Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 135: Ngọn Lửa Ý Chí, Đời Đời Tương Truyền

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hồng Trần Kiếm Tiên ha hả xua tay: “Đừng căng thẳng, những chuyện ngươi và bổn tọa ngầm hiểu với , toạc mất vui. Bổn tọa tuy thể chắc chắn, nhưng đại khái thể khẳng định mối quan hệ giữa ngươi và phụ nữ .”

 

Trì Miểu mím môi, thở phào một ngước mắt ông.

 

Hồng Trần Kiếm Tiên tiếp: “Tuy nhiên bổn tọa vẫn nhắc nhở ngươi một câu, nếu một ngày ngươi thực sự chứng đạo phi thăng tới Tiên Đình, ngươi nhất định kiêng kỵ, đừng tùy tiện thốt danh xưng của phụ nữ đó. Quan hệ giữa hai các ngươi, phận của nàng, cùng với tầm ảnh hưởng của nàng tại Tiên Đình... Nhân quả dính líu trong đó hề đơn giản .”

 

Trì Miểu kinh hãi. Nàng đoán Lê U hề đơn giản, nhưng chẳng ngờ đơn giản đến mức .

 

một nhân vật lợi hại và khủng khiếp như thế mà cuối cùng vẫn thể thoát khỏi cái c.h.ế.t Diêm La Ách Chú, bên trong Thiên Bi Động Phủ liệu thực sự tồn tại biện pháp hóa giải ?

 

Nói đến đây, Hồng Trần Kiếm Tiên bất giác về nơi sâu hơn trong Vãng Sinh Kính: “Năm đó... sự huy hoàng của nàng, cho dù so với bổn tọa thì cũng chẳng kém là bao.”

 

Trì Miểu híp mắt , cứ chằm chằm Hồng Trần Kiếm Tiên.

 

Nhìn chằm chằm...

 

Hồng Trần Kiếm Tiên đến mức ngượng ngùng, đỏ mặt giận dỗi: “Được ! Nàng trâu bò hơn bổn tọa nhiều, thế ! Dù thì địa vị của nàng tại Tiên Đình năm đó một ai thể lay chuyển, chỉ là rõ nguyên do vì đột ngột bạo tử, than ôi...”

 

“Nếu năm xưa nàng phi thăng bằng Đạo chân chính thuộc về riêng , lẽ kết thúc cuộc đời một cách vội vã như .”

 

Nói một cách nghiêm túc, ông và Lê U cùng một thời đại.

 

Lê U phi thăng từ sớm, đến khi ông phi thăng thì nàng qua đời từ lâu.

 

Dù nàng vẫn lạc, nhưng Tiên Đình vẫn luôn lưu truyền những truyền thuyết về nàng. Năm đó, ông chỉ mới từ xa chiêm ngưỡng thần tích mà nàng để thể cảm nhận sự khủng khiếp của nàng.

 

Mãi đến , mới gặp trong Vãng Sinh Kính.

 

Cũng chẳng mấy câu.

 

Cũng thôi, dẫu đều là tiên nhân, nhưng nàng vẫn là sự tồn tại xa vời mà ông thể với tới.

 

Vài câu nàng với ông khi đó, chính là nhờ ông tay giúp đỡ, chỉ điểm cho... thừa kế của nàng.

 

Tức là Trì Miểu.

 

Giờ đây, coi như ông thành nhiệm vụ.

 

Trì Miểu xoa cằm: “Đạo... của riêng ?”

 

Nàng quả thực từng nghĩ tới việc bản sẽ lĩnh ngộ một con Đạo như thế nào.

 

Hồng Trần Kiếm Tiên nàng, bất giác lộ nụ từ ái như cha già.

 

“Ngươi cũng cần sốt ruột. Con đường bổn tọa chỉ chỉ điểm cho ngươi thôi, ngươi cần ngộ ngay bây giờ xem sẽ theo Đạo nào. Đương nhiên... với thiên tư và ngộ tính của ngươi, Đạo mà ngươi ngộ chắc chắn sẽ là con Đạo đỉnh cấp nhất.”

 

“Biết , ngươi còn thể mở một con Đạo xưa nay từng thì ?”

