Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 128: Chẳng Phải Ngươi Hận Nhất Là Cẩu Thiên Phú Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thiên Đạo Trúc Cơ?!”
Hai lập tức giữ nổi bình tĩnh nữa, một cảm giác nghẹt thở như trăn quấn chặt chợt ập đến, khiếp sợ trừng mắt Trì Miểu, nửa ngày trời vẫn hồn.
Thanh Mộng Tôn Giả càng “bịch” một tiếng ngã lăn , hai tay đặt ngực, bày bộ dạng c.h.ế.t thanh thản.
“Thiên Đạo Trúc Cơ…”
“Chắc chắn là ngủ say quá lâu quá lâu , nên đầu óc vẫn tỉnh táo, tất cả những chuyện hẳn chỉ là một giấc mơ, tỉnh mộng là thôi, ha ha ha ha ha ha!”
Đan Vương cũng gượng hai tiếng, “Thật là, hóa chỉ là một giấc mơ, ngã từ cao xuống là thể thoát khỏi giấc mơ, thử xem.”
Vừa , ông ngự kiếm phi hành bay lên chỗ cao định nhảy xuống.
Một động tác nhảy hảo.
Xoay vô địch trung!
Đạp lên nhục đang của Thanh Mộng Tôn Giả hạ cánh hảo!
“Phụt——!”
Mắt Thanh Mộng Tôn Giả trợn trừng, căng cứng! Rồi nhũn ! Suýt nữa thì thăng thiên tại chỗ!
Nếu đây là mơ, lúc đáng lẽ tỉnh chứ?
“Ha… ha ha…”
“Mẹ kiếp!!”
Cái căn bản là mơ! Đây là sự thật?!
Hồn thể của Thanh Mộng Tôn Giả mất bình tĩnh, vội vàng xông tới túm lấy cổ áo Trì Miểu, điên cuồng lắc lư ngừng: “Ngươi mang Dương Linh Căn Lôi Linh Căn song linh căn thì thôi ! Ngươi còn Thiên Đạo Trúc Cơ? Không cẩn thận Thiên Đạo Trúc Cơ là ý gì? Là ý gì!! Thiên Đạo Trúc Cơ là thứ cẩn thận là thể Trúc Cơ ! Đồ hack! Ta tố cáo ngươi! Kẻ bật hack!”
Đan Vương cũng , ngũ linh căn của .
là chính cho phế luôn !
“Ha ha ha ha… Khoảng cách giữa với , thể lớn đến mức khủng khiếp như ? Thế thì còn thiên lý gì nữa! Còn vương pháp gì nữa!”
“Ông trời ơi, bao giờ gọi ông là ông trời nữa, ông căn bản coi là , coi là cháu chắt!!”
Điên !
Cả hai đều điên !
Vốn còn tưởng thiên phú của Trì Miểu nghịch thiên, ngờ hai chữ nghịch thiên căn bản diễn tả nổi.
Thiên Đạo Trúc Cơ… cái cần thiên phú, cơ duyên, và sự nỗ lực mạnh mẽ đến mức nào mới đổi ?
Thảo nào Đan Vương rõ ràng đạt đến mức gần như cực hạn ở phương diện, mà vẫn thể đ.á.n.h bại Trì Miểu ở Trúc Cơ kỳ.
Những thứ nàng, là thiên phú và nỗ lực bình thường thể kiếm .
Chỉ cần lấy bất kỳ một hạng mục nào , cũng đủ để tạo nên danh tiếng tuyệt thế một đời!
Nhìn Trì Miểu, hai đồng thanh mắng một câu: “Yêu nghiệt!”
Cái con nhóc , thảo nào nãy nàng lót đường nhiều như , hóa là kìm nén để tung một con át chủ bài!
Mẹ kiếp!
là tin sái cổ nàng luôn!!
Tiện! Quá tiện! Từ nay về một chữ nàng , bọn họ cũng tuyệt đối bao giờ tin nữa!
Trì Miểu cúi đầu, nước mắt suýt trào : “Ta… yêu nghiệt, chỉ nỗ lực công nhận thôi.”
Hai thấy cảnh , thấy câu , khỏi nhói lòng.
Cái … trông đáng thương thế?
Lẽ nào đây ai công nhận con bé, nên con bé mới màu như ?
Thanh Mộng Tôn Giả: “Ê ngươi, ngươi đừng buồn, chúng chỉ cảm thán một chút thôi, chúng công nhận ngươi mà.”
Đan Vương: “ , ngươi thế … thực sự quá lợi hại .”
Ai ngờ giây tiếp theo Trì Miểu nhếch mép .
“Ha ha ha ha ha!”
“Không ngờ tới chứ gì? Bao lật mặt luôn!”
“Sao hai dễ mắc lừa thế, vui quá mất.”
Thanh Mộng Tôn Giả: “…”
Đan Vương: “…”
Đừng tức giận, đừng tức giận, tức hỏng thể ai .
Quá tiện!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-128-chang-phai-nguoi-han-nhat-la-cau-thien-phu-sao.html.]
Đôi mắt Trì Miểu sáng ngời, dáng vẻ im lặng gì của hai , nhịn chọc chọc hai .
“Sao thế, chuyện chứ, giận ?”
Hai là thực sự chuyện!
Thanh Mộng Tôn Giả Trì Miểu: “Ngươi…”
Nói một nửa, ông xì .
