Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 137: Thật Thế Sao Nghĩa Phụ?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại sư Phổ Ninh dường như dự liệu từ , Trì Miểu dứt lời ông liền lập tức đưa câu trả lời: “Nếu tiểu hữu thực sự thể , thì coi như tạo phúc cho cõi tu chân, là một công đức vô lượng. Lợi ích đương nhiên sẽ thiếu phần ngươi.”

 

“Trùng hợp , chỗ lão nạp vặn hai tin tức mà ngươi sẽ vô cùng hứng thú, cùng với...”

 

“Món quà mà hiện tại ngươi đang cần nhất.”

 

Hai cái tai của Trì Miểu suýt chút nữa dán hẳn mặt ông: “Tin tức hứng thú ư? Ta thử xem nào?”

 

Đại sư Phổ Ninh mỉm : “Tiểu hữu còn trò trống gì mà.”

 

Trì Miểu chậc một tiếng: “Ngài thế là trọn nghĩa khí hòa thượng ơi! Ta bao nhiêu chuyện cho các ngươi! Khiến bộ đám thiên kiêu đều đốn ngộ đại đạo! Đây là cống hiến to lớn nhường nào chứ! Đến cả bao nhiêu truyền thừa trong Vãng Sinh Kính cũng đều cống hiến hết còn gì!”

 

Lông mày đại sư Phổ Ninh giật giật: “Cống hiến Vãng Sinh Kính?”

 

Vãng Sinh Kính là của nhà ngươi đấy ?

 

Vãng Sinh Kính vốn là bảo vật trấn tông của Kim Phật Tự bọn họ, dẫu nhận Trì Miểu chủ, nhưng về bản chất đó là một sự cố ngoài ý . Kim Phật Tự truy sát Trì Miểu mà còn bắt tay hợp tác với nàng, bọn họ đối xử với nàng như thế là quá mức bao dung .

 

Trì Miểu ho khan một tiếng: “Được , thế đổi chủ đề khác, món quà mà cần nhất hiện giờ là cái gì thế?”

 

Đại sư Phổ Ninh mỉm : “Nguyên do Kim Phật Tự bao năm qua vẫn sừng sững đổ, ngoài Vãng Sinh Kính , còn ... Đan Văn Ấn độc nhất vô nhị.”

 

Ánh mắt Trì Miểu khẽ d.a.o động, cái nàng từng tra cứu qua !

 

Đan văn về cơ bản là do tu sĩ tự khắc họa, dùng để khảo nghiệm phẩm chất của Kim Đan cũng như linh hồn lực và lịch duyệt của bản tu sĩ.

 

Nhiều nhất chỉ chín đường đan văn. Dưới ba đường là Kim Đan phổ thông, từ ba đến năm đường là Kim Đan trung cấp, từ sáu đến tám đường là Kim Đan cao cấp.

 

Người sở hữu chín đường đan văn xưng tụng là Kim Đan mỹ.

 

Thế nhưng hiện tại trong giới tu chân, nơi duy nhất thể đào tạo sở hữu chín đường đan văn cũng chỉ Kim Phật Tự mà thôi.

 

Bởi vì Kim Phật Tự sở hữu Đan Văn Ấn độc nhất vô nhị thiên hạ!

 

Thông thường, đan văn là thứ thể đem tặng, cũng thể dùng bất kỳ phương thức nào để bảo tồn chép .

 

Kim Phật Tự thì khác, Kim Phật Tự một Đan Văn Điện, bên trong cất giữ chí bảo Đan Văn Ấn!

 

Đan Văn Ấn thể ghi chép và bảo tồn đan văn. Vào thời điểm nửa bước Kim Đan đột phá lên Kim Đan để khắc họa đan văn, nếu mượn đan văn sẵn lưu giữ trong Đan Văn Ấn , tu sĩ thể trực tiếp tăng thêm một đường đan văn một cách vô điều kiện!

 

Đừng thấy chỉ một đường mà coi thường, điều quan trọng nhất là nó bất kỳ ngưỡng cửa nào!

 

Nhiều thêm một đường, phẩm chất của Kim Đan cùng với uy lực của Kim Đan Kỹ đều sẽ nhận một bước nhảy vọt về chất!

 

Đáng tiếc là bao nhiêu kẻ mang theo chí bảo đến dập đầu vỡ cả trán mà Kim Phật Tự vẫn nhất quyết ban cho, chỉ những thành viên nòng cốt của Kim Phật Tự vượt qua vô tầng khảo nghiệm khắc nghiệt mới tư cách nhận .

 

Kết quả là... bây giờ tặng cho nàng ư?!

