Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 144: Dẫn Phật Tử Cắn Hạt Dưa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Nhân Hiểu chằm chằm Vân Dao: “Con chuyện với phụ bằng cái thái độ đó đấy ?”
Vân Dao trầm mặc đáp, đó khẽ rũ mi mắt nhạt một tiếng, dứt khoát rút phắt kiếm khỏi vỏ: “Nếu thì rút kiếm .”
Sắc mặt Văn Nhân Hiểu trở nên vô cùng khó coi, đó hừ lạnh một tiếng hất tay ném mạnh ả nha sang một bên.
“Vào trong .”
Vân Dao liếc ả nha đang bệt đất với vẻ mặt hết bàng hoàng, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng chợt thoáng qua một tia d.a.o động, nhưng nhanh khôi phục vẻ bình lặng như tờ.
“Sau đừng ăn hàm hồ nữa.”
Dứt lời nàng cũng cất bước trong, ả nha bên ngoài cảm kích đến rơi nước mắt, liên tục dập đầu tạ ơn ngớt.
Vân Dao vị trí của , đó điềm tĩnh rót một chén .
Rót xong, Văn Nhân Hiểu định đưa tay cầm lấy.
Vân Dao nhanh tay lẹ mắt giật phắt chén về phía , ngửa cổ uống cạn một .
Vân Dao thản nhiên: “Nói , chuyện gì?”
Văn Nhân Hiểu đè nén cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực, gượng gạo nặn một nụ giả tạo: “Bọn chúng tỉnh , chẳng mấy chốc nữa sẽ tới Thiên Kiếm Tông.”
Ngón tay Vân Dao khẽ khựng , ngước mắt chằm chằm Văn Nhân Hiểu.
“Trì Miểu?”
Nàng thốt cái tên .
Chẳng cần đến chuyện dạo gần đây cái tên vang dội đến mức nào, cả Tu Chân Giới hầu như ai là danh.
Chỉ riêng những lời bàn tán lọt tai nàng suốt mấy tháng qua tại Thiên Kiếm Tông thôi, cũng đủ khiến nàng cảm thấy phiền toái c.h.ế.t .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Văn Nhân Hiểu gật đầu, siết chặt nắm đấm, trong mắt hiện lên tia hung ác tàn nhẫn: “Phải, nàng rốt cuộc cũng chịu tới ... Con nên gì chứ?”
Vân Dao nhấp xong ngụm , cả toát vẻ lạnh nhạt hờ hững, đến một nụ xã giao cũng lười bố thí cho .
“Nàng thì liên quan gì tới chứ? Ta việc gì cái gì?”
Thái độ thờ ơ của Vân Dao chọc cho Văn Nhân Hiểu nổi trận lôi đình, đập bàn cái rầm bật dậy, trợn trừng mắt Vân Dao đầy vẻ dữ tợn:
“Con còn dám ở đây giả ngây giả ngô với nữa hả?! Nàng hủy hoại của con, hủy hoại cả tương lai của bộ Thiên Kiếm Tông chúng ! Thái Thượng Trưởng Lão thông qua Thiên Thần Kiếm cảm ứng , nàng chính là đại kiếp nạn của Thiên Kiếm Tông chúng ! Nàng sẽ xóa sổ cả Thiên Kiếm Tông khỏi cõi đời !”
“Con là cốt nhục của Văn Nhân Hiểu , là tỷ tỷ ruột của Ế nhi! Sao con thể m.á.u lạnh vô tình đến mức độ hả? Hừ! Nếu vì là bậc tiền bối tiện trực tiếp tay với nàng , cùng với việc Thiên Bi Động Phủ cần nàng mới mở , thì tự tay nghiền nát nàng từ lâu !”
“Hiện tại bao nhiêu con mắt đang đổ dồn , chỉ con mới việc mà thôi... Dẫu con hiện tại cũng là thiếu tông chủ của Thiên Kiếm Tông chúng .”
“Vân Dao, đừng phụ sự kỳ vọng của dành cho con, nếu như con điều... chỉ đành tiếp tục giam lỏng con mà thôi!”
Vân Dao khẩy một tiếng, tiếng mỗi lúc một lớn hơn, cuối cùng nàng cũng bật dậy, mũi kiếm chỉ thẳng mặt Văn Nhân Hiểu:
“Đừng ở đây mà mở mồm lôi cái danh phụ với chuyện với ... Ngươi tư cách gì cơ chứ?”
