Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 143: Thiên Kiêu Bị Chôn Vùi Của Thiên Kiếm Tông

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một tin lành, sư phụ con cùng mấy bọn họ hai tháng đến Kim Phật Tự tìm con đấy. họ chờ con chừng một tháng, thấy con vẫn tỉnh , dường như việc gấp khác nên rời , nhờ giữ cho con một phong thư.”

 

Phổ Ninh đại sư , trong tay xuất hiện một phong thư đưa sang cho Trì Miểu.

 

“Thế thì tuyệt quá , con quả thực lâu lắm tin tức gì của sư phụ và , cũng gần đây họ sống , hiện tại con đỉnh chóp cỡ nào .”

 

Trì Miểu mặt mày hớn hở, nhận lấy phong thư kịp chờ đợi mà vội vàng bóc ngay.

 

Phổ Ninh đại sư: “...”

 

Im lặng là vàng.

 

Ngay đó, ông liền thấy khi Trì Miểu mở phong thư thì cả bỗng cứng đờ như hóa đá tại chỗ.

 

Phổ Ninh đại sư khỏi lo lắng: “Con... con thế?”

 

Có thể khiến cho Trì Miểu lộ cái biểu cảm ngơ ngác , chẳng lẽ Cửu Kiếm Sơn xảy chuyện gì ?

 

Hay là... Nghiêm Qua đem chuyện năm đó cho Trì Miểu ?

 

cớ Nghiêm Qua như chứ?

 

Chuyện năm đó... rõ ràng tất cả đều ước định với , dẫu mục nát trong bụng cũng tuyệt đối bao giờ nhắc nữa cơ mà.

 

Ông khẽ mở mắt, trong lòng khỏi dâng lên sự tò mò.

 

Trì Miểu ngơ ngác: “Người đây mà xem .”

 

Phổ Ninh đại sư quả thực là đạo đức, từ lúc nhận phong thư đến giờ ông từng mở xem trộm nào.

 

Nghe Trì Miểu , ông mới chậm rãi ghé sát gần.

 

Vừa ghé mắt , ông cũng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Chữ của Nghiêm Qua... đau đớn thế ?!

 

Nét chữ ngả nghiêng xiêu vẹo thì thôi , còn sai chính tả tùm lum, đây là cái thứ mật mã mã hóa quái quỷ gì hả?!

 

Trì Miểu gãi đầu: “Có lẽ là do con ít học chữ, con chữ của sư phụ con cứ như bức tranh trừu tượng , đại sư dịch hộ con một chút ?”

 

Phổ Ninh đại sư: “... Đây của con .”

 

Kẻ thất học rõ ràng là một khác.

 

Trì Miểu mở lời nhờ vả, Phổ Ninh đại sư đành c.ắ.n răng kỹ từng nét để dịch nghĩa giùm nàng.

 

Cuối cùng, mất tới mười phút lề mề dịch từng chữ một, ông mới xong đoạn nội dung .

 

[Đồ bảo bối, lúc tới tìm con thì ý thức của con đang bận tham gia thí luyện , chờ con mãi chẳng thấy . Vốn dĩ định báo cho con một tin vui cực lớn để oai màu một phen, kết quả con ở đây.

 

, màu thì nhất thiết mặt mới màu , ví dụ như bây giờ chẳng hạn, vẫn thể khoe mẽ cho con xem một chiêu.

 

Ta! Là sư phụ của con đây! Ta phá vỡ gông cùm xiềng xích, đột phá lên tới Đại Thừa kỳ ha ha ha ha ha ha!

 

Đại Thừa kỳ của tuyệt đối loại Đại Thừa kỳ tầm thường thể đem so sánh nhé. Dưới Độ Kiếp kỳ đều cân tất! Đại Thừa trung kỳ c.h.é.m ngọt như c.h.é.m chuối! Từ nay về chính là chỗ dựa vững chắc như bàn thạch thể phá vỡ của con! Cứ việc thỏa sức tìm đường c.h.ế.t , xảy chuyện gì gánh vác!]

 

Giọng điệu cà lơ phất phơ đắn khiến cho Phổ Ninh đại sư lúc dịch hộ mà cảm thấy hổ đến mức độn thổ.

 

Một vị cao tăng đức cao vọng trọng như ông, cả đời bao giờ những lời lẽ điên khùng đến mức .

 

Thế nhưng khi xong, Trì Miểu kìm mà khẽ mỉm , nhẹ nhàng vuốt ve phong thư cẩn thận cất giữ túi.

 

“Tốt thật đấy, thứ đều đang dần trở nên hơn.”

 

Nghiêm Qua phần lớn thời gian đều cực kỳ đáng tin cậy, nhưng những thời khắc then chốt... Nghiêm Qua quả thực vô cùng yêu thương bảo vệ đồ của .

 

Trì Miểu sẽ bao giờ quên những điều Nghiêm Qua từng vì nàng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nếu như Phổ Ninh đại sư là nghĩa phụ danh nghĩa, thì Nghiêm Qua đối với nàng chẳng khác gì cha ruột.

