Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 146: Bộ Đôi Thiên Kiêu Chật Vật

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phổ Thanh trưởng lão siết chặt cây gậy trong tay, đôi mắt khó lòng che giấu vẻ hung tợn, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: “Đệ t.ử Lôi Phạt Phong của Cửu Kiếm Sơn?!”

 

“Các ngươi hại thành nông nỗi , mà còn dám xuất hiện mặt ? Các ngươi c.h.ế.t!”

 

Dứt lời, ông vung mạnh trường côn trong tay nhắm thẳng Trì Miểu. Dưới sự gia trì của kim linh lực, trường côn hóa thành một hư ảnh khổng lồ chấn động cả gian, cuốn theo sát ý ngập tràn, hung hãn nện xuống Trì Miểu!

 

Trì Miểu kinh hãi tột độ, vội vàng hóa thành hư kiếm để né tránh!

 

Thế nhưng dù , hư ảnh trường côn rơi xuống đất phát một tiếng nổ “oành”, vẫn đập nát vụn mặt sàn, cuốn bay đá tảng b.ắ.n tung tóe tứ phía, dư ba hung hãn tựa như mấy tầng sóng dữ nện thẳng lên nhục Trì Miểu.

 

Sóng xung kích đ.á.n.h tan hư ảnh kiếm quang của Trì Miểu, cả nàng văng xa, va rầm dãy ô chứa vách tường.

 

Miệng trào cả m.á.u tươi!

 

Chưa kịp để nàng kịp phản ứng tiếp theo, Tịnh Minh nhanh chóng bay tới, Phật pháp gia trì phát động, Kim Chung Tráo lập tức hiển hiện!

 

“Đoong! Đoong! Đoong! Đoong!”

 

Hàng chục đợt sức mạnh nện liên tiếp lên Kim Chung Tráo, phát những thanh âm đinh tai nhức óc.

 

Cả hai đều đến ngơ ngác.

 

“Mẹ kiếp... uy lực kinh khủng thế cơ ?!”

 

Đây là một gậy tùy tiện của tu sĩ Hóa Thần kỳ ? Chỉ riêng dư ba thôi cũng đủ lấy mạng bọn họ !

 

Nếu nhờ Kim Chung Tráo của Tịnh Minh là một bảo vật phòng ngự, cộng thêm bản Tịnh Minh cũng sở hữu kim đan tám văn đàng hoàng cùng thực lực Kim Đan kỳ trung kỳ, thì nàng bỏ nửa cái mạng ở đây !

 

Da đầu Tịnh Minh cũng tê rại cả : “Muội... tìm đường c.h.ế.t cũng giỏi quá đấy.”

 

“Bần tăng chống đỡ lâu , nghĩ cách .”

 

Uy lực cấp bậc Hóa Thần kỳ thứ mà hai bọn họ thể đối kháng.

 

Thêm một gậy nữa thôi, cả hai đứa chắc chắn toi mạng.

 

nên tò mò, quả dưa nên hóng chút nào! Đều tại cái miệng gợi đòn của Trì Miểu!

 

Trì Miểu túm lấy : “Ta nghĩ cách á? Cứ theo kế hoạch ban đầu mà chứ!”

 

Lúc , Phổ Thanh đại sư chuẩn giáng thêm một gậy xuống.

 

Tịnh Minh vội mở miệng: “Sư thúc! Dù và Lôi Phạt Phong của Cửu Kiếm Sơn hiểu lầm gì nữa, con là Tịnh Minh, con bảo đảm Trì Miểu là một cô gái , tuyệt đối ...”

 

Còn kịp dứt câu, Phổ Thanh dường như mất hết lý trí, giáng tiếp một gậy nữa xuống.

 

Cả hai sợ đến mức hồn bay phách lạc.

 

“Chạy mau!”

 

màn võ mồm của Tịnh Minh phát huy tác dụng , uy lực của gậy rõ ràng thu liễm đôi chút.