“Văn Nhân Ế bản vốn dĩ đạo tâm vững vàng, ngay cả cảnh giới tu vi cũng là do c.ắ.n đan d.ư.ợ.c mà gượng gạo đắp lên, gặp chuyện chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi!”
“Còn về cái vị trí thiếu tông chủ , đây cóc thèm!”
Nếu là ngày xưa, nàng nhất định sẽ nâng niu coi như trân bảo, bởi vì đó là sự công nhận và coi trọng đối với nàng.
bây giờ...
Cái danh thiếu tông chủ chẳng khác nào một trò hề lố bịch!
Thiên tư của nàng vốn dĩ nên thuộc về đỉnh chóp của lứa t.ử , rốt cuộc chỉ vì nàng mang phận nữ nhi, liền đem bộ những thứ thuộc về nàng dâng tận tay cho cái tên phế vật Văn Nhân Ế !
Nàng vĩnh viễn cũng thèm tha thiết gì cái vị trí thiếu tông chủ rách nát .
Chát!
Văn Nhân Hiểu giáng một cái tát trời giáng mặt Vân Dao: “Mẹ kiếp, ngươi đừng mà rượu mời uống uống rượu phạt!”
Trên mặt Vân Dao nhanh chóng hằn lên năm dấu ngón tay đỏ ửng, đôi mắt nàng ngấn lệ, trừng trừng Văn Nhân Hiểu chút sợ hãi.
Văn Nhân Hiểu lúc mới hít sâu một để bình cơn giận.
“Những lời chỉ bấy nhiêu thôi, con thế nào tự con hiểu rõ.”
“Đừng quên rằng, mẫu của con năm đó c.h.ế.t t.h.ả.m tay của Cửu Kiếm Sơn đấy.”
Nói xong, Văn Nhân Hiểu dứt khoát phất tay áo lưng bỏ thẳng.
Chỉ còn một Vân Dao đó nắm chặt hai tay, cúi gằm mặt xuống, ngừng phát những tiếng nghẹn ngào tủi hờn.
Nàng lấy một khối lưu ảnh thạch, bên đang ghi hình ảnh một phụ nữ tuyệt mỹ.
Người phụ nữ nở nụ rạng rỡ vô cùng xinh .
Bà tên là Vân Mạt, năm xưa cũng từng là một vị kiếm tu thiên tài vang danh thiên hạ...
Chỉ tiếc rằng.
Bà c.h.ế.t t.h.ả.m tay của Cửu Kiếm Sơn.
Mối thù nàng đời đời kiếp kiếp cũng bao giờ quên...
Cửu Kiếm Sơn, Lôi Phạt Phong, Dung Nguyệt!
Đồng thời, nàng sang một khối lưu ảnh thạch khác, bên trong đang ghi cảnh tượng mười tông môn tập huấn, tất cả các t.ử đều vui vẻ đùa hăng say luyện tập tại điểm tập kết.
Ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve lên bề mặt tảng đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-144-dan-phat-tu-can-hat-dua.html.]
Cuối cùng dừng cô gái mặc áo đỏ từ trong cỗ quan tài nhảy phắt ngoài...
“Trì Miểu...”
“Để xem xem bản lĩnh của ngươi rốt cuộc lớn đến , ngàn vạn đừng thất vọng đấy...”
Cửu Kiếm Sơn, Trì Miểu của Lôi Phạt Phong.
Có thể trở thành cánh chim đầu đàn dẫn dắt cả một đám thiên kiêu ngạo nghễ như thế, chắc chắn là một cô gái vô cùng mạnh mẽ, uy nghiêm và đáng tin cậy.
Hẳn là một đối thủ cực kỳ khó xơi đây.
Lại sang những góc khác trong bức ảnh...
Nếu như nàng là phận nữ nhi, liệu ... nàng cũng thể đường hoàng chung một chỗ với bọn họ ?
Hừ.
Đáng tiếc, tất cả cũng chỉ là “nếu như” mà thôi.
...
Kim Phật Tự, Đan Văn Các.
Trì Miểu khoác một bộ hồng y rực rỡ. Cùng với sự trôi qua của năm tháng, vóc dáng nàng cũng cao ráo thon thả hơn nhiều, dung mạo càng bớt vài phần ngây ngô con trẻ, thể xưng tụng là tuyệt sắc giai nhân.
Đặc biệt là khí chất thần thánh khó tả toát từ sâu bên trong con nàng, khiến một khi thì khó lòng dời mắt nơi khác.
