Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 12: Bị Bán Còn Giúp Đếm Tiền
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi bảo ngươi chỉ dừng ở tầng thứ hai, ngươi đừng với là ngươi chỉ mẫu một mà luyện thẳng lên tầng thứ ba luôn đấy nhé?”
Khi Nghiêm Qua câu , cả toát một cỗ khí thế hễ nàng mà dám gật đầu một cái là giây tiếp theo ông sẽ lăn đùng ngất xỉu tại chỗ ngay.
Trì Miểu gãi gãi má, trừ hai tiếng: “Cái đó thì cũng đến mức khoa trương như .”
Nghiêm Qua thở phào một : “Ta bảo mà, tầng thứ ba của Huyền Nguyên Công mà dễ dàng như thế . Ngươi biểu diễn cho xem hiện tại ngươi thể tới mức nào?”
Trì Miểu gật đầu, một nữa thi triển Huyền Nguyên Công.
Lần , luồng xoáy xuất hiện mang màu xanh lam, đó bắt đầu từ từ biến đổi, sắc lam dần ngả sang màu tím, tuy hóa tím nhưng chiều hướng rõ rệt.
Sắc mặt Nghiêm Qua lập tức cứng đờ: “Bán bộ tầng ba...”
Ông chút bất lực, thực sự chỉ ôm trán khổ cho xong chuyện.
Thế thì khác quái gì tầng ba chứ!
Ông trời ơi, thiên vị quá mức đấy!
Đôi mắt Trì Miểu tràn ngập vẻ mong đợi: “Tiền bối, cảm thấy nếu ngài thị phạm cho xem một nữa, quan sát kỹ hơn một chút xíu thôi là thể luyện thành tầng thứ ba . Ngài sẵn lòng đến cùng ?”
Nghiêm Qua dứt khoát đáp: “Ta rảnh, gọi về ăn cơm .”
Trì Miểu ngạc nhiên: “Mẹ ngài vẫn còn sống cơ ?”
Nghiêm Qua: “?”
Trì Miểu vội vã vỗ vỗ miệng : “Phỉ phỉ phỉ, ngài xem cái miệng xui xẻo của . Chủ yếu là do phàm lâu quá nên khái niệm gì về tuổi thọ của giới tu chân cả, trông ngài cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, ha ha ha...”
Nghiêm Qua thực sự tức đến bật .
Cái miệng của nha đầu mà độc thế , rốt cuộc nàng mà sống yên đến chừng tuổi ?!
Hẳn nào cha nhà cho con cái họ chơi cùng với ngươi!
Thiên phú nghịch thiên mà cái miệng còn tiện nữa, đúng là của hiếm một hai cõi đời .
Cuối cùng Nghiêm Qua vẫn ngoài miệng thì cay nghiệt nhưng trong lòng mềm yếu, đành thị phạm Huyền Nguyên Công cho Trì Miểu xem thêm một nữa.
Trì Miểu học bao nhiêu thì ông chẳng thèm quản nữa, để tránh việc bản tiếp tục đả kích đến mức hoài nghi nhân sinh, ông liền vội vàng chuồn mất dạng.
Sau khi chuồn , ông mới chợt nghĩ thông suốt một chuyện.
Hôm nay ông chỉ tặng tập cẩm nang vượt ải, mà còn cho thêm một viên đan d.ư.ợ.c Nhị phẩm cùng một cuốn bí kíp Huyền Nguyên Công.
Thiên phú của Trì Miểu xuất chúng như , đến lúc thu nàng đồ , chẳng bản ông sẽ bao giờ đả kích nữa ?
Không những bản đả kích, mà ông còn thể thả Trì Miểu đả kích những kẻ khác, để đám cũng nếm trải nỗi đau đớn thống khổ mà ông trải qua ngày hôm nay.
Ha ha ha ha! Quả là một diệu kế tuyệt vời!
Một lát , Nghiêm Qua bỗng nhiên bật dậy, thẳng đơ như khúc gỗ.
“Không đúng!”
“Cái gì cũng đem cho hết sạch , xong còn tự rước của nợ nữa ? Thế chẳng là tiền mất tật mang ?!”
Mẹ kiếp!
Sao tự dưng cảm giác như trúng bẫy lừa đảo thế !
Mấu chốt là ban nãy bản còn đó đắc chí thầm nữa chứ!