 

Trì Miểu và Tịnh Minh cắm đầu chạy vòng quanh khắp Đan Văn Các để né gậy, kẻ tranh thục mạng, chỉ sợ chạy chậm một bước là mất đầu.

 

Chính Tịnh Minh cũng cạn lời với bản .

 

“Bần tăng đúng là nên tin cái trò quỷ của !”

 

Một đời Phật T.ử như , nhếch nhác chạy trối c.h.ế.t ở cái chốn !

 

Trì Miểu: “Ta chẳng cũng sắp c.h.ế.t ? Ta cũng nhục nhã lắm chứ bộ! Lôi Phạt Phong bọn gì ông chứ, g.i.ế.c c.h.ế.t yêu của ông chắc?! Có đến mức đó ?!”

 

“Lão già Nghiêm Qua còn mặt dày bảo tùy tìm đường c.h.ế.t! Ta chỉ nghịch ngợm trêu một tí thôi, cái lấy mạng !”

 

Sư phụ , rốt cuộc vớ cái kịch bản vạn thù ghét gì thế !

 

Đi theo con đúng là chịu khổ chịu nạn đủ đường!

 

Và ngay trong khoảnh khắc .

 

Tiếng gậy nện “bốp bốp” phía lưng đột nhiên im bặt.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

hai vẫn theo quán tính chạy thêm ba bốn vòng nữa quanh chỗ đó.

 

“Khoan , hình như đ.á.n.h nữa .” Trì Miểu đột ngột phanh gấp!

 

Tịnh Minh chạy phía nặng cân hơn, quán tính quá lớn nên hãm kịp, tông thẳng lưng Trì Miểu khiến cả hai ngã dập mặt xuống sàn.

 

Trì Miểu: “Mẹ kiếp! Huynh chỉ dài mỗi với tai thôi chứ mọc thêm tí não nào !”

 

Đau c.h.ế.t .

 

Tịnh Minh lồm cồm bò dậy , mệt đến mức mồ hôi đầm đìa khắp , thở hổn hển, nhưng vẫn rủ lòng từ bi kéo Trì Miểu dậy.

 

Cảm giác đau đớn cơ thể khiến biểu cảm của nhăn nhó méo mó một cách thiếu tự nhiên.

 

Trì Miểu ghét bỏ liếc : “Cái vẻ mặt của trông còn khoa trương hơn cả thế?”

 

Tịnh Minh: “Đau não.”

 

Trì Miểu: “... Chuyện đó tạm gác , còn đang nghi ngờ xem não thật đây.”

 

Người to đùng thế mà phanh cũng phanh nổi!

 

Tịnh Minh: “...”

 

Người đàn ông trời sinh vô tình như , đầu tiên nảy sinh ý nghĩ một tát đập c.h.ế.t một .

 

lúc .

 

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng nức nở đầy quái dị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-146-bo-doi-thien-kieu-chat-vat.html.]

Trì Miểu: “Huynh đấy ? Đùa đấy chứ, mỏng manh dễ vỡ thế cơ ?”

 

Nàng c.h.ử.i câu nào độc địa lắm !

 

Tịnh Minh cạn lời, hai tay giữ chặt lấy đầu Trì Miểu xoay thẳng về một hướng.

 

“Bên kìa.”

 

Đôi mắt ông đầm đìa nước mắt, đến mức thở !

 

“Tại ! Tại các ngươi đối xử với như thế... Tại đối xử với như thế chứ!”

 

“Cửu Kiếm Sơn... Lôi Phạt Phong! Ta sẽ tha cho các ngươi , oa oa oa!”

 

Người đàn ông cao mét tám nãy còn vung gậy đập như đập chuột chũi, giờ đây nấc lên chẳng khác nào một đứa trẻ con.

 

Cảnh tượng khiến cả Trì Miểu lẫn Tịnh Minh đều lộ thứ biểu cảm chẳng dùng lời lẽ nào để miêu tả.

 

Khoan , tay đ.á.n.h là ông, thế quái nào giờ cũng là ông thế hả!

 

Cửu Kiếm Sơn ăn hết gạo nhà ông chắc?!