Nàng ở , nơi đó liền nghiễm nhiên trở thành trung tâm của sự chú ý.
Dẫu cho lúc nàng đang mang cái bộ dạng cà lơ phất phơ, giơ cùi chỏ chống lên trời, ngả ngớn tựa cả vai Tịnh Minh bên cạnh.
Tay của nàng bốc một nắm hạt dưa, c.ắ.n xong hạt nào liền phóng một tia hỏa diễm thiêu rụi vỏ hạt đó thành tro bụi ngay tại chỗ.
Nàng nhai rôm rốp rôm rốp.
“Ngươi xem cái Đan Văn Các mãi mà chịu mở cửa thế hả?”
Nàng nhai rôm rốp rôm rốp.
“Bọn đực mặt ở đây cả một tuần hương đấy, đám hòa thượng Kim Phật Tự các ngươi chịu cuốn chút nào ? Đi mà chẳng tí tích cực nào cả.”
Nàng vẫn tiếp tục nhai rôm rốp rôm rốp.
Tịnh Minh bất lực: “... Thí chủ đắn chút .”
Có ai đời chờ mở cửa mà thản nhiên lôi hạt dưa c.ắ.n tanh tách thế chứ?
Đan Văn Các chính là trọng địa tối thượng của Kim Phật Tự đấy.
Hôm nay Tịnh Minh ăn mặc thể là vô cùng trang trọng, bản vốn sở hữu dung mạo cực kỳ tuấn tú, nay khoác lên bộ tăng phục chuẩn mực của Phật tử, càng tôn lên vẻ thiêng liêng thoát tục ngời ngời.
Trì Miểu xòe bàn tay , chìa nắm hạt dưa sang mặt .
“Nào, tí ?”
Nàng nhai rôm rốp rôm rốp.
Tịnh Minh: “... Chuyện .”
Trì Miểu bĩu môi: “Có gì mà chứ, đằng nào xung quanh cũng chẳng ai khác, cái nết của ngươi thế nào mà còn vẻ mặt nữa ?”
Tịnh Minh: “...”
Thế là hai bóng cạnh , cùng nhai rôm rốp rôm rốp.
Trì Miểu nghiêng đầu, dựa sát về phía Tịnh Minh: “Ngươi xem hạt dưa là do thiên tài nào nghĩ thế nhỉ? là thông minh thật đấy, cái gì cũng lôi c.ắ.n một chút .”
Tịnh Minh vội vàng nhích sang bên cạnh một bước để tránh lây nhiễm cái thói lầy lội của Trì Miểu, đáp: “Bần tăng .”
Trì Miểu tặc lưỡi: “Chậc, cũng , bảo Đan Văn Ấn dễ dàng ban cho ngoài ? Sao cả ngươi cũng mặt ở đây thế?”
Tịnh Minh: “???”
Nghe xem! Ngươi thử vểnh tai lên mà xem những lời lọt tai hả!
Hắn là Phật t.ử của Kim Phật Tự! Là niềm tự hào của Kim Phật Tự! Là trụ trì tương lai của Kim Phật Tự đấy!
Bảo vật chí cao vô thượng của Kim Phật Tự vốn dĩ để cho mới đúng, thế mà bây giờ ngươi mở mồm cái câu ?
Rốt cuộc ngươi là Phật t.ử mới là Phật t.ử hả?
Trì Miểu gật gù: “Mà thôi kệ , đến một ngoài như mà các ngươi còn cho , thì cho một chân Phật t.ử như ngươi quả thật cũng khó coi.”
Tịnh Minh: “... Đa tạ thí chủ vẫn còn nhớ rõ phận của bần tăng.”
Cười trừ cho qua chuyện .
Két một tiếng...
Cánh cửa lớn nặng nề mặt bắt đầu từ từ hé mở hai bên.
Hai mắt Trì Miểu sáng rực lên: “Ôi chao, cuối cùng cũng mở cửa !”
Nàng định nhấc chân sải bước bên trong, kết quả Tịnh Minh đưa tay chắn ngang mặt nàng.
“Trước khi bước trong, bần tăng cần cho thí chủ một chuyện. Trưởng lão trấn thủ bên trong cực kỳ khó tính và khó đối phó... Thí chủ ngàn vạn đừng chọc giận ngài , đặc biệt là, thí chủ chú ý một điểm ...”
Lời tác giả:
Tu Chân Giới từ nay về chuẩn thêm một nàng bách hợp ...