Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 131: Trì Miểu, Ngươi Đỉnh Thật Đấy
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thân hình Đan Vương khựng , dường như câu đ.á.n.h trúng tâm can ông, miệng lẩm bẩm: “Tự ... đích ... ?”
Ông tự giễu một tiếng.
“Ta cũng tự đòi công đạo chứ, nhưng hiện tại ngay cả nhục cũng chẳng còn, chỉ còn một sợi tàn hồn , lấy tư cách gì để xuất hiện đây? Đến cả Vãng Sinh Kính còn , trao xong truyền thừa thì chẳng mấy chốc sẽ tan thành mây khói.”
“Huống chi, dù ngoài thật, một kẻ tội đồ như lấy phận gì để đòi công đạo cho Cửu Kiếm Sơn?”
Trì Miểu : “Những chuyện khác đừng bận tâm. Thứ nhất, là chủ nhân của Vãng Sinh Kính, cách giúp tạm thời rời khỏi Vãng Sinh Kính trong chốc lát, cũng cách bảo đảm tạm thời tiêu tán.”
“Thứ hai, quyền mặt các bậc tiền bối tha thứ cho lầm của , bất cứ điều gì khác. dù thế nào chăng nữa, nếu thật lòng chuộc tội, cũng nên đích về Cửu Kiếm Sơn mà xem, mà hỏi một câu. Có tội vô tội, họ mới là quyền phán xét, ?”
Ánh mắt thiếu nữ vô cùng kiên định. Nàng ngày thường tưng tửng đắn, giờ phút trong đáy mắt tràn ngập sự thấu suốt tỏ tường.
Nàng nhận truyền thừa của Đan Vương, cũng coi như nửa t.ử của ông, quả thực nàng thể khoanh tay .
Hơn nữa, các vị tiền bối của Cửu Kiếm Sơn từng tu luyện bí thuật cũng thể c.h.ế.t một cách minh bạch như .
Những chuyện dơ bẩn năm xưa của Thiên Kiếm Tông cũng nên do chính trong cuộc vạch trần mới là dứt khoát và đanh thép nhất.
Vì nhiều lý do, nàng bắt buộc khuyên giải Đan Vương một phen tại đây.
Đan Vương xong những lời của Trì Miểu thì thoáng im lặng, đó khổ một tiếng: “Phải... Ta mà thấu đáo bằng ngươi.”
“Có những chuyện do mà , cũng nên do chính bản san phẳng. Nếu cứ thế trút hết lên ngươi, chẳng quá mức yên tâm thoải mái .”
“Được... Khi nào cần , cứ để xuất hiện. Nếu cơ hội, thật sự xem xem Cửu Kiếm Sơn bây giờ trông .”
Ông đối với Cửu Kiếm Sơn vẫn luôn tình cảm sâu đậm.
Nếu vì Văn Nhân Siêu cưỡng đoạt bí thuật, cuối cùng ông cũng chẳng đến mức trở thành cô hồn dã quỷ, đáng lẽ chôn cất ở Cửu Kiếm Sơn, bất kể đỉnh núi nào cũng , chí ít cũng chốn dung an nghỉ.
Trì Miểu mỉm , dứt khoát đáp ứng: “Được!”
Nàng giải khai gian phong kín.
Cùng lúc đó, nơi lồng n.g.ự.c nàng vô vàn luồng đạo uẩn với đủ loại thuộc tính khác đang ồ ạt rót .
Trì Miểu khỏi về phía đám thiên kiêu, mấy phá vỡ gông cùm mà tỉnh .
Thật trùng hợp, chính là bốn vị quen cũ.
Kim Thánh Phỉ chỉ thẳng đầu Ngu Vô Tâm mà c.h.ử.i ầm lên: “Nhổ ! Uổng công thiếu gia đ.á.n.h mạt chược còn dẫn ngươi theo cùng, ngươi thế mà cái trò bẩn thỉu thế , hại thiếu gia trong mộng cảnh sống c.h.ế.t , hôm nay nhất định thịt ngươi!”
Dung Tuyền Cơ cũng , gương mặt tuyệt mỹ càng thêm phần diễm lệ kinh . Sau khi lĩnh ngộ một vệt đạo uẩn Linh Đạo, thực lực nàng càng mạnh, dung mạo càng thêm phần kiều diễm.
Lúc các đầu ngón tay nàng khẽ động tơ nhện, từng chút một cắt nhục của Ngu Vô Tâm thành muôn mảnh vụn.
Tịnh Minh chỉ miệng niệm “A Di Đà Phật”, vẻ mặt dường như chẳng hề để tâm, nhưng mà...
Trên đỉnh đầu Ngu Vô Tâm bộ đều là uy áp của phù văn Phật giáo do giáng xuống. Giờ đây khi lĩnh ngộ một vệt Vạn Tướng Phật Đạo, thực lực của sự tiến hóa ở tầng thứ sâu hơn.
Đạo của gần như là một trong cực ít những đạo thể trực tiếp gia tăng chiến lực của bản và bộc phát uy lực kinh .
Chỉ duy nhất...
Ứng Vô Hoặc vẫn tỉnh .
Vẻ mặt của dường như vô cùng đau đớn.
Cho dù lúc Ngu Vô Tâm còn gảy đàn nữa.
Ngu Vô Tâm ngay cả lúc sắp liên thủ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng hề để lộ Trì Miểu mới là kẻ chủ mưu đầu sỏ.
