Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 147: Người Ta Chỉ Quan Tâm Sư Phụ Thôi Mà
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi nhắc đến tên của đó.”
Phổ Thanh cất lời, mấy chữ thốt từ miệng ông dường như vô cùng nặng nề.
Nghe qua là chứa đựng đầy ắp câu chuyện bên trong.
“Người đó ư?” Trì Miểu hồi tưởng một chút, hình như nàng nhắc đến tên của ai nhỉ?
Khoan ...
Hình như nàng thực sự nhắc đến một cái tên!
“Sư phụ con ?!”
Phổ Thanh thấy câu của Trì Miểu, cũng ngẩn : “Sư phụ ngươi là Nghiêm Qua?!”
Trì Miểu: “Dạ , thế ạ?”
Phổ Thanh hóa đá tại chỗ: “Khoan , đồ của Nghiêm Qua vẫn c.h.ế.t sạch cơ ?”
Trì Miểu: “???”
Nhìn vẻ hoang mang tột độ của Trì Miểu, Phổ Thanh nhịn mà bật một tiếng: “Ấy, ý đó, xem ngươi là t.ử mới thu nhận của ?”
Trì Miểu gật đầu: “ ạ.”
Phổ Thanh vuốt cằm chiều suy ngẫm, chẳng hiểu phì một cái: “Thảo nào...”
Cảm thán xong, ông đầy vẻ hứng thú ném hàng loạt câu hỏi dồn dập về phía Trì Miểu: “Sư phụ ngươi dạo thế nào ? Sống ? Ăn cơm còn nhanh ? Cơ thể còn vấn đề gì khác chứ?”
Trì Miểu cũng chẳng hiểu vị Phổ Thanh đại sư đột nhiên kích động đến thế, nhưng xuất phát từ nguyên tắc bản là một cô gái ngoan ngoãn, nàng vẫn thành thật trả lời hết.
“Người vẫn khỏe lắm ạ, thể cường tráng, ăn ngủ , gần đây còn mới đột phá nữa cơ.”
Nghe đến đoạn , vẻ mặt Phổ Thanh vẫn tràn đầy vẻ an ủi, nhưng đến chuyện Nghiêm Qua đột phá, sắc mặt ông lập tức biến đổi, vô cùng khó tin mà hỏi dồn: “Hắn đột phá Đại Thừa kỳ ?!”
Trì Miểu: “Vâng, thư kể cho con đấy.”
Phổ Thanh lập tức cau chặt mày, ngẫm nghĩ ngẫm nghĩ .
Không đúng, tuyệt đối thể nào...
Nghiêm Qua thể đột phá nữa chứ?
Đáng lẽ ... chỉ thể mãi mãi dừng ở giai đoạn đó mới .
Trì Miểu cảm thấy gì đó là lạ, bèn chủ động hỏi: “Sư phụ con đột phá là chuyện kỳ lạ lắm ạ?”
Phổ Thanh lập tức bật dậy: “Chuyện đương nhiên kỳ lạ !”
Thế nhưng, nhận thức chuyện năm xưa đều ước hẹn tuyệt đối hé răng nửa lời, chôn chặt đáy lòng, ông ngưng bặt.
Nhìn Trì Miểu đang bệt đất, hai tay ôm lấy má, cả khuôn mặt đầy vẻ mong chờ, Phổ Thanh tặc lưỡi: “Xì, liên quan quái gì đến ngươi? Con nhóc nhà ngươi mà lắm chuyện thế hả?”
Trì Miểu: “Con á? Con lắm chuyện? Con á???”
Không chứ, nàng thành kẻ lắm chuyện , nàng ngóng hóng hớt tí chuyện của sư phụ nhà mà cũng ?
Phổ Thanh bình tĩnh xuống, phớt lờ Trì Miểu, đưa mắt ngoài cửa với vẻ u sầu trĩu nặng, kìm thở dài một .
“Bất luận thế nào, thể đột phá là điều , chứng tỏ bây giờ đang ngày một hơn. Hắn bình an... cũng yên tâm .”
Đột nhiên, viền mắt ông đỏ hoe lên, đó sang Trì Miểu với vẻ mặt như thể giây tiếp theo nàng sẽ c.h.ế.t thật đến nơi, vỗ vỗ lên lưng nàng, thấm thía dặn dò: “Ngươi nhất định trân trọng những ngày tháng hiện tại đấy nhé...”
Trì Miểu: “Dạ??”
“Sao con cứ thấy lời của ngài là lạ thế nào , như kiểu sắp tống tiễn con về nơi an nghỉ cuối cùng . Con trông giống dễ c.h.ế.t lắm ?”
Chưa đợi Phổ Thanh mở miệng trả lời, Tịnh Minh bên cạnh nhịn mà bật thành tiếng.
Trì Miểu sang lườm : “?”
Tịnh Minh vội vàng chấn chỉnh thái độ, về với hình tượng Phật T.ử ban đầu, từ tốn nâng tay lên: “A di đà Phật, tiểu tăng chỉ cảm thấy, lời của thí chủ cũng là lý.”
Trì Miểu: “...”
Mẹ kiếp!
Chẳng chỉ suýt hại c.h.ế.t thôi ? Có đến mức thù dai thế hả? Đồ tai to! Đồ hẹp hòi!
Phổ Thanh cũng Trì Miểu với ánh mắt đầy thâm ý, đoạn nhai hạt dưa rôm rốp : “Chuyện khác , chứ Lôi Phạt Phong các ngươi thì thực sự chẳng điều gì . chuyện năm đó trôi qua hẳn , ngươi cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Ngươi là t.ử mới thu nhận của , cũng chứng minh thực sự bước khỏi bóng ma quá khứ .”
“Tốt lắm... Thật sự .”
