Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 14: Soái Ca Tắm Tiên Ngoài Trời Kia Ơi!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi do dự một lúc lâu mới ngập ngừng mở miệng: “Ngươi bảo ngươi cách, thể cho bọn thử xem ?”

 

Đối với Trì Miểu, bọn họ sự tin tưởng mang theo vài phần nghi ngại.

 

Sự tin tưởng bắt nguồn từ biểu hiện xuất sắc đó của nàng, cùng với sự kiên định của nàng trong lúc sưu hồn.

 

Còn sự nghi ngại đến từ việc suy nghĩ của con thực sự quá mức khó lường, chỉ cần lơ là một chút là dễ nàng dắt mũi dẫn chệch hướng ngay.

 

Trì Miểu lôi bạo khủng khiếp bên ngoài, trong lòng khỏi nhớ về kiếp của , thầm cảm thán nền khoa học kỹ thuật nơi Tu Chân Giới mà lạc hậu quá.

 

“Những tia sét ý thức tự chủ khi đ.á.n.h xuống đồ vật thì là ngẫu nhiên . Phần lớn sấm sét là do các vật chất tầng cọ xát tạo một lượng lớn điện tích, khi điện tích vượt quá một mức độ nhất định thì sẽ sinh phản ứng phóng điện.”

 

“Trong đó, phần của đám mây chủ yếu mang điện tích dương, phần chủ yếu mang điện tích âm. Sự chênh lệch điện thế khi đạt tới một mức độ nhất định cũng sẽ sinh phản ứng phóng điện.”

 

“Từ đó thể suy , phần tia sét áp sát mặt đất đa đều là điện tích âm, mà các vị cũng đấy, càng cao thì sét đ.á.n.h càng chuẩn.”

 

“Thực cũng hẳn là như , nếu chúng giải thích theo góc độ khoa học hơn một chút, thì bản chất là cùng dấu đẩy , khác dấu hút . Chính điện tích dương ở cao đang thu hút tia sét đ.á.n.h trúng. Dựa theo nguyên lý , chúng thể chế tạo một cái cột thu lôi!”

 

Đám mặt tại hiện trường xong mà ai nấy đều đực mặt như phỗng.

 

Điện tích dương là cái gì? Điện tích âm là cái gì? Rồi cái gì mà cùng dấu với khác dấu chứ?

 

Cột thu lôi rốt cuộc là cái thứ của nợ gì? Là một loại pháp bảo mới ?

 

Rõ ràng là những từ ngữ quen thuộc, ghép với thì bọn họ chẳng hiểu nổi lấy một chữ nào thế !

 

Thế nhưng dáng vẻ Trì Miểu năng đấy, dõng dạc đầy tự tin, chắc là đạo lý thật đấy nhỉ.

 

“Vậy... Vậy cái cột thu lôi chế tạo thế nào?”

 

Trì Miểu mỉm : “Đơn giản thôi mà, dựng một cái tháp kim loại cao một chút. Bản kim loại mang tính trung hòa, khi sét đ.á.n.h trúng sẽ dẫn điện và tự động thu hút sấm sét tới là xong.”

 

“Hóa là như , nhưng hiện tại chúng đang ở trong Kiếm Trũng, xung quanh đây ngoài đất cát thì là cây cối, nhiều hơn một chút thì là quỷ hồn với kiếm gỉ. Kiếm thì miễn cưỡng coi như là kim loại , nhưng chúng đến bước ngoài còn dám, lấy nguyên liệu để gom cho đủ chứ.”

 

Trì Miểu chớp chớp mắt, tò mò hỏi ngược : “Các ngươi chẳng đều là tu sĩ cả ?”

 

, nhưng... chuyện đó thì liên quan gì đến việc ?”

 

Trì Miểu nở nụ để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ, dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên trông đáng yêu tả xiết.

 

“Nếu các vị là tu sĩ, thì ngày thường chắc hẳn cũng sẽ mang theo bên vài món pháp bảo vũ khí gì đó chứ? Đem pháp bảo và vũ khí nấu chảy , chẳng đủ kim loại để cột thu lôi ?”

 

Mọi : “Khốn kiếp!”

 

Hóa ý đồ đen tối của ngươi là nhắm chỗ !

