Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 145: Biết Rõ Còn Cố Tình Gợi Đòn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuyệt đối đừng nhắc mặt đó rằng đến từ Cửu Kiếm Sơn, càng nhắc tới... Lôi Phạt Phong!”
Trì Miểu tò mò: “Why?”
Cửu Kiếm Sơn của bọn họ chẳng nổi tiếng là nhân phẩm , ngoài tiền và thực lực thì cái gì cũng ?
Một câu tiếng Anh của Trì Miểu khiến Tịnh Minh mờ mịt cả : “Why? Là cái gì cơ?”
Trì Miểu: “...”
Nàng xoa xoa cằm, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, mang cảm giác nghẹn ứ như ngoài mà rặn , mãi mới nặn từng chữ:
“Cái ... thế nào nhỉ? Đây gọi là tiếng Anh, một thứ ngôn ngữ độc hại khiến bao thế hệ học trò rơi đau khổ, tăm tối, phát điên mà tài nào thoát nổi. “Why” trong thứ ngôn ngữ đó nghĩa là “tại ”.”
“Tóm chẳng thứ lành gì , đừng học chi.”
Tịnh Minh: “Ồ.”
Miệng thì đáp , nhưng trong lòng ngấm ngầm cảm thấy ắt điều mờ ám.
Trước đó Trì Miểu kéo Dung Tuyền Cơ nhảy điệu múa quái dị , khiến tốc độ tu luyện của Dung Tuyền Cơ tăng vọt trong thoáng chốc, nay phô diễn thứ ngôn ngữ kỳ lạ .
Bảo bên trong uẩn khúc gì, tuyệt đối tin. Theo những gì thấy đến nay, thứ bộc lộ Trì Miểu đều chẳng hề bình thường, kẻ nào dính dáng đến nàng, gặp cơ duyên thì cũng là bệnh.
Để lát nữa về nghiên cứu kỹ .
Hắn giải thích câu hỏi : “Nguyên nhân cụ thể bần tăng cũng rõ, lẽ năm xưa vị từng chút ân oán sâu xa với Lôi Phạt Phong của , nhưng hiện giờ hẳn là đôi bên đường ai nấy trong bất hòa. Sư phụ cũng chỉ nhắc nhở bần tăng đôi câu, rốt cuộc sẽ xảy chuyện gì, bần tăng chịu thôi.”
“Vậy ... sẽ xảy chuyện gì ?” Trì Miểu lén lút thò đầu qua, đôi mắt màu vàng óng tuyệt đong đầy vẻ tò mò cùng nét tinh quái.
Lời khiến sống lưng Tịnh Minh căng cứng: “Muội gì? Tốt nhất đừng bậy, vị trưởng lão là cao thủ Hóa Thần cảnh đấy, một tát là đập c.h.ế.t .”
Trì Miểu: “ chẳng lẽ tò mò chút nào ?”
Tịnh Minh: “...”
Hắn tò mò thật.
Mẩu dưa hóng hớt nhất định là một quả dưa thơm nức và vô cùng chấn động.
Trì Miểu tiếp tục dùng khuỷu tay thúc thúc eo Tịnh Minh: “Liều thì mới ăn nhiều chứ, ngóng chuyện bí mật thì gánh rủi ro.”
Tịnh Minh: “... Thế bần tăng gì?”
“Thế mới đúng chứ.” Trì Miểu cong cong khóe mắt, đoạn mở miệng : “Trước khi ông chuẩn tung một tát đập c.h.ế.t , đến lúc đó lấy phận Phật T.ử đỡ hộ một phát, giữ cho đừng c.h.ế.t là .”
Tịnh Minh gật đầu: “... Được.”
Kèo cũng lỗ, đối với thì hình tượng vẫn vững như bàn thạch.
Trưởng lão bên trong dường như tính khí nóng nảy, thấy cửa mở mà hai vẫn còn lề mề ở bên ngoài, bèn quát lớn một tiếng:
“Hai đứa chúng mày ? Không đóng cửa đấy!”
Hai một cái, vội vã cất bước trong cửa.
Vừa bước qua đại môn Đan Văn Các, bọn họ liền cảnh tượng mắt cho chấn động.
Nhìn từ bên ngoài, quy mô của Đan Văn Các hề lớn, nhưng từ bên trong, cả gian phòng mang sắc vàng đỏ ngập tràn, bốn bức tường xung quanh đều là sự kết hợp của vô bậc thang cùng kệ chứa!
Vô ngăn ô, mỗi một ngăn... đều cất giữ một đạo đan văn với màu sắc khác , tỏa ánh sáng rực rỡ tuyệt mỹ, đối với tu sĩ nửa bước Kim Đan cùng Kim Đan kỳ mà , quả thực là sự cám dỗ c.h.ế.t !
“Lợi hại thật đấy... Bên trong càn khôn riêng, còn bố trí cả một trận pháp khổng lồ bên ngoài để che mắt nữa chứ.”
Mức độ tiêu hao cùng phẩm giai của trận pháp tuyệt đối thấp, Kim Phật Tự quả nhiên chịu chi.
nghĩ cũng , Đan Văn Các nơi tầm thường, Đan Văn Ấn đối với bộ Tu Chân Giới đều là sự cám dỗ hề nhỏ.
