Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 129: Đan Vương, Vị Vua Của Kim Đan

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khí tức Đan Vương ngừng leo thang, vô cùng nhanh chóng, khiến Trì Miểu cảm nhận áp lực nặng nề!

 

Nàng trợn tròn mắt, bất giác trở nên nghiêm túc.

 

Trúc Cơ đỉnh phong!

 

Kim Đan tiền kỳ!

 

Kim Đan trung kỳ!

 

Kim Đan hậu kỳ!

 

Kim Đan đỉnh phong!!

 

Sau đó, hết .

 

Khí tức của Đan Vương tăng thêm nữa.

 

Trì Miểu: “?”

 

“Sao thúc tăng tiếp ?”

 

Thanh Mộng Tôn Giả: “Là vì ?”

 

Mặt Đan Vương đen sì, một lời.

 

Trì Miểu chợt nhận điều gì đó.

 

Đan Vương…

 

“Mọi gọi thúc là Đan Vương, là vì… thúc chỉ ở Kim Đan kỳ thôi đấy chứ?”

 

Vị vua của Kim Đan kỳ, Đan Vương, hình như cũng sai?

 

Đan Vương Trì Miểu trúng, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nhịn ho khan một tiếng: “Ta vốn thiên tư bình thường mà.”

 

Ông quả thực chỉ tu luyện đến Kim Đan kỳ, từ đó về khó lòng tiến bộ thêm.

 

Đỉnh cao của ngũ linh căn, chính là như .

 

Thanh Mộng Tôn Giả cũng bật , nhịn mà an ủi ông: “Ây da, Kim Đan kỳ cũng lợi hại , ngươi ngũ linh căn thể tu luyện đến Kim Đan kỳ là giỏi lắm , nếu ngươi giống như là đơn linh căn, chắc chắn thể lưu danh sử sách đấy nha.”

 

Giọng điệu đắc ý của ông, đổi là một cú đ.ấ.m của Đan Vương nện thẳng mặt.

 

Ông ngã lăn đất, lóc yếu ớt, chỉ Đan Vương tố cáo: “Ngươi đ.á.n.h !”

 

Trì Miểu: “…”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cái khó đ.á.n.h giá, cái là đáng đời đánh.

 

Đan Vương về phía Trì Miểu, hỏi nàng: “Ta chỉ Kim Đan kỳ, ngươi chê chứ?”

 

“Tại chê?”

 

Nàng về phía Đan Vương, trong lòng những một chút xíu chê bai nào, ngược càng lúc càng tò mò.

 

Rốt cuộc là công pháp như thế nào, thể khiến Đan Vương ở Kim Đan kỳ mạnh mẽ đến , bộc lộ thực lực thua kém bất kỳ ai.

 

Đan Vương … tuy thiên tư bình thường, nhưng ngộ tính và nghị lực là đỉnh cao hàng thật giá thật!

 

“Thực lực của ngài đích trải nghiệm, còn nghi ngờ gì nữa là mạnh, hơn nữa… ngài cũng thời kỳ biến chất của công pháp ngài là ở Kim Đan kỳ, nếu cũng là Kim Đan, chắc chắn đ.á.n.h ngài.”

 

“Điều càng chứng minh, hàm lượng vàng của môn công pháp của ngài.”

 

Lời của Trì Miểu khiến Đan Vương thở phào nhẹ nhõm, đó nhịn mỉm : “Hiếm khi ngươi suy nghĩ thấu đáo như .”

 

Ông vì cảnh giới của , thiên phú cao, lúc nghiên cứu công pháp luôn lạnh nhạt.

 

Tất cả đều một tên phế vật ngũ linh căn như ông thì thể công pháp gì?

 

Nếu ông thực sự đ.á.n.h danh tiếng, sẽ chẳng bất kỳ ai coi trọng ông.

 

Đây cũng là một trong những lý do ông ghét những kẻ ỷ việc một chút xíu thiên phú, liền ăn xằng bậy sỉ nhục khác, coi thường khác là “cẩu thiên phú”.

 

Ông về phía Trì Miểu, liếc mắt Thanh Mộng Tôn Giả một cái.

 

Trì Miểu hiểu ý, tâm niệm khẽ động, phân chia một gian nhỏ, trong gian nhỏ… chỉ hai bọn họ ở bên trong.

 

Thanh Mộng Tôn Giả bên ngoài phá vỡ phòng ngự: “Gì chứ! Có gì đáng ngạc nhiên ? Nhốt ở ngoài là ý gì? Ta mới thèm công pháp đó của ngươi rốt cuộc là thế nào ! Thật đáng ghét! Các đều coi ngoài ? Ta là một tàn niệm ở đây học thì uy h.i.ế.p gì chứ?!”

 

Kính Linh ở bên cạnh ông, lườm một cái.

 

“Chó sủa.”

 

Thanh Mộng Tôn Giả: “…”

 

Kính Linh đó ông dám chọc .

 

Trong Vãng Sinh Kính, Kính Linh chỉ cần một ý niệm là thể khiến ông hồn bay phách lạc.

 

Kính Linh bước đến mặt ông: “Ngươi cúi đầu xuống chút ?”

 

Thanh Mộng Tôn Giả ngoan ngoãn cúi đầu.

 

Kính Linh túm lấy tai ông kéo về phía Ngu Vô Tâm: “Đi thôi, ngươi cũng việc , phế vật lợi dụng một chút.”

 

Truyền thừa còn trao đến nơi đến chốn .

 

Những khác tỉnh ngươi, vài truyền thừa đều trao xong .

 

Thật hiểu chuyện!