Cuối cùng vẫn là Thanh Mộng Tôn Giả mở miệng: “Được , các ngươi khó thừa kế của thì cái thể thống gì, mấy chuyện do , là...”
Peppa: “To gan!”
Đôi mắt nàng khẽ híp , ý thức tình hình điều .
Nghe thấy tiếng quát , bộ thiên kiêu cùng các vị tôn giả gần như đều bất giác siết chặt cơ lưng.
Đau! Quá đau !
Peppa: “Đại nhân nhà tất cả những điều là vì ai hả? Không là vì bọn họ, vì các ngươi ? Một lũ vong ân bội nghĩa, nếm thử hình phạt của Heo Peppa ?!”
Mọi vội vàng lắc đầu như điên.
“Không dám, dám!”
Cũng đúng lúc , một giọng trầm đục uy nghiêm vang lên.
“Xem thu hoạch của các vị đều vô cùng ?”
Mọi tiếng vội ngẩng đầu, đưa mắt theo hướng phát âm thanh.
Chỉ thấy một pho tượng Phật bằng đồng xanh.
Đám thiên kiêu: “Ngưu... Ngưu Khí Xung Thiên... cái gì cái gì...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-131-tri-mieu-nguoi-dinh-that-day.html.]
Thôi xong, hành hạ quần quật bấy lâu, bọn họ quên béng mất vị Thiên Tôn tên họ đầy đủ là gì .
Peppa: “To gan! Cái gì mà cái gì?! Đọc cho đàng hoàng, thì chịu phạt cả lũ!”
Kim Thánh Phỉ vội vàng lớn tiếng: “Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn! Gọi tắt là Ngưu Bức Thiên Tôn!”
Mọi đồng loạt Kim Thánh Phỉ bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Quá đỉnh em ơi!
Dài ngoằng thế mà ngươi cũng nhớ á?!
Kim Thánh Phỉ , khẽ xoa mũi: “Chuyện thường thôi, ...”
Còn đợi hết câu, ánh mắt của Heo Peppa híp đầy nguy hiểm.
“Hửm?”
Kim Thánh Phỉ căng thẳng, vội vàng đổi giọng bồi tiếp: “Ta đối với Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn chính là một trăm phần trăm kính nể, một ngàn phần trăm thần phục, mười vạn phần trăm tín ngưỡng!”
“Thế gian gì thần, ngoại trừ Ngưu Bức Thiên Tôn thì chẳng còn ai, thể nhớ chứ?!”
Cầu s.i.n.h d.ụ.c kéo kịch trần.
Bấy giờ Peppa mới hừ lạnh một tiếng.
Mấy vị tôn giả bên cạnh đều ngơ ngác: “Hả?”
Peppa: “Hả cái gì mà hả? Còn mau bái kiến đại nhân?!”
Các tôn giả giật căng thẳng, rối rít hành lễ bái kiến.
“Bái... bái kiến...”
Kim Thánh Phỉ nhắc bài: “Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn.”
“À , bái kiến Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn!”
Peppa lúc mới chịu buông tay xuống.
Ngu Vô Tâm rõ ngọn ngành chuyện: “...”
Trì Miểu, ngươi đỉnh thật đấy.
Ngươi đùa bỡn đám thiên kiêu cùng trang lứa thì cũng thôi , đằng ngươi dám đùa bỡn cả những vị tôn giả .
Họ đều là những đại lão cấp Đại Thừa kỳ và Độ Kiếp kỳ hàng thật giá thật đấy, dù hiện tại chỉ là một vệt tàn niệm.
Quá đáng sợ, Trì Miểu ơi là Trì Miểu.
G.i.ế.c chẳng qua đầu rơi chạm đất, chọc giận ai cũng tuyệt đối đừng chọc Trì Miểu.
Trì Miểu hài lòng “ừm” một tiếng: “Peppa quả hổ là đắc lực can tướng của , đáng thêm bữa.”
Hai mắt Peppa sáng rực lên: “Đa tạ đại nhân!”
Ngay đó, trong tay nàng xuất hiện một chiếc móng giò heo kho tàu.
Peppa mồ hôi vã như tắm: “Cái là?”
Kim Thánh Phỉ bồi thêm một câu: “Kho chân tay của bảy cô tám dì nhà ngươi đấy.”
Peppa: “To... to gan!”
Trì Miểu ngạc nhiên: “Sao thế, thích ăn ?”
Peppa dám hé răng cự tuyệt, mồ hôi nàng càng túa ròng ròng, vội : “Thích... thích chứ, thích lắm ạ! Đồ đại nhân ban thưởng, đều thích hết!”
Mọi thấy cảnh tượng thì càng thêm tò mò về vị Ngưu Bức Thiên Tôn .
Rốt cuộc là cường giả cỡ nào mới thể khiến một tồn tại hung tàn như Peppa chịu nhục nhã thế mà vẫn ngậm bồ hòn ngọt chứ, quá mức khủng khiếp!
Bất thình lình.
Ứng Vô Hoặc mở mắt .
Hai vệt đạo uẩn lập tức bay trong mẫu đạo chủng của Trì Miểu.
Cùng lúc đó.
Một vị tôn giả chợt tỉnh giấc.
“Thế mà thể đ.á.n.h thức dậy... Trong các ngươi, kẻ lĩnh ngộ một loại đạo thú vị đấy.”
Tất cả các vị tôn giả khi thấy thanh âm thì đồng loạt dựng cả tóc gáy.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Người... đàn ông thế mà cũng tỉnh ?!”