Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 148: Quả Thực Là Chuyện Hoang Đường!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghiêm Qua năm xưa, chính là đầu hàng ngũ thiên kiêu của thời đại chúng ...”
Trì Miểu xong, lập tức giật b.ắ.n phắt dậy: “Cái gì cơ?! Chuyện quả thực là chuyện hoang đường giật gân bịa đặt!”
Cả Tịnh Minh lẫn Phổ Thanh: “?!”
Phổ Thanh: “Ngươi bình tĩnh chút ...”
Trì Miểu lập tức lục lọi tới lui trong nhẫn trữ vật của , cuối cùng cũng lôi bức chân dung của sư phụ nhà .
Trên bức họa, đàn ông lôi thôi lếch thếch, gương mặt vô cùng hung thần ác sát. Nói là quá thì hẳn, nhưng ở Tu Chân Giới nhan sắc đều thuộc hàng thượng đẳng, một vòng thiên hạ ông thì quả thực nỡ thẳng!
“Sư phụ con mà cũng là đầu thiên kiêu á? Người? Cỡ như á??”
Nàng chỉ bức họa, thốt lên lời chất vấn xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Nhà ai thiên kiêu chi thủ mà đến lúc đều lên Đại Thừa kỳ, chuẩn lên ghế tông chủ, thì ông mới lẹt đẹt bò tới Hóa Thần kỳ trưởng lão cơ chứ?
Rớt hạng nhiều đến thế ?!
Phổ Thanh im lặng hồi lâu: “... Bức họa của ngươi, cũng là diện mạo khi dịch dung của thôi.”
Trì Miểu trợn tròn hai mắt, nghển cổ vẻ khó tin: “Dịch dung á?!”
Hả??!
Phổ Thanh gật đầu thật mạnh, vẻ mặt đó càng lúc càng trở nên dịu dàng, đồng thời mang theo vài phần hoài niệm hướng về ngày cũ:
“Nghiêm Qua ... Dung mạo thật sự của , thể là quang phong tễ nguyệt, khó lòng dùng lời lẽ để miêu tả, chỉ một là trọn đời khó quên! Năm đó... bọn chẳng qua chỉ là những nhân vật mờ nhạt lưng mà thôi, cũng chỉ từ đằng xa ngắm một .”
“Hắn phong thần tuấn lãng, dáng mỹ, tựa như thần nhân ông trời ban tặng cho thế gian! Khí chất và sức hút của càng khiến khó lòng quên . Thiếu niên thiên kiêu, ở thời đại ... thiên tư, cơ duyên, tâm tính của , gần như thể xưng là mỹ tuyệt đối!”
“Mười lăm tuổi Trúc Cơ, mười bảy tuổi Kim Đan, hai mươi tuổi Nguyên Anh... gần như ở mỗi một cảnh giới, đều đạt đến mức đồng cấp vô địch!”
“Bằng hữu gặp nạn, ắt tay tương trợ; kẻ thù tới khiêu khích, tất c.h.é.m g.i.ế.c tha! Một thanh thần kiếm trong tay, ngạo khí thiếu niên hiển lộ sót chút nào!”
“Đám thiên kiêu cùng thời với bọn năm đó, gần như bộ đều quy phục sức hút mê hồn của ...”
“Thế nhưng, một lòng hướng về tu hành, từng vướng bận chút chuyện nam nữ tư tình... Đến nay vẫn cưới vợ đấy!”
Trì Miểu những lời mà đầu óc rối bời.
Ngài đang kể về ai thế?
Sư phụ nàng á??
Trì Miểu: “Ngài đang về sư phụ của con thật đấy ?”
Sao nàng cứ thấy xa lạ thế nào , chẳng giống chút nào với nàng cả!
Phong thần tuấn lãng, đầu thiên kiêu, sức hút ngút trời?!
Ngài đang ám chỉ cái lão già giả dạng ăn mày lừa gạt tặng cơ duyên dụ dỗ nàng nhập môn tống nàng ngục đấy ?!
Phổ Thanh gật đầu lia lịa: “, chính là ! Ngàn chân vạn thực!”
Trì Miểu: “Con tin.”
Phổ Thanh: “...”
Tịnh Minh chốc chốc Trì Miểu, chốc chốc Phổ Thanh, tay vẫn nhai hạt dưa rôm rốp rôm rốp, đôi tai to cũng ngừng giật giật.
Oa.
Kịch tính ghê .
Phổ Thanh thở dài thườn thượt, dường như nhớ điều gì đó, cả đột nhiên như quả bóng xì , ủ rũ hẳn xuống.
“Phải , của hiện tại, khiến tin ngày xưa mang bộ dáng như thế chứ?”
“Vật đổi dời ...”
Trì Miểu: “Ngài đừng cảm thán nữa, ngài mau xem biến thành thế chứ?”
Trì Miểu một bên hóng dưa, một bên dùng Vạn Vật Xu Nữu mở nhóm chat lên.
[Khu Bán Buôn Nhân Tài Tu Chân Giới]
[Trưởng Phòng Bán Buôn: @Kiếm hỏi chuyện .]
Nhân vật “Kiếm” , chính là soái ca tắm tiên Ứng Vô Hoặc của chúng .
[Kiếm: Cứ .]
Trì Miểu lập tức tường thuật trực tiếp bộ quả dưa nhóm.
Các thành viên trong nhóm bày tỏ sự chấn động tột độ.
[Kiếm: Chưa từng thấy bao giờ.]
