Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 132: Đạo Tâm Trì Miểu Vững Như Bàn Thạch

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người đàn ông nào cơ?”

 

Mọi khỏi nổi tính tò mò.

 

Thanh Mộng Tôn Giả siết chặt hai nắm đấm, cúi gằm mặt xuống, bộ dạng hèn mọn tủi nhục đến suýt rớt nước mắt, c.ắ.n chặt răng thốt từng chữ:

 

“Người đàn ông đó, năm xưa từng dùng sức của một khiến bộ tôn giả chúng ngẩng nổi đầu lên! Ngoại trừ phụ nữ , hầu như tất cả đều từng đầu độc hại!”

 

Đám thiên kiêu khỏi căng thẳng: “Lợi hại đến mức đó ư?!”

 

Mấy vị tôn giả ở đây đều là những đại lão cấp Đại Thừa kỳ và Độ Kiếp kỳ, thể khiến cả đám đại lão ngẩng đầu lên thì mạnh đến cỡ nào chứ?

 

Thanh Mộng Tôn Giả hít sâu một : “Các ngươi những gì ?”

 

Mọi lắc đầu: “Không .”

 

Một đám tôn giả chợt nhận Thanh Mộng Tôn Giả định điều gì, vội vàng lao tới bịt miệng !

 

Kết quả...

 

Thanh Mộng Tôn Giả nghẹn ngào rớt nước mắt : “Hắn khiến tất cả chúng đều mất tình cảm, mất lòng liêm sỉ, mất sạch cảm xúc! Hắn bắt chúng lúc tỷ thí lột sạch quần áo mà múa cột!”

 

Khi câu , tất cả các vị tôn giả đều cảm thấy vạn niệm như tro tàn.

 

Ai nấy đều cảm giác c.h.ế.t quách cho xong.

 

Đám thiên kiêu kinh hoàng trợn trừng hai mắt: “Hả???”

 

Khoan , lột sạch quần áo nhảy múa cột á?

 

Bọn họ tự động tưởng tượng khung cảnh đó của các vị tôn giả, tức thì cảm thấy cay mắt khôn tả, tài nào dám tưởng tượng tiếp nữa.

 

Có mấy vị tôn giả tâm lý yếu đuối hơn một chút liền lập tức rơi nước mắt theo Thanh Mộng Tôn Giả.

 

Có chút chuyện mất mặt bẽ bàng như thế mà cái tên ngu ngốc bóc mẽ sạch bách !

 

“Thanh Mộng Tôn Giả... Ngươi cứ đợi đấy, chúng nhất định sẽ cho ngươi tay!”

 

Trì Miểu nhất thời rơi hoang mang.

 

“Các đừng ồn nữa, đang suy nghĩ!”

 

Mọi thắc mắc: “Ngưu Bức Thiên Tôn, ngài đang suy nghĩ điều gì ?”

 

Trì Miểu đang suy nghĩ: Kỹ năng dùng đến thế cơ ?!

 

Nàng vội vàng cảm ứng đạo chủng của , xem hai vệt đạo uẩn mà Ứng Vô Hoặc mới cung cấp rốt cuộc là cái gì.

 

Thế nhưng khi nàng cảm ứng , chính bản nàng cũng ngây như phỗng.

 

Hai loại đạo thể cùng lúc xuất hiện một chứ?

 

lúc , giọng của đàn ông nọ vang lên: “Hừ, nếu năm đó các ngươi cứ nhất quyết cãi cọ, tranh xem ai cao ai thấp phiền giấc ngủ của , đối phó với các ngươi như thế ?”

 

Mọi sang.

 

Trì Miểu cũng đưa mắt qua, đàn ông tướng mạo vô cùng tuấn tú, chỉ là trắng bệch đến mức giống sống.

 

Hắn về phía Trì Miểu: “Ngươi là Trì Miểu?”

 

Mọi : “???”

 

Cái gì cơ?!

 

Một đám mang vẻ mặt như thấy ma trừng trừng pho tượng Phật.

 

“Trì Miểu?!”

 

Không thể nào nhỉ?

 

Ai ngờ giây tiếp theo.

 

Trì Miểu dứt khoát buông xuôi thừa nhận: “Ờ đúng , là đấy.”

 

Mọi : “...?”

 

Khoan , ngươi thật sự là Trì Miểu !

 

Ngưu Bức Thiên Tôn chính là Trì Miểu ư?!