 

Dẫu thì nàng cũng nỡ để “cha ruột” mũi chịu sào gánh vác rủi ro lớn như thế chứ.

 

Sau khi Phổ Ninh đại sư hồn , ngẫm nghĩ kỹ càng từng câu chữ, bỗng cảm thấy rợn tóc gáy.

 

Nghiêm Qua... thế mà vẫn thể đột phá ?!

 

Năm đó biến cố , những từ cảnh giới Đại Thừa kỳ rớt thẳng xuống Hóa Thần, mà còn biến thành cái bộ dạng nửa nửa quỷ nữa!

 

Theo lý mà , đời tuyệt đối thể nào thêm bất kỳ sự đột phá tiến bộ nào nữa mới chứ.

 

Rốt cuộc chuyện là thế nào?

 

Đang lúc ông còn mải chìm trong suy tư, Trì Miểu bỗng nhiên dí sát mặt gần.

 

Cú áp sát bất thình lình dọa cho Phổ Ninh đại sư ngửa , đưa tay ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c thở dốc liên hồi: “Con cái gì thế hả, lên tiếng nhắc nhở một tiếng?”

 

Đột nhiên lù lù xuất hiện một khuôn mặt ngay mắt, đáng sợ bao nhiêu chứ!

 

Trì Miểu lườm một cái: “... Người thế là mất lịch sự đấy nhé đại sư.”

 

Phổ Ninh đại sư: “?”

 

Trì Miểu hất cằm: “Nhìn thấy một gương mặt xinh tuyệt trần như con ghé sát trưng cái bộ dạng ghét bỏ như thế! cho lòng nguội lạnh mà!”

 

Phổ Ninh: “...”

 

Trong khoảnh khắc , chằm chằm bản mặt của Trì Miểu, Phổ Ninh bỗng dâng lên một ý nghĩ phá giới từng trong đời.

 

Một ý nghĩ vung tay tát cho Trì Miểu một phát c.h.ế.t tươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-143-thien-kieu-bi-chon-vui-cua-thien-kiem-tong.html.]

 

Một đứa con gái rõ ràng trông bình thường, cái nết thể tiện đến mức độ cơ chứ?

 

“Nói cũng , bảo còn một tin nữa ? Mau cho con xem nào?” Trì Miểu chủ động gặng hỏi.

 

Phổ Ninh đại sư trầm ngâm một lát, ngẩng đầu về phía Trì Miểu: “Con còn nhớ Thiên Kiếm Tông ?”

 

Trì Miểu gật đầu: “Đương nhiên là nhớ chứ, bọn họ định giở trò gì nữa ?”

 

Lúc khi Văn Nhân Ế phế, bộ của Thiên Kiếm Tông rút lui khỏi đợt tập huấn của mười tông môn, ngay cả cơ hội Vãng Sinh Kính cũng chẳng thèm ké miếng nào mà kéo về hết sạch.

 

Phổ Ninh đại sư : “Theo lẽ thường, đợt tập huấn cả mười đại tông môn đều tham gia đầy đủ. Thiên Kiếm Tông vì sự cố bất ngờ nên trì hoãn quá lâu. Về bọn họ vốn sắp xếp mới đuổi theo , ngặt nỗi... chúng chẳng một ai ngờ tới chuyện các con thể ở lì trong Vãng Sinh Kính suốt bảy tháng ròng rã, khiến t.ử Thiên Kiếm Tông nữa tay trắng về.”

 

“Tông chủ Thiên Kiếm Tông là Văn Nhân Hiểu đùng đùng nổi giận, liên tục gửi thư phản đối kịch liệt, thậm chí còn gửi chiến thư khiêu chiến tới cả chín tông môn còn , khiến bọn cũng vô cùng đau đầu.”

 

“Cuối cùng, bọn đành nhượng bộ yêu cầu của Thiên Kiếm Tông. Năm tháng tập huấn còn , vốn dĩ mỗi tháng sẽ tổ chức ở một tông môn khác , nay quyết định gom bộ để tiến hành tại Thiên Kiếm Tông.”

 

Trì Miểu thì hai mắt sáng rực lên: “Thật , đây chẳng là chuyện ?”

 

Nàng quả thật vẫn còn một món nợ cũ cần tính sổ sòng phẳng với đám Thiên Kiếm Tông đây.

 

Phổ Ninh đại sư lắc đầu thở dài: “Chuyện thì chắc . Thiên Kiếm Tông quả thực nhiều truyền thừa vô cùng thích hợp cho kiếm tu các con, nhưng... e rằng chuyến , của Thiên Kiếm Tông nhất định sẽ nhắm con để gây khó dễ.”

 

Trì Miểu hừ lạnh một tiếng: “Nhắm con ? Tới một đứa con đập một đứa, để xem đứa nào đủ trình quậy qua con!”

 

Phổ Ninh đại sư im lặng.

