu, dải của ngươi ngang ngó dọc cũng chẳng thấy giống chút nào.”

 

Nghiêm Qua thu nhận một đồ ngốc nghếch thế cơ chứ?

 

Lão cẩn thận đ.á.n.h giá thêm một lượt: “Tuy nhiên dải đan văn rốt cuộc là phục khắc từ ai, thực sự , chẳng chút ấn tượng nào cả.”

 

Trì Miểu: “Ngươi chơi xơi nước lúc việc đấy ?”

 

Phổ Thanh trừng to hai mắt, vội vàng phản bác: “Phi! Ta ở chỗ bao nhiêu năm qua, đan văn nào mà nhận chứ? Ngươi dám bảo chơi xơi nước!”

 

Lão việc cực kỳ chăm chỉ và tận tụy đấy nhé!

 

Trì Miểu nhún vai, chỉ dải đan văn chọn.

 

“Dải chẳng ngươi nhận ?”

 

Gương mặt già nua của Phổ Thanh đỏ ửng lên: “Chuyện... chuyện đúng là chút kỳ quái. Bình thường đan văn dù phế đến , cho dù là tàn khuyết thì cũng thể phát sáng. Để tra xem dải đan văn rốt cuộc là thế nào.”

 

Lão lấy một xấp sách trông như lâu lắm ai lật tới, đập mạnh lên bàn bụi bay mù mịt bắt đầu tra cứu.

 

“Dải !”

 

“Dải cũng !”

 

“Sao tìm thấy nhỉ?”

 

Lão tìm kiếm một hồi lâu, Trì Miểu và Tịnh Minh đưa mắt .

 

Trì Miểu sử dụng Vạn Vật Xu Nữu để gửi tin nhắn riêng cho Tịnh Minh.

 

[Bộ trưởng Bộ Nhân tài: Hay là chúng chuồn luôn ?]

 

[Không thích hóng hớt: Muội đợi xem dải đan văn là thế nào, hoặc chọn dải khác ?]

 

Dải đan văn kiểu gì cũng thấy quá tệ.

 

Trì Miểu mỉm .

 

“Chính là nó .”

 

Thế là Trưởng lão Phổ Thanh vẫn đang mải mê tra cứu tư liệu hề nhận dải đan văn bàn Trì Miểu lấy , hai cũng rời khỏi từ lúc nào.

 

Đến lúc hoàng hôn buông xuống, Trưởng lão Phổ Thanh tra cứu đến mức đầu bốc khói nghi ngút.

 

Cuối cùng lão kích động hét lớn một tiếng: “Tìm thấy !”

 

“Trì Miểu, ngươi đừng , đúng là thể đùa , dải đan văn của ngươi quả thực tầm thường chút nào!”

 

Lão thấy ai đáp mới ngẩng đầu lên.

 

Nhìn sang trái, ngó sang .

 

“Người ? Người ?!”

 

“Mẹ kiếp!”

 

Lão bỗng nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.

 

Dải đan văn ... Tuyệt đối thể tùy tiện dùng đấy!

 

...

 

Sau khi Trì Miểu trở về phòng , nàng liền nhanh chóng chuẩn hấp thu dải đan văn màu đen .

 

Dải đan văn trong tay Trì Miểu cứ như sống , ngừng vặn vẹo uốn éo.

 

Trì Miểu buông lời nhận xét sắc bén: “Cái thứ dùng thật ? Cảm giác buồn nôn.”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Ký chủ cứ yên tâm , buồn nôn bằng ngươi .”

 

Trì Miểu: “?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống lập tức toát mồ hôi hột: “Ý... Ý là, dải đan văn đương nhiên là buồn nôn , kỹ năng của nó còn buồn nôn hơn. Nếu buồn nôn thì xứng đan văn của ký chủ đại nhân ngài chứ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-150-dan-van-mau-den.html.]

Trì Miểu: “Thế , buồn nôn đến mức nào?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Cụ thể thế nào thì rõ, nhưng từ món đồ cảm nhận một sự quen thuộc kỳ quái. Chẳng hiểu thấy thứ đặc biệt hợp với ngươi, hơn nữa... Dải đan văn nếu gì bất ngờ thì thể giúp ngươi trực tiếp thi triển Kim Đan Kỹ ngay từ thời kỳ Hư Đan đấy.”

 

Hai mắt Trì Miểu sáng rực lên: “Thật giả đấy?!”

 

Khoảng cách để nàng tấn thăng Kim Đan hiện tại vẫn cần tích lũy thêm một thời gian nữa, thể lập tức đột phá ngay .

 

Việc trực tiếp sở hữu một Kim Đan Kỹ khi lên Kim Đan chắc chắn sẽ trở thành một con bài tẩy cực mạnh trong thực chiến.