 

“A! A a a! A a! Ngươi kéo nhẹ thôi!!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-129-dan-vuong-vi-vua-cua-kim-dan.html.]

 

Trong gian nhỏ.

 

Đan Vương hít sâu, đem bộ ký ức truyền thừa của , tất cả hội tụ thành một điểm sáng nhỏ xíu, ngưng tụ đầu ngón tay.

 

“Đợi ngươi tu luyện môn công pháp , Kim Đan kỳ… ngươi tất nhiên vô địch, sẽ bất kỳ Kim Đan nào là đối thủ của ngươi.”

 

“Bởi vì, ngươi sẽ sở hữu chỉ một Kim Đan Kỹ.”

 

Trì Miểu chấn động: “Trâu bò ?!”

 

Kim Đan Kỹ.

 

Kỹ năng độc nhất vô nhị của tất cả , uy lực cường đại, coi như là sát chiêu!

 

Một Kim Đan Kỹ trâu bò, thậm chí thể dùng đến tận Độ Kiếp kỳ, đồng hành cùng tu sĩ cả đời, chuẩn xác là đại chiêu.

 

Ví dụ như “Thiên Kiếm” của Văn Nhân Ế, Trì Miểu tuy học, nhưng thực chất cũng chỉ là học cái vỏ bọc, là đồ giả.

 

Lúc đó nếu nàng kỹ năng “Vạn Kiếm Quy Tông” của Bi Khấp Kiếm, khiến tất cả “kiếm” đều ngoan ngoãn lời, chiêu đó tuyệt đối sẽ lấy nửa cái mạng của nàng.

 

Uy lực thể tưởng tượng .

 

Huống hồ Văn Nhân Ế là uống Phá Kính Đan để phá cảnh, căn bản kịp khắc họa Kim Đan Văn đàng hoàng, để bản sở hữu Kim Đan Kỹ cường lực.

 

Bao gồm cả việc lúc đó nàng sử dụng “Thiên Kiếm” giả để tung chiêu cuối cùng cho Văn Nhân Ế, vì uy lực khủng khiếp cỡ nào mà chiến thắng.

 

Mà là từ tận gốc rễ, đ.á.n.h sập nội tâm, đạo tâm của Văn Nhân Ế.

 

Thời đại thiên kiêu tung hoành, thiên kiêu vỡ nát đạo tâm, là kẻ đáng để thương xót nhất, cũng là kẻ đau khổ nhất.

 

Hắn sẽ nhốt trong bóng tối cả đời.

 

Trì Miểu thừa nhận tâm tư xa, nhưng suy cho cùng vẫn là do Văn Nhân Ế tự tạo nghiệp, cho dù nàng, cũng sớm muộn gì cũng vỡ nát đạo tâm.

 

Trái tim thủy tinh c.h.ế.t tiệt tu tiên gì, mau tìm một đàn ông mà gả cho .

 

Trở chuyện chính.

 

Kim Đan Kỹ, thực sự là đại chiêu độc nhất vô nhị.

 

Độc nhất vô nhị đến mức… ngay cả bản , cũng thể sở hữu cái thứ hai.

 

bây giờ Đan Vương công pháp của , thể khiến sở hữu chỉ một Kim Đan Kỹ?!

 

Cái đúng là trâu bò thật!

 

Thực sự chỗ nào để chê.

 

Đan Vương lên tiếng: “Truyền thừa chuẩn xong , lượng thông tin truyền thừa của cực lớn, cực kỳ phức tạp, quá trình ngươi thể sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn, nhưng… hãy cố nhịn.”

 

Nói xong, ông nhẹ nhàng ấn ngón tay lên trán Trì Miểu.

 

Trì Miểu hít sâu, chuẩn sẵn sàng đón nhận cơn đau!

 

Tới !

 

“…”

 

Một lát .

 

Trì Miểu hỏi: “Truyền thừa đưa tới ?”

 

Đan Vương: “?”

 

“Ngươi chút cảm giác nào ?”

 

Trì Miểu mở mắt: “Thật sự .”

 

Nếu cứ , thì đầu óc ngứa cũng ngứa lấy một cái.

 

cảm giác cối xay lớn của “Thần Ma Phá Niệm Quan Ma Pháp” nghiền nát thứ gì đó .

 

Trì Miểu chợt nhận điều gì đó, nhắm mắt nhớ một chút.

 

Ngay đó nàng bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa !”

 

Đan Vương ngơ ngác: “Sao thế?”

 

Trì Miểu: “Hóa là linh hồn lực của quá mạnh, căn bản cảm nhận thứ gì !”

 

Nàng nhắm mắt thể cảm nhận trong cung điện ký ức của thêm một khối ký ức mới , đó chính là truyền thừa của Đan Vương sai.

 

Đan Vương: “…”

 

Cứng , nắm đ.ấ.m cứng .

 

Ngươi còn khoe khoang một chút linh hồn lực của cũng trâu bò đúng !

 

linh hồn lực đúng là trâu bò thật, thế nào mà … một chút cảm giác cũng ?

 

Là do ông quá yếu ?

 

Đan Vương lúc hoài nghi nhân sinh.

 

Ông Trì Miểu một cái.

 

Trì Miểu tìm thấy khối ký ức đó để tìm hiểu ngọn ngành .

 

Cuối cùng, nàng cũng mạo thực sự của môn công pháp

 

—— Lời tác giả ——

 

Ăn xin một chút, tui còn là học sinh. (Donate 50, cho bạn xem đường nét cơ bắp siêu tuyệt của Trì Miểu)

 

 

Loading...