[Đại Sư Rải Tiền: Cái gì cơ? Đệ cứ tưởng lão già khọm đó là tên ăn mày suốt ngày thích sang Ngọc Thanh Phong bọn ăn chực uống chực chứ, nào thấy lão đáng thương cũng mua thêm đùi gà cho lão ăn đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-148-qua-thuc-la-chuyen-hoang-duong.html.]
[Cầm Thủy Hoàng: Chấn động thế ? Chơi trò tương phản , các hỏi Tịnh Minh xem? @Không Thích Hóng Hớt.]
[Không Thích Hóng Hớt: Chưa từng thấy, bần tăng đang ở cùng Trì Miểu.]
[Cầm Thủy Hoàng: Đến cả cũng , bảo mật kỹ đến thế cơ ?]
[Nữ T Thiết Huyết: Hai cứ hỏi tiếp , bên cũng bảo Ứng Vô Hoặc với Kim Thánh Phỉ theo sát điều tra thêm tài liệu xem .]
[Trưởng Phòng Bán Buôn: Được, chờ tin của .]
Thấy Phổ Thanh trưởng lão dường như vẫn tiết lộ thêm, Trì Miểu và Tịnh Minh một cái.
Trì Miểu lập tức sụt sùi nức nở hai tiếng, ngón tay cẩn thận rụt rè kéo góc áo Phổ Thanh đại sư: “Đại sư thật sự chịu ? Sư phụ từ bộ dạng như thế biến thành thế , chắc chắn chịu đả kích ghê gớm lắm. Con yêu quý sư phụ của con, nếu ngài , con cũng sẽ nghĩ cách tìm hiểu cho bằng ... Ngài... ngài mà, để con nghĩ cách cứu rỗi sư phụ của con, bằng đồ như con c.ắ.n rứt lương tâm lắm!”
Tịnh Minh cũng lộ vẻ mặt đau đớn xót xa, vỗ vỗ vai Trì Miểu như để an ủi: “A di đà Phật, thí chủ tự nghĩ thông suốt, nợ ai cả...”
Trì Miểu càng thêm t.h.ả.m thiết, tiện tay túm lấy áo tăng bào Phật T.ử của Tịnh Minh để lau nước mắt:
“Sao con nợ sư phụ chứ? Không sư phụ thì Miểu Nhi của ngày hôm nay!”
Tịnh Minh: “... Chậc.”
Phổ Thanh chứng kiến cảnh tượng , cũng im lặng một lúc thật lâu.
Hoang đường!
Quá đỗi hoang đường !
“Được ! Nếu hai đứa các ngươi thật sự , sẽ những gì thể .”
Trì Miểu lật mặt nhanh như chớp: “Ngài .”
Phổ Thanh: “...”
“Năm đó biến cố tổn thất vô cùng nặng nề, chúng ước hẹn chôn chặt đáy lòng , cho nên những gì thể cho các ngươi cũng chẳng bao nhiêu.”
“Những nhân vật nòng cốt trong chuyện gồm sư phụ ngươi, Dung Nguyệt, và... một phụ nữ tên là Vân Mạt.”
Trì Miểu: “Rồi nữa ạ?”
Phổ Thanh: “Những gì thể chỉ bấy nhiêu thôi, các ngươi đừng hỏi thêm nữa, sẽ , mau chọn đan văn biến cho .”
Trì Miểu còn định tiếp tục diễn kịch.
“Còn mau cút lấy đan văn thì đừng hòng lấy nữa!”
Kết quả Phổ Thanh trực tiếp vung gậy nện thẳng một phát m.ô.n.g Trì Miểu.
Trì Miểu đau đến mức bay vọt lên trời, lúc rơi xuống chẳng một ai thèm đỡ nàng cả.
Trì Miểu: “Tên hòa thượng , đỡ !”
Tịnh Minh: “... Tiểu tăng đang bận lau áo, thấy.”
Bộ pháp phục Phật T.ử của bôi bẩn hết cả .
Trì Miểu thầm nghĩ Tu Chân Giới lòng quả thực quá đỗi hiểm ác, kẻ nào tóc thì càng hiểm ác hơn.
bộ dạng , Phổ Thanh chắc chắn sẽ hé răng thêm nửa lời, những chuyện còn đành để bọn họ tự điều tra thôi.
Xem chừng chuyện dính líu hề nhỏ?
Dung Nguyệt... sư ruột kiêm bạn tù của nàng.
Còn nhân vật mới xuất hiện tên là Vân Mạt , nàng thực sự từng qua.
Trì Miểu nhắn tin qua Vạn Vật Xu Nữu bảo đám bạn điều tra xem .
Sau đó nàng liếc Phổ Thanh: “Chỉ...”
Chưa kịp dứt câu, Phổ Thanh nhấc gậy lên.
Trì Miểu vội vàng bịt chặt miệng .
Được , ! Thôi !
Nàng hỏi nữa là chứ gì!
Tịnh Minh dở dở : “Đi thôi, chọn đan văn nào... Lúc đang là chính ngọ, đan quang rực rỡ nhất, dễ dàng chọn đan văn thích hợp nhất với bản .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu bất đắc dĩ, chỉ đành Phổ Thanh với ánh mắt tha thiết, lủi thủi chạy chọn đan văn.
Phổ Thanh còn càu nhàu bồi thêm một câu: “Nhìn gì? Không đập c.h.ế.t ngươi là may lắm , lắm mồm lắm miệng!”
Trì Miểu lẩm bẩm nhỏ giọng: “Phải , m.ô.n.g con chuyện, xì xì xì là lời nhảm nhí.”
Phổ Thanh: “...”
Tịnh Minh bật một tiếng.