 

Trì Miểu hít sâu một , ánh mắt đại sư Phổ Ninh sáng rực lên như lang như hổ: “Thật thế nghĩa phụ?!”

 

Một tiếng nghĩa phụ thốt lập tức đ.á.n.h cho sắc mặt đại sư Phổ Ninh biến đổi dữ dội. Ông sợ tới mức vội vàng ngó nghiêng quanh quất bốn phía.

 

“Hả? Hả! Hả?”

 

“Nghĩa... nghĩa phụ?!”

 

“Lão... lão nạp ?”

 

Đại sư Phổ Ninh tự chỉ tay mũi , cả chấn động hóa đá.

 

Lời tuyệt đối thể bừa nhé! Ông là một hòa thượng cắt đứt hồng trần bụi bặm, đừng mà hủy hoại thanh danh trong sạch của ông!

 

Trì Miểu gật đầu lia lịa, suýt nữa thì cảm động rơi cả nước mắt: “Không ngài thì còn ai đây nữa? Vừa tặng Vãng Sinh Kính, tặng Đan Văn Ấn, đến cha ruột cũng chẳng hào phóng đến mức , bộ đều là bảo vật trấn tông của nhà ngài cả! Giờ ngài bảo là con gái riêng ngoài giá thú của ngài thì cũng tin sái cổ!”

 

“Tấm lòng của ngài xin ghi nhận, quà tặng cũng mong ngài mau chóng giao hàng luôn ạ, ngài quá là đỉnh chóp !”

 

Hả???

 

Thôi xong.

 

Lại biến thành đồ tặng .

 

Đại sư Phổ Ninh trầm mặc hồi lâu: “Khụ, lão nạp cả đời trong sạch, đứa con gái nào như ngươi.”

 

Trì Miểu: “Không hết, chỉ cần ngài một lệnh, lập tức nhận giặc cha ngay tại chỗ!”

 

Đại sư Phổ Ninh: “Nhận giặc cha?!”

 

Trì Miểu chớp chớp mắt: “Ấy phi phi phi! Ta dùng từ sai .”

 

Cơ mà trộm nhà thì cũng tính là giặc trộm cướp đúng ?

 

Thông thường trộm nhà đúng là thể đem cả cơ nghiệp tặng hết ngoài như thế .

 

đại sư Phổ Ninh !

 

Ông tặng một cách dứt khoát! Tặng một cách vô cùng sảng khoái!

 

Đại sư Phổ Ninh: “...”

 

Da đầu ngứa ngáy quá.

 

Cảm giác như chỏm tóc vốn dĩ tồn tại của ai đó giật mạnh một phát.

 

Đại sư Phổ Ninh im lặng hồi lâu, lẳng lặng lưng bước xa khỏi cỗ quan tài.

 

Càng càng xa...

 

Trì Miểu đưa tay vươn theo kiểu Nhĩ Khang: “Nghĩa phụ!”

 

“Người đừng mà! Người thì con sống đây!”

 

Trì Miểu vứt sạch liêm sỉ, bò lết mặt đất lao thẳng về phía đại sư Phổ Ninh.

 

Nàng ôm chặt lấy bắp đùi của đại sư Phổ Ninh, đầu tiên lóc một cách vô cùng truyền cảm và sinh động.

 

“Người đừng mà! Người thì con bây giờ? Nghĩa phụ!”

 

“Đời con chỉ nhận một nghĩa phụ thôi! Ơn nặng tựa thái sơn!”

 

“Lẽ nào nhẫn tâm bỏ vợ bỏ con ? Người thật là độc ác quá mà!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-137-that-the-sao-nghia-phu.html.]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đại sư Phổ Ninh: “???!“

 

“Nói... hươu vượn!”

 

Ông mất bình tĩnh . Một vị trụ trì Kim Phật Tự đức cao vọng trọng như ông, đầu tiên trong đời mất thể diện mặt bàn dân thiên hạ.

 

Khuôn mặt già nua đỏ bừng bừng như quả gấc chín.

 

Nhận ông nghĩa phụ thì cũng thôi , đằng ông lấy thê t.ử chứ? là mở mồm là bịa đặt lung tung!

 

Trì Miểu hạ thấp giọng: “Nếu hôm nay ngài dám bước , sẽ cầm loa gào toáng lên đấy. Có lẽ ngài loa là cái gì, nhưng đảm bảo từ nay về bộ trong Kim Phật Tự đều sẽ ngài vợ con.”

 

Nàng bất chấp thể diện luôn !

 

Cái thể diện so với đan văn thì đáng giá mấy đồng chứ hả?!