Rõ ràng là đem bán mà còn hớn hở đếm tiền hộ !
...
Trong phòng, Trì Miểu vẫn đang chăm chỉ luyện tập Huyền Nguyên Công.
Cái gọi là “ngộ tính cũng khá” của nàng thực chất đặt Tu Chân Giới chính là hàng đỉnh cấp thượng thừa, nhưng quả thực cũng đến mức nghịch thiên biến thái . Hiện tại nàng chỉ còn cách tầng thứ ba đúng một bước chân ngắn ngủi, nhưng bước chân vô cùng khó khăn để vượt qua.
lúc , Kim Thánh Phỉ ở bên ngoài gõ cửa: “Ta thể ?”
“Vào .”
Vừa thấy khuôn mặt của Kim Thánh Phỉ, Trì Miểu liền rơi một sự im lặng sâu sắc.
“Ngươi đập cho một trận ?”
Dáng dấp của Kim Thánh Phỉ vốn dĩ tuyệt đối gắn liền với hai chữ trai, thế nhưng lúc ... Tuy tắm rửa sạch sẽ, nhưng khắp vẫn chằng chịt những vết bầm tím loang lổ, cả khuôn mặt sưng vù biến dạng hệt như đầu heo.
Nếu nhờ giọng cùng bộ trang phục lòe loẹt sợ thiên hạ nhiều tiền , Trì Miểu chắc nhận nổi tên .
“Không , leo Thang Thông Thiên về.”
Trì Miểu: “Khảo hạch chẳng xong , các ngươi còn leo cái thứ đó gì nữa?”
Kim Thánh Phỉ: “Còn chẳng là vì ngươi .”
Trì Miểu: “Liên quan gì đến ?”
Kim Thánh Phỉ trầm ngâm một lát: “Trước giờ từng ai ở Luyện Khí kỳ mà leo nhiều bậc Thang Thông Thiên đến như , chứ đừng đến chuyện nhận ban phúc. Nay thấy ngươi nhận phúc trạch, khắp Tu Chân Giới ai mà chẳng kiếm một phần?”
“Đừng là đám tân sinh chúng leo thang, ngay cả đám t.ử nội môn, thậm chí là t.ử truyền bái nhập tông môn từ sớm cũng đổ xô leo! Đến cả vài vị trưởng lão cũng thử sức...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-12-bi-ban-con-giup-dem-tien.html.]
Trì Miểu: “Rồi , ai thành công ?”
Kim Thánh Phỉ: “Kết quả là cả Thang Thông Thiên chỉ tiếng gào t.h.ả.m thiết, một ai thành công cả.”
Trì Miểu nhạo một cách vô cùng tàn nhẫn: “Thế thì t.h.ả.m hại thật đấy ha ha ha ha ha!”
Kim Thánh Phỉ: “...”
Cái con mà đáng ghét thế !
Thế nhưng nhiều leo thang như , dù nhận ban phúc thì lợi ích thu về cũng hề nhỏ.
Linh hồn lực mà luyện thêm một bậc.
Lúc khảo hạch, nhờ Trì Miểu dẫn dắt mà mới chật vật bò lên tầng thứ hai trăm, thế nhưng đó thử mấy , thế mà thể leo thêm ba mươi tầng nữa.
Biết chừng leo thêm vài nữa thật sự cơ hội nhận ban phúc cũng nên.
“Nói cũng , lúc mới bước , hình như thấy ngươi đang luyện công?”
Trì Miểu: “ .”
Trì Miểu đem bộ trải nghiệm của kể một lượt cho Kim Thánh Phỉ , điều nàng giấu chuyện bản tu luyện Huyền Nguyên Công đến sát nút tầng thứ ba.
Kim Thánh Phỉ xong thì mặt đầy vẻ khó tin.
“Đan d.ư.ợ.c Nhị phẩm? Công pháp Huyền giai trung phẩm! Ngươi đây là gặp trúng Bồ Tát sống thật chứ còn gì nữa!”
Trì Miểu: “Chứ , Bồ Tát sống hàng thật giá thật đấy, còn kèm một một dạy thành tài, tiện tay tặng luôn một cuốn bí tịch.”
Kim Thánh Phỉ: “Sao kẻ bí ẩn mà gặp chỉ mỗi việc xem bói cho thôi nhỉ, rõ ràng đều cùng một bài văn mẫu như mà.”