 

Mọi chợt nhớ chuỗi ngày dám ngoảnh đầu của suốt thời gian qua. Họ sang Peppa, Ngu Vô Tâm với trái tim đang treo lơ lửng bỗng chốc nguội ngắt c.h.ế.t lặng, trong đầu ai nấy đều một đáp án sắp sửa bật khỏi miệng.

 

Nói là những thu hoạch suốt thời gian qua của bọn họ, cùng với những ngày tháng sống bằng c.h.ế.t , bộ đều do Trì Miểu gây ?!

 

Mẹ kiếp nó chứ!

 

“Cho nên tất cả những chuyện đều do ngươi ? Những nỗi đày đọa mà chúng chịu đựng mấy ngày nay? Cả những ký ức đau đớn c.h.ế.t sống nữa?!”

 

Thấy đều nhận , Trì Miểu cũng chẳng thèm diễn nữa, chủ động bước khỏi pho tượng Phật.

 

Sau đó nàng hờ hững liếc một cái, thản nhiên lơ lửng giữa trung vắt chéo chân: “, là , nào? Muốn g.i.ế.c ?”

 

Cực kỳ hùng hồn và đúng lý hợp tình!

 

Mọi chợt cảm thấy ngạt thở.

 

Ma quỷ!

 

Kẻ đích thực là ma quỷ hàng thật giá thật! Là cội nguồn của tội ác!

 

Quan trọng là bọn họ giận mà dám gì. Nếu tất cả những điều là do Trì Miểu tạo , đ.á.n.h thì đ.á.n.h , mà thậm chí ngay cả lý do để tay bọn họ cũng chẳng .

 

... những ngày bọn họ ở trong Vãng Sinh Kính tuy rằng sống bằng c.h.ế.t, nhưng thu hoạch mang quả thực là quá lớn, quá phi thường.

 

Ngay từ đầu bọn họ mơ hồ cảm thấy liệu đây là trò của Trì Miểu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-132-dao-tam-tri-mieu-vung-nhu-ban-thach.html.]

Những thủ đoạn tởm lợm trêu ngươi bực đến bực , ngoại trừ Trì Miểu thì dường như chẳng ai khác nghĩ nổi?

 

Giờ đây thấy bộ dạng của Trì Miểu, bọn họ yêu hận.

 

Hay là thôi, cút về trong ảo cảnh tiếp tục chịu hành hạ một cách mơ mơ màng màng cho ?

 

Đột nhiên, bọn họ giật tỉnh táo .

 

“Không ! Tuyệt đối thể như thế!”

 

Bọn họ Trì Miểu, nuốt nước bọt một cái: “Đi theo Trì Miểu thì sớm muộn gì cũng biến thành kẻ cuồng ngược đãi đúng ?”

 

Trì Miểu vẻ mặt mờ mịt, rõ những màn diễn nội tâm phong phú của đám , chỉ ghét bỏ buông một câu: “Một lũ thần kinh, còn dám bịa đặt tung tin đồn nhảm là thả Ngu Vô Tâm gảy đàn bây giờ.”

 

Mọi run b.ắ.n một cái, dám hó hé thêm câu nào nữa.

 

Người đàn ông chứng kiến bộ cảnh tượng bên cạnh khỏi mỉm : “Các ngươi quả thật thú vị.”

 

Trì Miểu đàn ông liếc mắt một cái vạch trần phận của , khỏi tò mò: “Tiền bối ?”

 

“Không quen . Ngươi thể gọi bổn tọa là Hồng Trần Kiếm Tiên, chủ tu Hồng Trần Đạo... Thực từ sớm cảm nhận nhiều dòng cảm xúc... Nghiệt duyên ngươi hề ít .”

 

Trì Miểu xong giật nảy .

 

Nàng chỉ mũi : “Ta á? Nghiệt duyên, là ?”

 

Hồng Trần Kiếm Tiên gật đầu: “ , tất cả những ở đây... ít nhiều gì đều tình cảm nhỏ đối với ngươi.”

 

Hắn tu luyện là Hồng Trần Đạo, lĩnh vực chủ yếu là về phương diện cảm xúc, thứ quả thực hề ít.

 

Mấy chục tên thiên kiêu ở nơi , ít nhiều đều một sợi tơ liên kết với Trì Miểu.

 

Sợi tơ , trong Hồng Trần Đạo của bọn họ gọi là Hồng Trần Tuyến, đại diện cho những mối tơ lòng.

 

Ví như cô bé xinh , sợi tơ hồng trần nối với Trì Miểu thô dày đến mức thể dùng roi quất.