 

Trì Miểu chớp chớp mắt, trong đáy mắt thoáng qua vài phần mờ mịt: “Con Đạo xưa nay từng ư?”

 

Khóe miệng Hồng Trần Kiếm Tiên khẽ nhếch lên: “Bổn tọa từng , Đạo mang tính triết học. Mọi con Đạo thế gian đều chẳng sinh sẵn. Con đường mà sinh linh từng bước qua, đó gọi là Đạo; con đường mà ngươi tự khai mở... cũng chính là Đạo.”

 

“Ai ai cũng ba ngàn đại đạo, nhưng đó chẳng qua chỉ là tiền nhân tới đích thành đạo ba ngàn con đường mà thôi. Thế nhưng những điều thể cảm ngộ cõi đời , há chỉ dừng ở con ba ngàn?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Bổn tọa chỉ hy vọng ngươi thể cảm ngộ một con Đạo thuộc về chính ngươi, một con Đạo đủ để khiến phụ nữ cũng cảm thấy kiêu hãnh.”

 

Thế nhưng ông cũng vô cùng tò mò.

 

Một kẻ trừu tượng đến mức thì thể cảm ngộ con Đạo quái quỷ gì chứ?

 

Chẳng lẽ là Tiện Đạo?

 

Độ “tiện”, lý thuyết cũng thể tiện thành một con Đạo.

 

Tiếc ... ông còn cơ hội để tận mắt chứng kiến nữa .

 

Trì Miểu nghiêm túc gật đầu: “Vãn bối hiểu , vãn bối sẽ để tâm kỹ càng về phương diện . Vãn bối tuyệt đối tùy tiện chọn bừa Đạo của , mà sẽ đợi đến khi tìm thấy con Đạo thực sự thuộc về bản .”

 

Lúc , các vị tôn giả khác cũng đều mặt Trì Miểu.

 

Thanh Mộng Tôn Giả bước gần: “Nếu ngươi thể vạch trần chân tướng năm xưa... cũng coi như uổng công đám c.h.ế.t một cách minh bạch như chúng lưu truyền thừa cho các ngươi.”

 

Ông mỉm .

 

Sau khi giao truyền thừa, ảnh của các vị tôn giả bắt đầu mờ nhạt dần từng chút một.

 

Bọn họ từng là những tồn tại thiên kiêu ngút trời của thời đại đó, con Đạo của riêng , ai nấy đều xứng danh là một cường giả cái thế.

 

Biến cố Diệt Đạo ập đến bất ngờ, pháp tắc thiên địa giáng xuống. Ban đầu là ký ức về việc tu đạo, tiếp theo là đạo uẩn ẩn chứa trong linh khí.

 

Từng chút từng chút một, lan đến những sinh linh chứa Đạo, lan tới... các tu sĩ.

 

Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ...

 

Tu sĩ càng yếu ớt thì càng xóa sổ đầu tiên.

 

Ngay trong khoảnh khắc họ ngã xuống, ký ức của và bằng hữu về họ cũng đồng thời biến mất còn một mảnh vụn.

 

Đó là một t.h.ả.m họa kinh hoàng tột độ.

 

Những kẻ sống sót tới cuối cùng như bọn họ cũng chẳng thể thoát khỏi kiếp, chỉ đành thời khắc lâm chung lấy hồn dẫn, mượn Vãng Sinh Kính để lưu truyền thừa!

 

Lưu ... mảnh ký ức cuối cùng thuộc về thời đại năm .

 

Bọn họ! Toàn bộ ... đều c.h.ế.t một cách minh bạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-135-ngon-lua-y-chi-doi-doi-tuong-truyen.html.]

“Thiên đạo bất công, phong tỏa con đường ba ngàn đại đạo, chặt đứt con đường thành tiên của vạn linh sinh mệnh!”

 

“Hồn phách chúng bất tán, lưu truyền thừa!”

 

“Hôm nay, truyền thừa kế tục, sứ mệnh của chúng coi như thành.”

 

“Chúc cho tiểu hữu chứng đạo phi thăng thuận lợi, chúng gạt bỏ sương mù, tìm chân tướng sinh tử!”