 

“Không ! Pháp bảo và vũ khí là thủ đoạn bảo mệnh của chúng , là thứ mà chúng tốn bao nhiêu tiền của lẫn tâm huyết mới kiếm ! Ta tuyệt đối nấu chảy !”

 

Trì Miểu : “Đã là đồ dùng để bảo mệnh, thì bây giờ chẳng chính là lúc cần dùng đến chúng nó ? Hoặc là chúng cứ đây đoán mò xem bao giờ lôi bạo mới chịu dứt, chịu trận c.h.ế.t dí ở đây suốt ba ngày để một ai thông qua khảo hạch, thể bái nhập tông môn. Hoặc là... vị dũng sĩ nào dám xông qua lôi bạo mặt, lấy mạo hiểm tìm kiếm nào!”

 

lúc , từ phía bỗng nhiên truyền đến một giọng vô cùng lạnh lùng: “Cơn lôi bạo , trong vòng ba ngày tuyệt đối sẽ ngừng .”

 

Mọi đồng loạt ngước mắt sang, nhiệt độ xung quanh dường như cũng đột ngột hạ xuống vài phần.

 

Nam t.ử mặt mặc trường bào trắng viền lam, dung mạo tuyệt mỹ vô song, dáng vẻ chừng mười tám mười chín tuổi nhưng đủ khiến cho tất cả trầm trồ cảm thán đời tuấn tú đến nhường .

 

Mái tóc đen của buộc cao gọn gàng, ánh mắt lạnh lùng hờ hững.

 

Không ai là ai, nhưng từ ... đều thể cảm nhận một luồng khí tức khác biệt so với tất cả bọn họ.

 

“Khí thế thật là sắc bén!”

 

“Trong hai vòng khảo hạch hình như từng thấy bao giờ, ai ấn tượng gì ?”

 

“Người tuấn tú đến mức , nếu hai vòng thực sự mặt thì thể nào chút ấn tượng nào .”

 

Tất cả đều đang xôn xao suy đoán phận của Ứng Vô Hoặc. Hắn vốn dĩ định mở miệng giải thích tình hình hiện tại, đồng thời phận thực sự của .

 

Thế nhưng đúng lúc , giọng của thiếu nữ vang lên bên tai .

 

“Soái ca tắm tiên ngoài trời ơi?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mọi đồng loạt ngoắt sang Trì Miểu.

 

“Tắm cái gì cơ?”

 

Trì Miểu: “Tắm tiên ngoài trời .”

 

Mọi : “Ngươi quen ?”

 

Trì Miểu: “Ừa, lúc đó đang tu luyện, tình cờ bắt gặp đang tắm rửa. Ta tên là gì, nhưng dáng thực sự nha. Tạm thời cũng chẳng gọi là gì, nên đành gọi là soái ca tắm tiên...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-14-soai-ca-tam-tien-ngoai-troi-kia-oi.html.]

“Câm miệng!” Còn để nàng kịp tiếp câu , Ứng Vô Hoặc lập tức tung một đạo thuật pháp cấm ngôn, khiến nàng thể nào mở miệng nữa.

 

Mọi sang.

 

Thiếu niên vốn dĩ lạnh lùng như băng sương , lúc cả khuôn mặt đỏ bừng lên như lửa đốt!

 

“Soái ca tắm tiên ơi, tên là gì thế?”

 

Ứng Vô Hoặc tức đến mức răng c.ắ.n chặt suýt vỡ vụn!

 

Hắn từ khi sinh tới nay là thiên chi kiêu t.ử danh xứng với thực, bậc trưởng bối yêu thương chiều chuộng , bạn bè đồng trang lứa kính trọng kiêng dè , từng một ai dám trêu chọc như thế bao giờ!

 

Đã còn dùng một cái biệt danh khó thể mở miệng như thế nữa chứ!

 

Quả thực là thể tha thứ!

 

Dù tính tình lạnh lùng như lời đồn đại bên ngoài chăng nữa, thì chung quy vẫn chỉ là một thiếu niên mới lớn.

 

Da mặt của thiếu niên là mỏng nhất, nay đột nhiên chụp cho một cái danh hiệu “tắm tiên ngoài trời” từ trời rơi xuống, dám để lộ danh tính Ứng Vô Hoặc của ngoài nữa chứ?