Trì Miểu chợt khựng , mồ hôi lưng bắt đầu túa như tắm.
Bởi vì ngươi gặp là kẻ lừa đảo thật đấy em .
Trì Miểu còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên giải thích thế nào cho êm xuôi.
Nào ngờ Kim Thánh Phỉ vỗ đùi một cái: “Ta hiểu ! Chắc chắn là do ngộ sự huyền ảo ẩn giấu bên lời của vị cao nhân bí ẩn ! Đợi về cẩn thận nghiền ngẫm một phen, nhất định cũng thể nhận cơ duyên to lớn giống như ngươi!”
Nói dứt lời, Kim Thánh Phỉ liền đầu chạy biến.
Trì Miểu: “...”
Được... thôi.
Đứa trẻ ngốc thấy vui là .
Sao cứ cảm giác trải nghiệm ngày hôm nay của nàng, sẽ càng khiến Kim Thánh Phỉ tin tưởng tuyệt đối rằng kẻ gặp hôm đó là đồ lừa đảo thế nhỉ?
Kệ , quản nữa.
...
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Kiếm Trũng.
Kể từ khi kiếm quang vụt tắt, Sùng Suất triệu tập ít tới tương trợ, cuối cùng cũng thành công đ.á.n.h thức kiếm quang trở .
Hạc Vạn Ban suy đoán lẽ do thanh kiếm quá mức thần thánh, vì cần kết lập khế ước với thích hợp mới thể mượn nhờ linh hồn lực của đối phương để thức tỉnh.
Hơn nữa, dạo gần đây nó bắt đầu dấu hiệu thức tỉnh, khiến cho vạn kiếm đều kính sợ, chắc chắn là do ở xung quanh đây xuất hiện chủ nhân mà nó lựa chọn.
Thế là Sùng Suất hạ lệnh tập hợp bộ của Cửu Kiếm Sơn , lượt từng một tiến lên thử khế ước.
Thế nhưng thanh kiếm tuy khí tức còn yếu ớt, nhưng sát khí vô cùng hung hãn.
Bất cứ ai ý đồ kết lập khế ước với nó đều kiếm khí cho trọng thương.
Ngay cả các trưởng lão Hóa Thần kỳ cũng tránh khỏi việc kiếm khí phản phệ đả thương.
“Thật dám tưởng tượng nổi thanh kiếm thời kỳ thịnh thì sẽ khủng khiếp đến mức nào, còn chủ nhân mà nó lựa chọn rốt cuộc sẽ là nhân vật nghịch thiên !”
Cuối cùng, bọn họ đành gọi Ứng Vô Hoặc, sở hữu Thiên Sinh Kiếm Hồn tới.
Phải rằng, năm đó khi Ứng Vô Hoặc mang Thiên Sinh Kiếm Hồn bước Kiếm Trũng từng gây nên cảnh tượng vạn kiếm tề minh chấn động một thời, cuối cùng mới lựa chọn một thanh Băng Phách Kiếm phù hợp với nhất.
Nếu là Ứng Vô Hoặc, thì tỷ lệ thanh kiếm lựa chọn chắc chắn là lớn nhất.
Ứng Vô Hoặc bước tới, thử vận chuyển linh lực để khế ước với thanh kiếm.
Không chút động tĩnh nào.
Một lát , kiếm khí bỗng nhiên bùng nổ chấn nhiếp bốn phương, kiếm tự động múa lượn giữa trung.
Ánh mắt đều sáng rực lên: “Đây là... sắp thành công ?!”
Thế nhưng, đường kiếm quang nhanh vạch giữa hư mấy chữ lớn:
“Thiên Sinh Kiếm Hồn, thiên phú tuyệt thế, nhưng tiếc là... xứng với bản tôn!”
Mấy đạo kiếm quang lóe lên vụt tắt, thế nhưng kiếm ý sắc bén đến rợn khắc sâu tâm khảm của , khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
“Ngay cả Vô Hoặc mà cũng ? Dám bảo Thiên Sinh Kiếm Hồn xứng? Rốt cuộc chủ nhân mà thanh kiếm chọn là ai, và kẻ đó còn yêu nghiệt tới mức độ nào nữa chứ!”