 

Đại sư Phổ Ninh tê cả da đầu, rốt cuộc là ông chọc cái thứ quái t.h.a.i gì thế ? Đáng lẽ ông nên lắm mồm mới !

 

Tuy cái gọi là loa rốt cuộc là thứ gì, nhưng những lời thốt từ miệng Trì Miểu thì thể là thứ lành gì chứ?

 

Ông vội vàng lên tiếng: “Được ! Lão nạp đây là phần thưởng cho ngươi thì tuyệt đối sẽ nuốt lời. Chỉ cần ngươi thể cái gọi là vòng bạn bè , lão nạp sẽ lập tức thực hiện lời hứa!”

 

“Nếu ngươi còn dám bịa đặt tổn hại thanh danh của lão nạp, lão nạp liều mạng với ngươi đấy!”

 

Trì Miểu lập tức bật dậy, đổi ngay sang nụ tươi rói như ánh mặt trời rực rỡ: “Thế thì quyết định như nha, giữ bằng chứng đó nhé.”

 

Người xuất gia, dối nha

 

Nàng cầm một viên Lưu Ảnh Thạch huơ huơ qua mắt đại sư Phổ Ninh.

 

Trước mắt đại sư Phổ Ninh tối sầm , cảm thấy tương lai phía là một màu đen tuyệt vọng.

 

là do cái miệng hại cái mà!

 

Trì Miểu bước một bước ngoái đầu ba .

 

“Phải nhớ kỹ lời hôm nay đấy nhé nghĩa phụ.”

 

Lại bước một bước ngoái đầu ba .

 

“Tuyệt đối đừng nuốt lời đấy nhé.”

 

Lại thêm một bước nữa ngoái đầu ba .

 

“Nếu đến lúc đó mà lật lọng, thì đừng trách con tung tin đồn con đàn cháu đống đấy nhé.”

 

Cứ thế, bước một bước ngoái đầu ba , Trì Miểu nghênh ngang rời .

 

Tại chỗ chỉ còn một đại sư Phổ Ninh đang c.h.ế.t lặng trong câm nín.

 

Cùng với những vị trưởng lão và t.ử Kim Phật Tự xung quanh với vẻ mặt đầy chấn động, hóng hớt và đầy mối nghi ngờ.

 

Trưởng lão Phổ Tạ: “Sư , ...”

 

Đại sư Phổ Ninh: “ là đồ súc sinh mà!”

 

Trưởng lão Phổ Tạ lập tức ngậm chặt miệng .

 

Khụ khụ.

 

Ông sống từng tuổi đầu , đây là đầu tiên thấy sư văng tục c.h.ử.i bậy đấy.

 

Năm xưa hồi sư còn trẻ nổi tiếng là ôn hòa, hiền hậu bao.

 

Trì Miểu, ngươi giỏi thật đấy.

 

Xin giơ ngón tay cái bái phục ngươi luôn.

 

...

 

Sau khi trở về Tĩnh Tâm Đường, Trì Miểu lập tức tự nhốt trong phòng kín.

 

Viện nghiên cứu Miểu Miểu! Khởi động!

 

Nghiên cứu hồi lâu, Trì Miểu vẫn chẳng đạt chút tiến triển nào, nàng vấp một nan đề khổng lồ xưa nay từng .

 

Đó chính là... môi chất kết nối.

 

Giới tu chân mạng internet, linh lực cũng chẳng thể tự động liên kết tất cả với .

 

Muốn cái vòng bạn bè thì đúng là khó hơn lên trời!

 

lúc .

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Khụ.”

 

Trì Miểu: “?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Khụ khụ khụ!”

 

Trì Miểu: “Có rắm thì mau thả! Không việc gì thì bãi triều!”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Gặp khó khăn! Tìm hệ thống! Nữ nhân bật hack cần dùng não!”

 

Trì Miểu: “... Bệnh hoạn.”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Vấn đề mà ngươi đang gặp bây giờ , bổn hệ thống vặn thể giải quyết . Ngươi quên mất ... Ngươi mới thành nhiệm vụ đó đấy?”

 

Trì Miểu bỗng nhiên nhớ .

 

ha! Ta thành nhiệm vụ, phần thưởng nhiệm vụ mà!”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Quyết toán ?”

 

Trì Miểu: “Quyết toán luôn!”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Phần thưởng nhiệm vụ phong phú lắm nha, hơn nữa... chắc chắn một phần thưởng thể giải quyết nỗi lo mắt của ngươi đấy.”

 

Lời tác giả:

 

Cầu quà tặng nha! Hôm nay điểm quà tặng nếu vượt quá 200, ngày mai bạo chương!

 

 

Loading...