Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 13: Ta Có Cách, Các Ngươi Có Tin Ta Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiếm Trũng của Cửu Kiếm Sơn gọn trong một vùng lôi vực hiểm trở.

 

Nơi đây vốn dĩ cũng là một mảnh sơn thủy hữu tình, nhưng chính những thanh kiếm mang sấm sét và giông bão vĩnh cửu tới mảnh đất .

 

Những thanh kiếm chôn giấu nơi đây, kiếm của danh sĩ cái thế, bội kiếm của các vị đại năng vẫn lạc, cũng cả những thanh kiếm từng nhuốm m.á.u vô sinh linh, tất cả đều quy tụ về vùng đất để an nghỉ.

 

Trải qua sự gột rửa của hàng ngàn năm tháng, những thanh kiếm nơi đây dần dần đều sinh kiếm hồn. Phẩm tính của các kiếm hồn , phụ thuộc ký ức còn sót của chúng.

 

Đó chính là ký ức của những chủ nhân từng một thời sở hữu chúng.

 

Kiếm rút khỏi vỏ thì khó tránh khỏi việc thấy máu.

 

Quá nhiều huyết khí ngưng tụ khiến cho kiếm hồn của chúng trở nên tàn bạo, từ đó dẫn dụ sấm sét khắp nơi giáng xuống ngừng.

 

“Cửu Kiếm Sơn xưng tụng là thiên hạ nhất kiếm tông, tu sĩ nơi đây tự nhiên thể thiếu một thanh kiếm xứng tầm thần binh lợi khí!”

 

“Thí luyện cuối cùng của các ngươi chính là sống sót ba ngày bên trong Kiếm Trũng , đồng thời thu phục một thanh bội kiếm thuộc về riêng .”

 

“Kiếm Trũng nguy cơ trùng trùng, Cửu Kiếm Sơn chúng chịu trách nhiệm cho an nguy của các ngươi.”

 

“Mọi còn thắc mắc gì nữa ?”

 

Theo lẽ thường thì lúc sẽ chẳng ai thắc mắc gì cả.

 

Thế nhưng ngay lúc , một thiếu nữ mặc y phục màu đỏ lẳng lặng giơ tay lên: “Ta câu hỏi.”

 

Vừa thấy giơ tay là Trì Miểu, vị sư phụ trách quy tắc liền chút giữ nổi bình tĩnh, vội vàng đưa tay day day huyệt thái dương để chuẩn tâm lý .

 

Không do quá mức cảnh giác, mà là do cái tên Trì Miểu thực sự khiến tài nào nắm bắt nổi mạch suy nghĩ.

 

Thiên phú của nàng cao đến mức vô lý, vô t.ử nhập môn và các vị trưởng lão đều đang quan sát nàng. quan sát mãi tới cuối cùng, mới phát hiện dường như mạch não của nàng chút bình thường.

 

Nàng luôn thể đưa những phản ứng khiến nghẹn họng trân trối.

 

Thế nhưng ngươi chẳng thể nào trách cứ nàng ... Bởi vì chính ngươi cảm thấy khá cam tâm tình nguyện khi nàng cho nghẹn họng.

 

Cảm giác hệt như ép biến thành kẻ thích chịu ngược đãi, quái dị chút thỏa mãn khó tả.

 

Sau khi chuẩn xong tâm lý, vị sư mới gượng : “Xin mời câu hỏi của ngươi.”

 

Trì Miểu giơ tay: “Nếu như cuối cùng thanh kiếm nào lựa chọn , thì thể dùng biện pháp cưỡng ép yêu ?”

 

“Hả?” Vị sư của Cửu Kiếm Sơn ngơ ngác, khi ngẫm một hồi vẫn dám tin tai : “Cưỡng... Cưỡng ép yêu ? Cưỡng ép yêu là kiểu gì cơ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Trì Miểu: “Là dùng vũ lực ép nó lập khế ước vác nó khỏi Kiếm Trũng .”

 

Còn thể chơi kiểu nữa ?

 

Hắn chứ!

 

Vị sư lập tức hướng ánh mắt cầu cứu về phía các vị trưởng lão đang lơ lửng trung.

 

Mấy vị trưởng lão cũng rơi một im lặng thật dài.

 

Hạc Vạn Ban vuốt chòm râu dài của , cất lời truyền âm: “Từ xưa đến nay, tất cả những tiến Kiếm Trũng từng ai như cả. Kiếm nơi sinh kiếm hồn, nếu cố tình cưỡng ép khế ước thì thể sẽ tổn thương đến linh hồn của bản . Chúng tự nhiên hy vọng thấy cảnh tượng đó xảy , nhưng nếu tiểu hữu đây vẫn cố chấp , chúng cũng sẽ ngăn cản.”