Ông về phía Đan Vương: “Lão , ngươi thực sự định truyền công pháp đó cho con bé , con bé bây giờ Trúc Cơ kỳ tuyệt đối vô địch, ngươi cho con bé môn công pháp đó nữa, đến lúc đó con bé Kim Đan cũng vô địch luôn.”
“Không đến lúc đó con bé sẽ đắc ý đến mức nào nữa!”
Đan Vương thì Trì Miểu bằng ánh mắt đầy mong đợi, thậm chí vì một thiên phú của Trì Miểu mà cảm thấy kích động, suýt nữa thì run rẩy.
“Cho! Đương nhiên là cho!”
“Một thiên phú của con bé… còn nghi ngờ gì nữa, so với , so với bất kỳ ai đều thích hợp tu luyện bộ công pháp đó của hơn, quá mong đợi cuối cùng con bé sẽ đến bước nào !”
Thanh Mộng Tôn Giả: “?”
Không đúng nha!
“Chẳng ngươi căm hận nhất chính là loại cẩu thiên phú ?”
Đan Vương: “?”
Ông đ.á.n.h giá Thanh Mộng Tôn Giả từ xuống một lượt, ngay đó khẩy một tiếng.
“Thứ nhất, con bé là thiên kiêu sư môn , truyền thừa của rơi tay con bé, vui hơn bất kỳ ai.”
“Thứ hai, hề căm hận cẩu thiên phú.”
Thanh Mộng Tôn Giả phắt dậy: “Ngươi cũng bao lật mặt luôn đúng ? Năm xưa ngươi đối xử với thế!!”
Đan Vương lười để ý đến ông, mà tiếp tục lên tiếng: “Thứ ba, ghét là loại thiên phú bình thường, ỷ việc chút cơ duyên liền màu lên tận trời, thực chất chẳng mấy phần thực lực như ngươi kìa.”
Năm xưa tàn hồn của ông phá lệ để truyền thừa trong Vãng Sinh Kính, Thanh Mộng Tôn Giả thỉnh thoảng thể tỉnh từ trong giấc ngủ say coi như là duy nhất ở đây thể chuyện .
Sau khi Thanh Mộng Tôn Giả rõ cảnh giới của ông, dăm bữa nửa tháng ở chỗ ông buông lời mỉa mai châm chọc kể chuyện năm xưa.
Cuối cùng ông thực sự nhịn nổi, tẩn cho Thanh Mộng Tôn Giả một trận.
Thanh Mộng Tôn Giả đây quả thực là Độ Kiếp kỳ, nhưng bây giờ hồn tàn tạ đến mức nào , cộng thêm… khả năng thực chiến của Thanh Mộng Tôn Giả thực sự bình thường.
Trì Miểu những chuyện , vẻ mặt như đang ăn dưa về phía Thanh Mộng Tôn Giả: “Hóa tiền bối là như , thế là nha.”
Thanh Mộng Tôn Giả: “…”
Hề chúa chính là ??
Đáng ghét thật!
Trì Miểu về phía Đan Vương: “Vậy truyền thừa ngài để rốt cuộc là gì ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nàng thực sự quá tò mò .
Thanh Mộng Tôn Giả trâu bò, Kính Linh cũng trâu bò, bao gồm cả bản Đan Vương cũng cảm thấy đặc biệt thích hợp với nàng.
Chiến lực thực tế của Đan Vương nàng lĩnh giáo qua, nếu bản nàng là một kẻ bật hack, quả thực thể xưng là Trúc Cơ kỳ vô địch.
Ít nhất chiến lực Trúc Cơ kỳ mà nàng , ai đ.á.n.h ông.
Đan Vương mỉm , về phía Trì Miểu: “Ngươi , vì đời gọi là Đan Vương ??”
Trì Miểu lắc đầu: “Không , ngài nổi tiếng.”
Đan Vương: “…”
Được , ông quả thực là tính là nổi tiếng, nếu cũng thể cả đời chỉ là một t.ử tạp dịch, hơn nữa bao nhiêu năm trôi qua … thể lưu danh trong lịch sử, chỉ nhóm thực sự đỉnh cao mà thôi.
Năm xưa ông chẳng qua là dựa biểu hiện chiến đấu vượt cấp một trăm phần trăm vô cùng mạnh mẽ, mới khiến bằng con mắt khác.
bản ông cũng rõ, ông vĩnh viễn sánh bằng đám thiên kiêu thực thụ .
Trên mặt ông chợt hiện lên vài phần cay đắng, mỉm : “Ta trời sinh ngũ linh căn, tốc độ tu luyện chậm chạp kỳ lạ, sở hữu mấy đoạn kỳ ngộ lợi hại, cũng cần mất mấy chục năm mới tu luyện thành thành quả vài năm của khác.”
“Lúc còn sống, thường xuyên thể thỏa hiệp với chính , luôn tự cho là bất phàm, nỗ lực một chút, kiểu gì cũng thể vượt qua những thiên kiêu đó.”
“ sự thật chứng minh, thể.”
“Chỉ cần một chút xíu thiên phú thôi, cũng thể lưu danh sử sách, nhưng chẳng gì cả.”
“ ở cùng cảnh giới, con đường đều đến mức tận cùng!”
“Người đời gọi là Đan Vương, bởi vì…”
Nói đến đây.
Ông dừng , linh lực xung quanh ngừng leo thang!