Chỉ cần phá đan thành , thì vĩnh viễn thể tăng thêm một đạo đan văn mới cho kim đan của mà cần bất kỳ điều kiện nào.
lúc , một nam t.ử mặc tăng bào võ tăng xuất hiện mặt hai . Gương mặt ông cương nghị, trông vẻ nghiêm cẩn cẩn trọng, tay nắm một cây gậy to lớn, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Ta là trưởng lão thủ các của Đan Văn Các, Phổ Thanh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-145-biet-ro-con-co-tinh-goi-don.html.]
“Người đến lấy đan văn hôm nay chính là hai đứa các ngươi? Lấy lệnh bài tự xưng danh môn phái , còn ghi chép.”
Tịnh Minh gật đầu, đưa tấm thẻ do Phổ Ninh đại sư trao cho : “Vâng, t.ử Tịnh Minh.”
Phổ Thanh khẽ gật đầu, Phật T.ử nhà đương nhiên ông nhận , vì thế ánh mắt liền chuyển dời sang Trì Miểu.
Trì Miểu chớp chớp đôi mắt to tròn, lộ rõ bản sắc ngây thơ thiện lương.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phổ Thanh giờ chẳng màng sự đời, kể từ biến cố năm xưa, ông liền bái nhập Kim Phật Tự, ngoan ngoãn giữ các, còn bận tâm đến bất kỳ chuyện gì ở ngoại giới nữa.
Còn về việc Trì Miểu là ai, ông quả thực .
“Ngươi, tự xưng danh môn phái .”
Trì Miểu: “Thế chúng một chuyện con mới xưng danh ?”
Phổ Thanh: “?”
Trì Miểu thấy , tiến lên phía hai bước: “Dạ... tức là nếu con xưng danh môn phái , ngài nổi giận với con đấy nhé.”
Phổ Thanh bật : “Ta việc gì nổi giận với đám hậu bối các ngươi? Huống chi chỉ là xưng danh môn phái, trừ phi ngươi là Ma Tộc, bằng ... ân oán lớn đến mấy, cũng chẳng thèm giận ngươi.”
“Ngươi và vốn quen , thể lời , ắt hẳn là sư môn trưởng bối của ngươi duyên nợ với . nay quy y cửa Phật, dứt bỏ hồng trần dĩ vãng, sự đều thấu, bất kỳ chuyện gì cũng còn liên quan đến nữa.”
“Hơn nữa, chuyện của tiền bối là chuyện của tiền bối, dẫu dây dưa thế nào cũng nên trút lên đầu hậu bối.”
Trì Miểu xong, hai mắt bất giác sáng rực lên, sang Tịnh Minh một cái.
Uầy! Con ngài tính ghê, thấu tình đạt lý ghê cơ!
Trì Miểu ghé sát gần Tịnh Minh: “Huynh thấy đúng , các trưởng lão của Kim Phật Tự các ai nấy tố chất đều cao vút, thể so đo tính toán chuyện sư môn chứ?”
“Chuyện ...” Tịnh Minh bình thường cũng ít khi tiếp xúc với Phổ Thanh, quả thực cũng rõ, đoạn sang Phổ Thanh: “Phổ Thanh sư thúc Phật pháp thâm sâu thấu triệt, t.ử vô cùng khâm phục.”
Phổ Thanh mỉm .
Giới trẻ mà, thảo nào ai cũng thích vẻ mặt trẻ tuổi, bản gì mà thu về cả đống lời khen ngợi.
Khoái chí thật đấy.
Phổ Thanh ở mãi trong Đan Văn Các quanh năm chẳng mấy khi gặp ai, nay trêu chọc thì tâm trạng cũng hẳn lên: “Được , chọn đan văn xong thì mau rời , tự xưng danh môn phái để ghi sổ xong xuôi các ngươi chọn.”
Trì Miểu gật đầu, hai tay ôm quyền, lễ nghi vô cùng chu , tự hào hô vang danh hiệu sư môn nhà :
“Con là t.ử truyền của Lôi Phạt Phong thuộc Cửu Kiếm Sơn, Trì Miểu! Bái kiến Phổ Thanh đại sư!”
Giọng nàng sang sảng đanh thép! Từng chữ vang dội rành rọt!
Rõ ràng là sợ Phổ Thanh đại sư rõ.
“...”
Bầu khí trong chớp mắt chìm tĩnh lặng tuyệt đối.
Trì Miểu lén lút ngẩng đầu trộm một cái.
Nụ mặt Phổ Thanh đại sư lập tức cứng đờ: “Ngươi... ngươi bảo ngươi là t.ử truyền của... nơi nào cơ?”
Trì Miểu lặp nữa:
“Cửu Kiếm Sơn, Lôi Phạt Phong!”
Trong khoảnh khắc, nụ gương mặt Phổ Thanh đại sư biến mất.
Không gian xung quanh yên ắng đến đáng sợ, ông trừng trừng Trì Miểu, kìm run lên bần bật vì kích động, khí tức cũng từng nấc từng nấc tăng vọt điên cuồng.
“Cửu Kiếm Sơn...”
“Lôi Phạt Phong ?!”
“Các ngươi còn dám xuất hiện mặt ư!”
Giây tiếp theo, chuyện quái đản xảy .