 

Tiếp đến là tên ngốc chịu trận giả vờ như gì nhưng thực chất hiểu hết chuyện, cố ý phối hợp trò mua vui cùng Trì Miểu.

 

Lại còn tên đầu trọc tai to đầy lòng tò mò về Trì Miểu nữa.

 

Cùng với... gã nam nhân bốn ngón biến thái ôm tâm lý đôi phần luyến đối với Trì Miểu.

 

Và cả...

 

Người kế thừa đ.á.n.h thức , kẻ ngộ hai loại đạo uẩn trái ngược, n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong mặt lạnh tanh thích tỏ vẻ ngầu lòi.

 

Đủ chủng loại, nam nữ đều tha.

 

Đây đúng là mỗi bông hoa một vẻ ngát hương, nhưng cùng cắm một bãi phân trâu, mang đến một cảm giác vô cùng quái đản.

 

“Bãi phân trâu” chính chủ ngượng ngùng gãi đầu, hề hề một tiếng: “Có lẽ là vì sức hút nhân cách của quá lớn chăng, nhưng tiền bối cứ yên tâm, là một cô gái đạo đức tu chân đàng hoàng.”

 

Hồng Trần Kiếm Tiên: “?”

 

“Lời ý gì?”

 

Trì Miểu ha hả : “Bởi vì tuyệt đối bao giờ cái chuyện vì yêu đương mà hủy diệt tam giới, khiến cho chúng sinh lầm than .”

 

“Bọn họ mê mẩn , đó là vì họ rảnh rỗi ngứa đòn, đói bụng quá nên đến cả cũng chẳng buồn kén chọn.”

 

“Đối với chuyện chỉ thể một câu: Đừng mê luyến tỷ, tỷ chỉ là một huyền thoại mà thôi.”

 

“Lòng một mực hướng về tu tiên, yêu đương, đấu đá tranh giành đàn ông, chỉ thỉnh thoảng thích tấu hài trò trừu tượng một chút thôi.”

 

Ánh mắt nàng kiên định vô cùng, đạo tâm vững như bàn thạch thể phá vỡ.

 

Đám rảnh rỗi ngứa đòn: “... Khụ.”

 

Rõ ràng chỉ một chút xíu hảo cảm thôi mà, hai các ngươi đang cái quái gì thế hả?!

 

Kim Thánh Phỉ: “Hồng Trần Kiếm Tiên tôn giả, ngài... ngài lẽ nhầm .”

 

Hồng Trần Kiếm Tiên: “Ta nhầm? Ta đây già đến mức lú lẫn nhé, ngươi mà còn giả bộ nữa là đem hết mấy tâm tư vụn vặt của ngươi vạch trần hết đấy.”

 

Kim Thánh Phỉ lập tức ngậm chặt miệng.

 

Bấy giờ Hồng Trần Kiếm Tiên mới đắc ý hừ lạnh một tiếng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Rõ ràng từ sớm vị Ngưu Bức tôn giả là Trì Miểu, thế mà còn hùa theo giả kẻ ngốc.

 

Thiếu niên trẻ tuổi mà, quả là thuần tình... Chậc chậc chậc.

 

, càng tò mò quan sát đ.á.n.h giá Trì Miểu:

 

“Cũng may là ngươi tỉnh táo, bằng thì dễ biến thành mầm họa lắm.”

 

điều tò mò là rốt cuộc ngươi điểm gì mà thu hút nhiều đến thế?”

 

“Tướng mạo? Thiên phú? Ngộ tính? Tâm tính? Hay là...”

 

Trì Miểu: “Chắc là tất cả đấy, dù những thứ tiền bối thật sự đều đủ cả.”

 

Hồng Trần Kiếm Tiên: “...”

 

là một cô gái chẳng khiêm tốn là cái gì.

 

những gì nàng hình như là thật.

 

Hắn thể cảm nhận sự bất phàm của nàng.

 

Lúc , Trì Miểu tò mò chỉ tay về phía Ứng Vô Hoặc hỏi: “Hắn rốt cuộc là tình huống gì , Hồng Trần Đạo và cái đạo thể cùng lúc xuất hiện một ?”

 

Bản nàng tự ngộ những đạo , chỉ đơn thuần là thể sử dụng .

 

chiếu theo nguyên lý thì hai loại đạo mà Ứng Vô Hoặc lĩnh ngộ tuyệt đối chẳng đạo lý nào cùng lúc xuất hiện cả.

 

 

Loading...