Trì Miểu ngày càng hoang mang: “Người bước khỏi cái gì cơ ạ?”
Bệnh trầm cảm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-147-nguoi-ta-chi-quan-tam-su-phu-thoi-ma.html.]
Trông giống, sư phụ nàng mỗi ngày bày trò trừu tượng quái đản thua kém gì nàng cơ chứ.
Phổ Thanh dậy, ánh mắt Trì Miểu dịu dàng hơn vài phần: “Được , những chuyện thứ các ngươi nên , nhưng sự đều thỏa, cũng an lòng ... Hai đứa , mau chọn đan văn xong rời khỏi đây.”
Trì Miểu ngơ ngác tập, lén lút ghé sát cạnh Tịnh Minh, kéo kéo cái tai to của , bắt nàng bàn tán xì xào:
“Các trưởng lão Kim Phật Tự của các cứ thích đ.á.n.h đố thế nhỉ, rốt cuộc là chuyện gì cũng chẳng thấy ? Hơn nữa cảm thấy cái giọng điệu với thái độ của ông đối với sư phụ lạ lắm ?”
Tịnh Minh thoáng qua Phổ Thanh trưởng lão, đó gật đầu thật mạnh.
Dù quá hiểu rõ vị trưởng lão , nhưng dựa những manh mối hiện tại, cùng với kinh nghiệm hóng hớt nhiều năm của : “Tiểu tăng thấy vẻ giống... đoạn tụ chi bích.”
Trì Miểu: “Đoạn tụ chi bích á?!”
Lần đến lượt nàng chấn động.
Một hòa thượng như mà cũng hiểu mấy cái á? Đừng bảo với nàng là nửa đêm còn lén truyện chèo thuyền đẩy thuyền đấy nhé!
Hơn nữa...
Trì Miểu đưa mắt Phổ Thanh trưởng lão với vẻ đầy khó tin: “Không chứ, ông với sư phụ á? Hả??”
“Cái bộ dạng đực rựa lôi thôi lếch thếch như sư phụ mà ông cũng nuốt trôi ? là đói đến phát rồ !”
Dù thì nàng cũng yêu quý sư phụ .
nàng thể phủ nhận sư phụ nàng là một gã xí hung tợn còn tính tình dở dở ương ương, kẻ nào nảy sinh loại tình cảm đó với sư phụ nàng thì chắc chắn tinh thần bình thường !
Ai ngờ , Phổ Thanh đại sư thấy rõ mồn một từng câu từng chữ, nặng nề hừ lạnh một tiếng: “Hai đứa các ngươi lưng to thêm chút nữa , lát nữa là cả cái Kim Phật Tự đều thấy hết đấy!”
Trì Miểu và Tịnh Minh lập tức thẳng đơ , ngoan ngoãn nghiêm chỉnh.
Trì Miểu nở nụ ngượng ngùng: “Ấy da, trưởng lão ơi, chỉ là phận hậu bối, quan tâm sư phụ một chút thôi mà, chỗ nào chứ? Đây đều là tình yêu thương cả đấy ạ!”
Phổ Thanh cứ thế lặng lẽ nàng: “...”
Nhai rôm rốp rôm rốp.
Trì Miểu thấy , lập tức sấn gần, đà lấn tới ghé sát mặt : “Thế rốt cuộc ạ?”
Dọa cho Phổ Thanh rơi cả hạt dưa xuống đất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tịnh Minh bên cạnh cũng câm nín.
Trong lòng thầm giơ ngón tay cái bái phục Trì Miểu.
Trì Miểu, quả thực là tấm gương sáng ngời cho thế hệ chúng trong giới hóng hớt!
Có thể mặt dày đến mức thì đúng là liều mạng thật .
Phổ Thanh hít sâu một , đột ngột siết chặt cây gậy trong tay.
Trì Miểu: “?!”
“Đại sư! Quân t.ử động khẩu động thủ nhé! Người thần kinh đ.á.n.h thì phạm pháp, nhưng ngài bây giờ đang tỉnh táo đấy! Hơn nữa ngài là hòa thượng, ngài phạm giới sát sinh !”
Phổ Thanh tức đến mức cả sắp nổ tung:
“Lão t.ử là võ tăng!”
Cái con bé cái miệng cũng chẳng thèm nhả lời t.ử tế nào y hệt như sư phụ ngươi thế hả?!
Nếu nể mặt mũi của Nghiêm Qua, ông đây thực sự một gậy đập nát ngươi thành đống thịt vụn hả?!
Trì Miểu thấy đòn võ mồm của khống chế cứng Phổ Thanh hai giây, tại chỗ liền nắm chặt hai tay, run rẩy kịch liệt:
“Trì Miểu chỉ quan tâm đến sư phụ của thôi, gì sai chứ? Sư phụ cái gì cũng giấu con, các ngài cũng giấu con! Con... con... Thôi , tình thầy trò thời buổi , rốt cuộc cũng chỉ là gửi gắm sai !”
Nàng , nước mắt chực trào rơi xuống thật.
Trông đáng thương vô cùng.
Đến mức Tịnh Minh bên cạnh cũng rơi luôn hạt dưa.
Cẩu Sử Hệ Thống cũng nhảy dựng :
“Chị ơi, chị diễn sâu thật đấy!”
Mấy lời ai mà tin cho nổi chứ! Chính bản cô tin hả?!
Mãi cho đến khi Phổ Thanh buông một tiếng thở dài: “Haizz! Thôi ... Nể tình ngươi cũng thật lòng quan tâm , sẽ kể cho ngươi một chút về . Hắn ... vốn như bây giờ .”
Lời tác giả:
Bị sốt , đầu óc choáng váng, xin phép hôm nay chỉ một chương.