 

Nói cũng lý.

 

Bàn về khoản quậy phá hành hạ khác, ông sống mấy trăm năm nay đời từng thấy ai trình độ dày vò thượng thừa hơn Trì Miểu.

 

Ở cái mảng , Trì Miểu đúng chuẩn là bậc thầy ai bì kịp .

 

mà... vẫn nhắc nhở con một câu.”

 

“Bên phía Thiên Kiếm Tông, bọn họ đưa vị thiên kiêu thực sự của lên vị trí chính thức .”

 

Trì Miểu ngạc nhiên: “Vị thiên kiêu thực sự ?”

 

Phổ Ninh đại sư hít sâu một , gật đầu: “Phải... Nàng tên là Vân Dao, là tỷ tỷ ruột của Văn Nhân Ế... cũng chính là vị thiên kiêu thực sự từng Thiên Kiếm Tông vùi dập bấy lâu nay.”

 

...

 

Thiên Kiếm Tông.

 

Bên trong phòng ngủ thuộc về thiếu tông chủ, một thiếu nữ vận bạch y đang lặng lẽ xếp bằng đối diện với bức tường phía trong nhắm mắt dưỡng thần.

 

Căn phòng ngập tràn các loại kiếm, đủ hình dáng, kích cỡ khác .

 

Ở giữa phòng còn đặt một tảng Trắc Kiếm Thạch khổng lồ.

 

Một con ruồi vo ve bay từ ngoài định lượn qua phòng.

 

Thiếu nữ áo trắng bỗng nhiên mở bừng mắt, trong nháy mắt:

 

Con ruồi ở cách xa trăm mét lập tức đứt đầu rơi xuống đất, mà khối Trắc Kiếm Thạch khổng lồ trong phòng cũng rầm một tiếng gãy đôi hai nửa.

 

Vết c.h.é.m gọn gàng dứt khoát, bằng phẳng nhẵn thín đến mức khó tin!

 

Cảnh tượng khiến đám hầu ngoài cửa khỏi hít một ngụm khí lạnh.

 

“Đây chính là Vân Dao tiểu thư , thiếu tông chủ thực sự năm đó...”

 

“Quá mạnh mẽ , mới hai mươi tuổi đạt tới Kim Đan kỳ, còn là Thất Văn Kim Đan nữa chứ! Gần như thể sánh ngang với vị Phật t.ử ca tụng lên tận mây xanh bên Kim Phật Tự , thế mà đây chèn ép...”

 

“Suỵt! Lời gì ngươi cũng dám mồm thế hả? Không sợ mất đầu !”

 

Nha nọ sợ đến mức vội vàng đưa tay bịt chặt miệng , ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ.

 

Đây chính là bí mật lớn nhất của Thiên Kiếm Tông bọn họ.

 

Vân Dao tiểu thư, con gái ruột của Văn Nhân Hiểu, trời sinh mang theo thần kiếm bên .

 

chỉ vì nàng là phận nữ nhi, liền coi là xứng đáng để kế thừa cơ nghiệp của Thiên Kiếm Tông, thậm chí... thanh thần kiếm đồng sinh còn tước đoạt một cách tàn nhẫn để đem tặng cho Văn Nhân Ế.

 

Chỉ tiếc là Văn Nhân Ế quá mức phế vật, căn bản đủ bản lĩnh để hàng phục thanh thần kiếm đồng sinh .

 

Bao nhiêu năm qua, Vân Dao luôn đè nén, phép bộc lộ quá nhiều hào quang tài năng, sợ rằng sẽ cướp mất phong thái chính thống của Văn Nhân Ế.

 

Mà nay, đạo tâm của Văn Nhân Ế vỡ nát ...

 

Vân Dao mới đẩy lên trở thiếu tông chủ của Thiên Kiếm Tông.

 

lúc .

 

“Lũ các ngươi gan to bằng trời đấy, chuyện gì cũng dám mở mồm bàn tán lung tung!”

 

Một tiếng hừ lạnh của một đàn ông vang lên giữa trung.

 

Đó chính là tông chủ Thiên Kiếm Tông - Văn Nhân Hiểu. Hắn đang dùng ánh mắt lạnh lẽo như băng chằm chằm ả nha .

 

Ả nha sợ đến mức hồn xiêu phách tán, quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa: “Tông chủ đại nhân tha mạng! Nô tỳ cố ý ạ, xin tha mạng, cầu xin tha cho mạng ch.ó của nô tỳ!”

 

Còn đợi ả kịp thêm lời nào.

 

Văn Nhân Hiểu định vung tay xuất chiêu đoạt mạng.

 

Ngay lúc , thiếu nữ áo trắng bỗng xuất hiện chắn mặt , lạnh lùng thẳng mắt Văn Nhân Hiểu: “Những lời nàng , chữ nào sai ? Phụ ... chuyện gì thì cứ thẳng , xưa nay vốn thích vòng vo tam quốc.”

 

 

Loading...