 

Rốt cuộc là chạm từ khóa cấm kỵ nào mà đột nhiên đ.á.n.h nữa ?

 

Trì Miểu dám lên tiếng, sang Tịnh Minh chỉ tay về phía Phổ Thanh, đó gõ gõ huyệt thái dương của chính .

 

Trưởng lão nhà đầu óc vấn đề ?

 

Tịnh Minh nhún nhún vai.

 

Hắn chịu thôi! Hắn thiết gì với vị trưởng lão .

 

Trì Miểu tặc lưỡi một tiếng: “Hay là chúng chuồn , hai ngày nữa hẵng lấy đan văn, giữ cái mạng nhỏ là quan trọng nhất.”

 

Tịnh Minh gật đầu: “Muội .”

 

Không thể đồng tình.

 

Đời mới chỉ hùa theo Trì Miểu trò liều mạng đúng một thôi, mà suýt chút nữa là chầu trời thật .

 

Đến cả danh hiệu Phật T.ử cũng chẳng tác dụng gì.

 

Hai vị thiên kiêu lén lén lút lút định rời khỏi nơi đây, nhưng cây gậy của Phổ Thanh đại sư phía giáng thẳng xuống chặn con đường rời của bọn họ.

 

“Không !”

 

Tiếng quát dọa hai vội vàng nghiêm chỉnh , nở một nụ ngượng ngùng nhưng kém phần lịch thiệp.

 

Trì Miểu xoa xoa gáy: “Ấy da, định , chỉ thấy hôm nay trời quá, thích hợp ngoài c.ắ.n tí hạt dưa thôi mà, ngài ăn một ít ?”

 

Tịnh Minh: “Hả?”

 

Giờ mà còn c.ắ.n hạt dưa nữa ?

 

Lời ma quỷ ai mà tin cho nổi!

 

Nào ngờ, Phổ Thanh hít sâu một , tựa như đứa trẻ chịu uất ức dỗ dành: “Cho một ít .”

 

Tịnh Minh: “Hả?!”

 

Không chứ, ngài ăn thật đấy ?

 

Điên ?!

 

Trì Miểu hì hì dâng nốt chỗ hạt dưa ít ỏi còn của lên, ân cần hầu hạ: “Nào nào nào, chuyện gì thì chúng cứ từ từ , c.ắ.n hạt dưa chuyện, đừng hở là dùng bạo lực. Đập c.h.ế.t Tịnh Minh thì chẳng , chứ đập trúng con, đập trúng hoa hoa cỏ cỏ thì tổn phước lắm đúng ?”

 

Tịnh Minh: “...”

 

Muội giữ thể diện cho khác hả?!

 

Phổ Thanh c.ắ.n hạt dưa nhai rôm rốp, liếc xéo Trì Miểu một cái: “Hừ, nếu tại ngươi thốt mấy chữ , thể mất kiểm soát chứ!”

 

Trì Miểu tặc lưỡi một tiếng: “Thì con từ , vả con cũng nhắc nhở ngài còn gì.”

 

Ngươi mà từ ?!

 

Tịnh Minh: “Bần tăng ...”

 

Trì Miểu trừng mắt lườm Tịnh Minh một cái: “Hạt dưa còn bịt nổi cái mồm của ?!”

 

Tịnh Minh: “...”

 

Hắn khép nép ngoan ngoãn tại chỗ.

 

Được, lắm, , .

 

Tuyệt vời!

 

Trì Miểu về phía Phổ Thanh đại sư: “Đại sư, rốt cuộc ngài đột nhiên đ.á.n.h nữa thế, là mỏi tay mệt ạ? Kể cho con chút ?”

 

Phổ Thanh: “... Cái con bé mà...”

 

Khó lòng đ.á.n.h giá nổi con .

 

Quá đỗi trừu tượng.

 

Trì Miểu chớp chớp mắt: “Kể chút mà?”

 

Vẫn dâng dưa lên ?

 

Phổ Thanh im lặng một thoáng: “Bởi vì...”

 

 

Loading...