 

Trì Miểu suy ngẫm một lát gật đầu.

 

“Hóa là như .”

 

“...”

 

Sao bọn cứ cảm giác câu “hóa là như ” của ngươi lọt tai lời khuyên, mà là ngươi đang thật sự ý định thử thế nhỉ?

 

Nghiêm Qua: “Hy vọng con bé sẽ ngu ngốc đến mức cưỡng ép mang kiếm của Kiếm Trũng ngoài.”

 

Sơn chủ của Kiếm Phù Sơn, trưởng lão phụ trách phù đạo là Thanh Hoan khẽ mỉm , tiếng trong trẻo như chuông bạc vang lên: “Nghiêm trưởng lão gì mà lo lắng chứ? Tư chất như nàng một khi bước Kiếm Trũng, kiếm chọn mới là chuyện khó, cơ hội để nàng cưỡng ép mang kiếm .”

 

Nghiêm Qua: “Cũng đúng.”

 

Thế nhưng bọn họ vẫn còn đ.á.n.h giá Trì Miểu quá thấp .

 

Cái như Trì Miểu thì thể chuyện gì bình thường cơ chứ?

 

“Còn câu hỏi nào khác nữa ?”

 

“Không còn nữa.”

 

“Nếu còn câu hỏi nào khác, mời các vị tiến Kiếm Trũng.”

 

“Sau ba phút nữa, chúng sẽ đóng lối , những ai tiến sẽ coi là loại.”

 

Dứt lời, vô liền lập tức chen chúc lao về phía lối . Kim Thánh Phỉ cũng vội vàng kéo Trì Miểu nhanh chân bước trong.

 

Chờ khi tất cả đều tiến bên trong.

 

Một nam t.ử mặc trường bào trắng viền lam, diện mạo tuấn tú như ngọc liền ngự kiếm đáp xuống.

 

Hắn lối vắng tanh một bóng mặt, khẽ thở dài một tiếng: “Xem con vẫn đến muộn một bước .”

 

Nghiêm Qua ngạc nhiên: “Vô Hoặc, con đến muộn một bước là ý gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-13-ta-co-cach-cac-nguoi-co-tin-ta-khong.html.]

 

Ứng Vô Hoặc mím chặt môi, mở miệng đáp: “Sư tôn cảm ứng lôi đình bên trong Kiếm Trũng đang bạo loạn dữ dội, e rằng sẽ nguy nan mà đám tân sinh thể nào ứng phó nổi.”

 

“Nhiều khả năng... bọn họ sẽ quân diệt.”

 

Sắc mặt của tất cả lập tức trở nên vô cùng căng thẳng.

 

Sẽ... Sẽ trùng hợp đến mức đó chứ.

 

Thế nhưng dạo gần đây Kiếm Trũng quả thực vô cùng hỗn loạn, các tình huống bất ngờ cứ liên tục xảy .

 

Sấm sét đối với tu chân mà chính là thiên kiếp, là thứ mang sức mạnh sát phạt khủng khiếp nhất.

 

Dù sấm sét bên trong Kiếm Trũng tính là quá mạnh, nhưng để ngẫu nhiên đ.á.n.h c.h.ế.t một tên xui xẻo ở Luyện Khí kỳ thì vẫn dễ như trở bàn tay.

 

“Có cần gọi bọn họ ngoài ?”

 

Nghiêm Qua nhắm mắt : “Bắt buộc đưa tất cả bọn họ ngoài! Tiểu công t.ử của Kim gia ở Giang Lăng, Trì Miểu... một bên là con cháu thế gia tài phiệt, một bên là tuyệt thế thiên kiêu, cùng với bao nhiêu mầm non tương lai khác nữa, tuyệt đối thể để bọn họ vẫn lạc ở bên trong !”

 

Mấy vị trưởng lão lập tức lao về phía .

 

Thế nhưng đúng lúc , lối kỳ lạ đóng sầm , ngăn cách tất cả ở bên ngoài.

 

Vẫn hết thời gian quy định mà, chuyện rốt cuộc là chứ?!

 

“Thử cưỡng ép mở xem !”

 

Mấy vị trưởng lão cửa kết ấn, cố gắng mở lối Kiếm Trũng.