 

Chờ đến khi khỏi Kiếm Trũng, chẳng thiên hạ đều sẽ Ứng Vô Hoặc chính là...

 

Đáng ghét thật mà!

 

“Ta tên là Vô Danh, các ngươi cần bận tâm là ai, chỉ cần hiểu rõ đến đây là để giúp đỡ các ngươi là .”

 

Mọi : “Rõ tắm tiên!”

 

Ứng Vô Hoặc: “Cấm gọi cái biệt danh đó!”

 

Mọi : “Vâng thưa tắm...”

 

Cho đến khi một luồng kiếm ý lạnh lẽo rợn bất ngờ kề sát ngay cổ họng, bọn họ mới lập tức ngậm chặt miệng .

 

Hỏa khí của tắm tiên mà còn to hơn cả cơ n.g.ự.c của thế !

 

Thật là quá đáng mà.

 

Lúc Ứng Vô Hoặc mới liếc mắt Trì Miểu một cái: “Ngươi hiểu ?”

 

Trì Miểu chỉ tay cổ họng , đôi mắt chớp chớp đầy vẻ vô tội: “A ba a ba.”

 

Ứng Vô Hoặc liền giải khai thuật pháp cấm ngôn cho nàng.

 

“Khụ khụ khụ!” Trì Miểu lúc mới thể chuyện trở . Nàng lập tức chỉnh đốn thái độ, nhận vô cùng dứt khoát: “Ta sai . Nếu vẫn nguôi giận thì thể đặt cho một cái biệt danh để gọi cho huề, nghĩ sẵn giùm luôn , cứ gọi là Đại mỹ nhân tuyệt thế , thấy thế nào?”

 

Ứng Vô Hoặc vốn dĩ đang nổi trận lôi đình, nhưng ngờ tốc độ nhận sai của Trì Miểu nhanh gọn dứt khoát đến như , ngọn lửa giận nghẹn ứ ở cổ họng lên cũng chẳng xuống xong, đành coi như một cơn gió thoảng qua mà thôi.

 

Sau đó liếc Trì Miểu một cái, khẽ lạnh.

 

“Ngươi cũng xứng .”

 

Trì Miểu: “...”

 

Kim Thánh Phỉ: “Đừng hiểu lầm, cảm thấy ý là bảo n.g.ự.c ngươi lép quá, xứng với cái danh hiệu đó .”

 

Trì Miểu: “Không ngờ ngươi vẻ thật thà chất phác thế , mà lời tính sát thương cao đến .”

 

Kim Thánh Phỉ: “Chuẩn luôn, cũng thấy tính sát thương cực mạnh, dù thì lời dối tổn thương ai cả, sự thật mới là nhát d.a.o sắc bén nhất.”

 

Lần , cả Ứng Vô Hoặc lẫn Trì Miểu đều đồng loạt câm nín.

 

Hay là đem cái tên Kim Thánh Phỉ cột thu lôi luôn cho ?

 

Có thu sét thì tạm thời bàn tới, chỉ cần sét đ.á.n.h c.h.ế.t .

 

Sau một hồi im lặng khá lâu, Trì Miểu mới bắt đầu bàn chuyện chính sự.

 

“Vô Danh sư , bảo cơn lôi bạo trong vòng ba ngày sẽ ngừng , điều đó cũng nghĩa là... chúng bắt buộc tự vượt qua cơn lôi bạo mặt ?”

 

Ứng Vô Hoặc gật đầu.

 

Trì Miểu thở dài thườn thượt.

 

“Ngươi thở dài cái gì?”

 

Trì Miểu: “Ta thở dài vì bảo tới đây để giúp đỡ chúng , thế mà chẳng giúp cái tích sự gì cả, cuối cùng vẫn cứ để chúng tự đối mặt với cái lôi bạo .”

 

Ứng Vô Hoặc tức đến mức suýt chút nữa bật thành tiếng.

 

Có thể c.h.é.m c.h.ế.t cái nha đầu ngay tại chỗ ? Đang đợi câu trả lời mạng, gấp lắm đấy.

 

 

Loading...