 

Trì Miểu thể chờ đợi thêm nữa, liền ngưng tụ viên Hư Đan phù hợp nhất với dải đan văn màu đen .

 

Đó chính là... Hư Đan hệ mộc.

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Dung hợp , đặt hai thứ cùng . Năng lực của đan văn hẳn là một loại tiểu lĩnh vực, liên quan đến chất khí, thực chất thuộc về hệ phong phân nhánh từ hệ mộc. Ngươi dùng Hư Đan hệ mộc là thích hợp .”

 

Trì Miểu .

 

Khoảnh khắc dải đan văn màu đen tiếp xúc với Hư Đan hệ mộc, một chuyện ngoài dự liệu xảy .

 

Dải đan văn thô thẳng ảm đạm chút ánh sáng bỗng nhiên như hóa thành chất lỏng, bao bọc lấy bộ Hư Đan của nàng.

 

“Vãi chưởng?! Cái thứ quái gì thế !”

 

Nàng hoảng hốt kéo thứ , nhưng ngay lúc đó... Đan văn dung hợp với Hư Đan, biến thành một viên Hư Đan kỳ dị mang màu sắc vô cùng quái đản, tựa như chứa cả tinh hà vũ trụ bên trong.

 

Trì Miểu: “Ta... Của phế chứ?”

 

Tuy rằng phế viên Kim Đan thì nàng vẫn còn năm viên khác.

 

như chẳng quá lãng phí ? Nói ngoài chắc chắn sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t mất!

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Phế , tự ngươi cảm ứng một chút chẳng ngay ?”

 

Trì Miểu cẩn thận cảm nhận một phen.

 

Khí tức từ viên Hư Đan của nàng mạnh hơn nhiều!

 

Thậm chí so với viên Kim Đan mà Văn Nhân Ế cưỡng ép đột phá đó còn thần bí hơn, cường đại hơn bội phần!

 

Hơn nữa... Nó còn mang cho nàng một cảm giác lạ.

 

Dường như... Viên Kim Đan thể nuốt chửng thứ gì đó.

 

Và nàng thực sự cảm nhận bản thể vận dụng viên Hư Đan để phóng thích Kim Đan Kỹ, quả nhiên là một lĩnh vực.

 

Trì Miểu liền thử nghiệm một chút...

 

...

 

Bên ngoài phòng.

 

Các thành viên của Bộ Bán buôn Nhân tài đều đang c.ắ.n hạt dưa ở đại đường.

 

Bọn họ nhai tóp tép, hề nhận nguy hiểm âm thầm giáng xuống.

 

Dung Tuyền Cơ sang Ứng Vô Hoặc và Kim Thánh Phỉ: “Tư liệu của hai các ngươi tra cứu đến ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hai đồng loạt lắc đầu.

 

Kim Thánh Phỉ: “Hoàn lấy một chút tin tức nào, ngay cả Dung Nguyệt là ai còn chẳng .”

 

Tịnh Minh cũng : “A di đà phật, nếu các thí chủ tin tức, tiểu tăng bên ngược một thể bói toán .”

 

Sống lưng Ngu Vô Tâm bỗng nhiên lạnh toát, hai mắt mang theo vẻ chấn kinh về phía Tịnh Minh: “Ngươi... Ngươi ngươi ngươi... Ngươi định tìm đàn ông đấy chứ?!”

 

Tịnh Minh nhắm mắt , gật đầu: “Trì Miểu giúp đỡ chúng nhiều, nay Trì Miểu chân tướng sự việc, chúng cũng nên dốc lực tương trợ mới . Chỉ là... Phải hy sinh ngươi một chút .”

 

Hắn vô cùng đại nghĩa lẫm nhiên.

 

Những khác đều ngơ ngác sang.

 

Ngu Vô Tâm ôm chặt lấy tấm bé nhỏ yếu ớt của : “Ta ! Ta ! Ngươi là bắt bán rẻ tôn nghiêm của !”

 

Hắn định bỏ chạy, kết quả ngay giây tiếp theo Tịnh Minh trực tiếp vươn một bàn tay Phật tóm gọn lấy , còn nhét một quả táo lớn miệng để chặn họng .

 

Mọi : “...” Thật hung tàn.

 

Dung Tuyền Cơ nghi hoặc về phía phòng của Trì Miểu.

 

“Nói mới nhớ, các ngươi dung hợp đan văn mất nhiều thời gian thế , Trì Miểu vẫn ngoài? Ta một dự cảm chẳng lành cho lắm.”

 

“Qua xem thử nhé?”

 

Mấy rủ chạy tới cửa phòng của Trì Miểu.

 

Ngay khoảnh khắc bọn họ định đẩy cửa bước .

 

Bên trong vang lên tiếng hét thất thanh của Trì Miểu: “Đừng mở cửa!”

 

 

Loading...