 

“Từ nay về , thế gian chẳng còn chúng !”

 

Thanh Mộng Tôn Giả, Hồng Trần Kiếm Tiên...

 

Tất cả các bậc tiền bối để truyền thừa nơi đây đều đồng thanh hô vang lời . Trong ngữ điệu của họ chan chứa nỗi bi tráng cùng niềm bi ai vô tận.

 

Bọn họ từng là thiên kiêu, là tiên nhân của một thời đại, mà chỉ trong một ý niệm của thiên đạo tan thành mây khói, đến cả cái tên cũng chẳng xứng lưu giữa dòng sông dài lịch sử.

 

Lưu truyền thừa ở nơi đây chính là niệm tưởng cuối cùng còn sót của họ.

 

Thanh âm chấn động tâm can Trì Miểu, khiến nàng nổi hết da gà.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , đặt lên n.g.ự.c trái.

 

“Đa tạ các vị tiền bối chỉ điểm.”

 

“Nếu một ngày vãn bối Trì Miểu đủ năng lực, nhất định sẽ các vị thành tâm nguyện!”

 

Dứt lời.

 

Những bậc tiền bối mắt nàng đều mỉm .

 

“Ngươi tấm lòng , thời gian là quá đủ .”

 

Nói xong.

 

Thân ảnh của họ cứ thế tan biến dần trong hư vô.

 

Thiên kiêu của thời đại trao gậy tiếp sức cho thiên kiêu của thời đại .

 

Ngọn lửa ý chí, đời đời tương truyền.

 

Từ nay về , cõi đời vắng bóng họ.

 

Trì Miểu lặng nơi đó hồi lâu, Kính Linh ở bên cạnh khẽ nắm lấy tay nàng.

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Hu hu hu hu, quả là một cảnh tượng cảm động đến rơi nước mắt mà!”

 

Trì Miểu: “?”

 

“Ủa chỗ phần diễn của ngươi nữa thế?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “Không hả? Người là hệ thống cũng tình cảm đàng hoàng chứ bộ!”

 

Trì Miểu ngơ ngác.

 

Hệ thống... mà cũng tình cảm á?

 

Nàng bỗng rơi một dòng suy nghĩ miên man.

 

lúc , Kính Linh bên cạnh cất tiếng: “mẫu , hình như bọn họ khiêng nhét trong quan tài kìa.”

 

Trì Miểu: “???”

 

Khoan .

 

“Bọn họ thần kinh ?!”

 

Rốt cuộc giải thích thế nào thì bọn họ mới chịu hiểu là nàng thật sự hề hồi sinh trong quan tài chứ hả!

 

...

 

Kim Phật Tự, điểm tập huấn.

 

Mọi căng thẳng tột độ Trì Miểu.

 

“Không c.h.ế.t thật đấy chứ?”

 

“Nói bậy bạ gì đó, ở bên trong an thế cơ mà...”

 

trôi qua lâu như thế ...”

 

Bọn họ vạn ngờ tới, thời gian ngắn ngủi bên trong Vãng Sinh Kính mà ở thế giới bên ngoài trôi qua lâu đến thế!

 

Trì Miểu một cước đạp văng nắp quan tài: “Các ngươi đúng là một lũ thần kinh! Mẹ kiếp, đích đưa các ngươi ngoài, thì thể xảy chuyện gì chứ? Mới bao lâu , các ngươi đợi thêm một chút thì c.h.ế.t ?!”

 

“Có tin quất các ngươi xoay như con cù hết hả!”

 

Vừa mắng xong một tràng, nàng liền thấy cái đầu trọc lốc sáng loáng của đại sư Phổ Ninh.

 

Trì Miểu: “...”

 

Đại sư Phổ Ninh mỉm đầy từ bi: “A di đà Phật.”

 

Trì Miểu: “... Ta ngài .”

 

Đại sư Phổ Ninh : “Thu hoạch của các vị trong Vãng Sinh Kính quả thực khiến vô cùng kinh hỉ, nhưng tiểu hữu ... tính từ thời điểm các ngươi bước Vãng Sinh Kính đến nay, trôi qua bao lâu ?”

 

 

Loading...