 

Trận pháp bừng sáng trong lòng bàn tay, bọn họ dốc lực thúc giục linh lực để cưỡng ép phá mở phong ấn.

 

Thế nhưng... chút kết quả nào.

 

Ứng Vô Hoặc : “Trận pháp của Kiếm Trũng là do Lão tổ đích bố trí từ thời lập tông. Xuất phát từ nhiều yếu tố cân nhắc, đặc biệt thiết lập kỳ hạn ba ngày mỗi năm thời gian thí luyện. Trong ba ngày thí luyện ... Kiếm Trũng sẽ miễn nhiễm với tất cả sự can thiệp của cảnh giới Kim Đan kỳ, thậm chí là Kim Đan kỳ.”

 

“Để con thử xem.”

 

Cực Âm Chi Khí con...”

 

Sự tồn tại của Ứng Vô Hoặc giúp Cửu Kiếm Sơn nở mày nở mặt nhiều trong thế hệ trẻ. Hắn là một thiên tài tuyệt đối, dù Cực Âm Chi Khí quấy nhiễu nhưng vẫn luôn trong hàng ngũ những kẻ đỉnh phong nhất.

 

Suốt một năm qua, bọn họ ít khi để Ứng Vô Hoặc lộ diện.

 

Bởi vì nếu như sớm tìm tu sĩ Dương Linh Căn để giúp Ứng Vô Hoặc trục xuất Cực Âm Chi Khí, thì thọ nguyên của chỉ còn vỏn vẹn một tháng cuối cùng mà thôi.

 

Bọn họ là những Ứng Vô Hoặc lớn lên từng ngày, tự nhiên nỡ gặp chuyện.

 

“Các vị trưởng lão cần lo lắng. Con là đại sư của tất cả ở Cửu Kiếm Sơn, thì khi tông môn cần đến, con cũng nên xông pha màng nguy hiểm, đây chính là trách nhiệm của con.”

 

“Hơn nữa, Vô Hoặc hiện tại vẫn là một kẻ phế nhân, cũng biến thành phế nhân, kính xin chư vị trưởng lão thành .”

 

Mấy vị trưởng lão , cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý: “Nếu Vô Hoặc như , thì chuyện cứ lấy an đầu. Có Vô Hoặc ở bên trong, chúng cũng thể yên tâm hơn nhiều.”

 

Quả nhiên, thời gian đóng lối vẫn trôi qua hẳn, khi đổi thành Ứng Vô Hoặc tiến thì cánh cửa liền một nữa mở .

 

Nhìn thấy Ứng Vô Hoặc bước trong Kiếm Trũng, Hạc Vạn Ban mới lên tiếng hỏi:

 

“Chuyện về Dương Linh Căn, vẫn tin tức gì ...”

 

“Hỏi Nghiêm Qua , ngày hôm qua chẳng Nghiêm Qua chủ động dò xét một ?”

 

Nghiêm Qua giật : “Ta? Ta... Ta hỏi.”

 

“Thế ngày hôm qua ngươi tìm Trì Miểu cái gì?”

 

Khuôn mặt Nghiêm Qua bỗng chốc đỏ bừng lên: “Các ngươi đừng quản, tự tính toán của riêng !”

 

Ông mới thèm chuyện bản cải trang chạy tới đó tài đồng phát của cho !

 

...

 

Sau khi đám Trì Miểu tiến bên trong Kiếm Trũng, những cơn lôi bạo cuồn cuộn quấn lấy hàng vạn vong hồn đang gầm rít dữ dội bầu trời của vùng đất chôn giấu vô thanh kiếm .

 

Chớp giật sấm rền, hung hãn đến cực điểm.

 

Bọn họ tiến đây cũng một lúc , thế nhưng một ai dám bước chân ngoài, mà tất cả đều đang chen chúc trốn bên một gốc cây cổ thụ rỗng ruột khổng lồ.

 

“Lôi bạo hung tợn thế , nếu nó cứ tiếp tục ngừng , thì ai mà dám ngoài chứ?”

 

đấy, đừng đến chuyện kiếm lựa chọn, chỉ cần bước ngoài chạm một thanh kiếm thôi là cũng thể một tia sét đ.á.n.h cho c.h.ế.t tươi tại chỗ !”

 

Thế nhưng đúng lúc .

 

Một giọng trong trẻo của thiếu nữ bỗng nhiên vang lên.

 

“Ta cách, các ngươi tin ?”

 

Mọi đồng loạt đầu sang.

 

Người cất lời chính là Trì Miểu.

 

 

Loading...